Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

Bạn ơi ! Hãy bước chậm lại nào !

Mục:
Khi còn nhỏ,  thời gian với tớ là một điều gì đó thật dễ dàng , giản đơn vô cùng .Thuở ấu thơ là những khoảnh khắc dài thườn thượt khi ngồi quan sát một con kiến tha mồi, hoặc ngắm những cánh diều phấp phới trên bầu trời xa vời vợi, ngắm những chú chim sâu bắt sâu từ vườn rau của bà ,  ngay cả việc vác chai nước đi dổ dế với đám bạn giữa trưa hè … đó quả là quãng thời gian tuyệt vời . Hồi đó tớ đâu có thích ăn như bây giờ , ngay cả việc phải đi ngủ trưa nữa cũng không hề thích thú tí nào ( bây giờ muốn ngủ cũng chẳng được , vào ngày nghỉ việc ngủ này cũng rất ít , hiếm khi ) . Thời đó hầu  như hiếm có đứa trẻ con nào được ăn quà vặt trước cổng trường hay được đi chơi rong vào buổi trưa nắng gắt. Và vì thế, chính vào những lúc ấy, tớ có những mơ ước thật giản dị, chẳng hạn như được mẹ mua một bồ đồ chơi tập làm bác sĩ  hay một bộ đồ chơi nấu ăn .Chính vì sự mong muốn ấy cứ mãi là niềm mong ước , niềm hy vọng .Sự hy vọng ấy cho ta một động lực ngọt ngào, để rồi chìm đắm trong những thứ cảm xúc non nớt trẻ dại, thấy mình quá đỗi bình yên…
Rồi sau này  lớn lên.
Lập gia đình , công việc cơ quan , công việc gia đình những mối lo toan  cuốn phăng mình đi chẳng thể dừng lại được. Đã có lúc nào đó  bạn cảm thấy cuộc sống rối lên vì biết bao công việc chực chờ, trong khi thời gian có giới hạn.  Tất cả bị cuốn theo vòng xoáy của cuộc sống đa dạng và muôn màu.  Đặc biệt là sự thay đổi của nó , nếu bạn không để ý thì sẽ chẳng thể nhận ra đâu là cái cũ  và đâu là cái mới và tất cả chúng mình đều bị cuốn theo sự thay đổi đó . Vô tình bỏ quên đi nhiều điều thú vị xung quanh  , sao không bước chậm lại để cảm nhận mùa đông đã về cùng với những cơn gió se lạnh là những chiếc lá vàng rơi cuối thu …  Chậm lại để không hời hợt, chậm lại để nuôi chín cảm xúc, để lắng nghe nhịp chảy của cuộc sống, nhịp chảy của chính con tim mình, để nhận ra điều gì thực sự là cốt lõi, điều gì chỉ là thoáng qua… Chậm lại không phải là để thụ động tận hưởng. Chậm lại để nhìn lại. Chậm lại để… nhanh hơn.
Cân bằng giữa làm việc và thư giãn, giữa những nghĩ suy,trăn trở và những phút thảnh thơi; giữa những niềm vui và nỗi buồn. Tớ đã gặp và tiếp xúc với 1 số người đấy là  những người nhạy bén, họ cảm thụ được ý nghĩa của cuộc sống không chỉ nằm trong hai phạm trù kiếm tiền và tiêu tiền; họ không đuổi theo hạnh phúc hoặc ngộ nhận về hạnh phúc, trái lại, họ biết cách cảm nhận những hạnh phúc đơn sơ nhưng quí giá đang tồn tại, đang hiện hữu ngay xung quanh mình; đồng thời, họ cũng là những con người tinh tế, biết chắt lọc những niềm vui bé nhỏ trong cuộc sống và quan trọng hơn tất thảy, họ nhận thức được ý nghĩa của chúng. Mặc dù vậy, trong công việc và các vấn đề xã hội, họ vẫn nắm bắt và xử lý tốt. Họ hoàn toàn không phải những con rùa lầm lũi ở một góc khuất cũ kĩ nào đó trên cõi đời. Thậm chí, có khi, họ chính là những con người thức thời nhất!
 Và cũng xin đừng lầm tưởng rằng, họ những kẻ tầm phơ, tầm phào, chỉ biết thưởng trăng vãn cảnh, chỉ biết phiêu du với gió, mây, đất, trời; mơ mộng, vẩn vơ. Họ không phải những người “trên giời rơi xuống”. Mà đơn giản, họ không quan niệm cuộc sống là chỉ nhìn vào những gì lồ lộ ra trước mắt, hiển hiện một cách trực tiếp. Như đã nói ở trên,  họ hiểu được rằng, hạnh phúc không chỉ nằm trong việc: kiếm và tiêu tiền. Đồng thời, họ cũng xác định được, vật chất là yếu tố cần nhưng chưa đủ. Và quan trọng nhất, họ hiểu rõ giá trị đích thực của tiền bạc, của cải, nhờ đó mà biết sử dụng nó đúng cách và luôn hài lòng với cách sử dụng ấy.
 Tớ quan niệm mình hãy sống giản đơn , hãy có  những khoảnh khắc tĩnh lặng bên khung cửa sổ mùa đông khi đó bạn sẽ chợt nhớ một chiếc khăn len lần đầu tiên tập đan đầy vụng về dành cho ai đó  cùng  những niềm vui nho nhỏ .Một cuộc đời cho những phút giây hạnh phúc giản đơn...Có khó gì đâu. Dễ dàng thôi mà, hãy bước chậm một chút, hãy kéo dãn xúc cảm một chút, một chút thôi bạn sẽ thấy thật thú vị Như ta uống caffee chẳng hạn sao ta lại phải uống caffee một cách vội vã đến thế. Để rồi chỉ thấy caffee đắng, chát. Sao ta không uống từ từ, và dần dần cảm nhận hương vị ngọt ngào và hơi chan chát của tách caffe đấy. Tách caffee cũng như cuộc sống nếu bạn cứ tiếp tục nhanh như vậy chỉ thấy cuộc sống khắc nghiệt, chát chua mà không thể cảm nhận được cái mùi vị yên bình, tươi đẹp.
KV
Nguồn trích dẫn (0)
  1. 17:37 17-12-2010
  2. Lop12aminhkhai

    Lop12aminhkhai

    14:31 17-12-2010
    @ Rang lạc : Bạn nói thế làm tớ xấu hổ quá ! Bạn k nhớ ngày xưa tớ toàn đội sổ cho cô Phương àh ?
    KV
  3. Lop12aminhkhai

    Lop12aminhkhai

    13:16 17-12-2010
    Đi chậm cũng được nhưng nhớ nhìn đường.
    Bò Đen.
  4. Lop12aminhkhai

    Lop12aminhkhai

    13:05 17-12-2010

    Rang nói chỉ được cái chuẩn.
    Tớ có cái sọt to đây, KV mộng mơ cho tớ xin ít lời hay ý đẹp về dùng dần nào.
    Kòi
  5. ranglac

    ranglac

    12:23 17-12-2010
    @KV : Sao ngày xưa cô Phương không chọn bạn đi thi văn nhỉ ?

0 Comments: