Tôi biết blog của lớp cấp 3 cũng lâu lâu, gần đây mới vào, hôm nay mới đọc bài đầu tiên. Trời! Có phải nàng?
Tôi với nàng yêu nhau, thực từ hồi cấp 3, mãi đến đại học mới dám thổ lộ. Say đắm. Toẹt cái ra trường nàng bỏ tôi, lấy chồng. Chồng nàng nghe nói hào hoa phong nhã, nghệ sĩ mênh mông. Thật chẳng giống tôi, cục mịch và thô lỗ dù rằng đàn ca sáo nhị tôi cũng thuộc dạng top lớp.
Lăn Nam lộn Bắc mười mấy năm, tôi chuyển hết công ty này đến công ty khác, từ vị trí nhỏ đến vị trí to. Ngần ấy năm cho tôi một si-vi đẹp, đến đâu cũng được chào vời, phi-mền săn bắt. Nhưng, ngần đấy năm tôi vẫn không quên ký ức xưa cũ. Một ngày tôi quyết định. Bỏ tất cả.
Sửa xe đạp.
Chắc hẳn các bạn rất ngạc nhiên vì sao tôi lại chọn công việc đó, rằng tôi đang ở đỉnh cao sự nghiệp lại đổ đi?
Đơn giản tôi muốn LÀ CHÍNH MÌNH và sống cuộc sống cho mình. Nuôi nấng kỷ niệm xưa.
Chiếc xe đạp là hình ảnh đẹp đẽ nhất tôi chôn giấu trong tim, dù nan-hoa của nó thi thoảng lạc vành đâm tóe máu.
Tôi thường bật khóc khi mỗi buổi chiều tà về qua khu vườn đó, ươm cây, ươm cả tình tôi. Ngày xưa, tôi thường chở nàng qua đây, thường mép ca mồm hát cho nàng nghe.
Oẵng chiếc giỏ xe bỏ đùm sách vở
Tôi chở. Nàng cù, hỏi tôi đi đâu...
Đi đâu? Tôi vẫn nhớ như in rằng mình đã không trả lời được. Có lẽ tôi sai từ đó, biết thế hồi đó cứ tạt đại vào một chỗ, để "trâu gặm, cọc găm" thì mọi việc đã khác.
Tôi sửa xe với cả trái tim say máu, nâng niu và trau chuốt. Tôi muốn mọi chiếc xe đạp đi qua chỗ tôi ngồi đều được tôi sửa, được tôi vuốt ve, chiều chuộm. Tôi rải đinh. Vì nàng, chỉ vì người tôi đã yêu. Đam mê.
Xã hội xoay vần, tôi mần thêm xe máy. Nhưng xe đạp vẫn là ưu tiên tê tái. Tại sao? Chỉ mình tôi biết.
Xã hội xoay vần, tôi mần thêm xe máy. Nhưng xe đạp vẫn là ưu tiên tê tái. Tại sao? Chỉ mình tôi biết.
Hôm qua, lúc xế bóng chiều tà, lúc đèn đường ngơ ngác, lúc nhớn nhác rải đinh tôi chợt bắt gặp...
Một đôi mắt.
Cảm giác thật thân thương và gần gũi dù lấp ló sau cái khẩu trang bịt mặt hiệu con Tê-Tê. Nhá nhem nên tôi không nhìn kỹ được, chỉ thấy đôi mắt to lấp ló vẻ thảng thốt. Tôi dắt chiếc Lít của cô vào vá mà lòng đầy nghi hoặc. Lẽ nào? Có phải?
Nắng mới gọi thêm oi ả, tự nhiên tôi thấy ngượng với mình trước người khách lạ. Tôi thật xấu trong chiếc áo may ô và quần cộc thả lõng. Lóng ngóng tôi ngồi xuống tháo bánh xe, run run dỡ lốp.
- Kẹp... săm kìa...
Giọng nói nhỏ rất khẽ cất lên sau chiếc khẩu trang, từ người khách lạ làm tôi giật thót. Kẹp săm sao? Tôi nhìn xuống. Không, xe này làm gì có săm mà kẹp. Lại nhìn cô, nhìn vào đôi mắt quen quen, to tròn. Cô vội vã quay đi chỗ khác.
- Chắc chị nhầm, xe loại này không săm.
Cô mắt vẫn nhìn chỗ khác nhưng lấy tay chỉ chỉ. Tôi nhìn theo hướng chỉ đó, hướng ngay về phía tôi, rất gần, hốc quần...
Tôi liếc xuống rồi đứng bật dậy, cảm giác chín ép chạy dọc từ đó đến đỉnh đầu. Đến đâu đỏ đến đó.
...
Tôi làm như một cái máy, tháo ra tra vào một lúc thì vá lốp xong. Không dám ngẩng lên. Cúi mặt nhận tiền.
- Em đi nhé...
Cô vụt đi. Tôi sững người. Giọng nàng. Lần này thì không lẫn vào đâu được nữa. Dù gần 20 năm không gặp thì tôi cũng không bao giờ quên giọng nói đó. Nàng thật rồi.
Tôi vội chạy theo, cuống quít, không kịp nữa. Đuôi chiếc Lít lập lòe xin-nhan rẽ trái, lại xa thật sao?
Trái tim tôi lại rỉ máu, đau quá. Ờ, mà hình như không phải ở tim. Đau quá!
Giẫm phải đinh rồi. Mình rải. Tóe máu. Đau quá!
Nắng mới gọi thêm oi ả, tự nhiên tôi thấy ngượng với mình trước người khách lạ. Tôi thật xấu trong chiếc áo may ô và quần cộc thả lõng. Lóng ngóng tôi ngồi xuống tháo bánh xe, run run dỡ lốp.
- Kẹp... săm kìa...
Giọng nói nhỏ rất khẽ cất lên sau chiếc khẩu trang, từ người khách lạ làm tôi giật thót. Kẹp săm sao? Tôi nhìn xuống. Không, xe này làm gì có săm mà kẹp. Lại nhìn cô, nhìn vào đôi mắt quen quen, to tròn. Cô vội vã quay đi chỗ khác.
- Chắc chị nhầm, xe loại này không săm.
Cô mắt vẫn nhìn chỗ khác nhưng lấy tay chỉ chỉ. Tôi nhìn theo hướng chỉ đó, hướng ngay về phía tôi, rất gần, hốc quần...
Tôi liếc xuống rồi đứng bật dậy, cảm giác chín ép chạy dọc từ đó đến đỉnh đầu. Đến đâu đỏ đến đó.
...
Tôi làm như một cái máy, tháo ra tra vào một lúc thì vá lốp xong. Không dám ngẩng lên. Cúi mặt nhận tiền.
- Em đi nhé...
Cô vụt đi. Tôi sững người. Giọng nàng. Lần này thì không lẫn vào đâu được nữa. Dù gần 20 năm không gặp thì tôi cũng không bao giờ quên giọng nói đó. Nàng thật rồi.
Tôi vội chạy theo, cuống quít, không kịp nữa. Đuôi chiếc Lít lập lòe xin-nhan rẽ trái, lại xa thật sao?
Trái tim tôi lại rỉ máu, đau quá. Ờ, mà hình như không phải ở tim. Đau quá!
Giẫm phải đinh rồi. Mình rải. Tóe máu. Đau quá!
Từ hôm đó tôi bỏ hẳn sửa xe đạp, chỉ sửa xe máy.
Tự thắp lên một hy vọng mong manh.
Mai tôi sẽ rải gấp đôi số đinh.
Chờ đợi.
Nỗng quá rải đinh vểu mồm anh đợi
Anh đợi xè Lịt của em lăn qua...
Tự thắp lên một hy vọng mong manh.
Mai tôi sẽ rải gấp đôi số đinh.
Chờ đợi.
Nỗng quá rải đinh vểu mồm anh đợi
Anh đợi xè Lịt của em lăn qua...
Hà nội, ngày hôm nay
Săm

14 Comments:
@ Săm : Xin anh đấy ! Anh đừng mơ nữa cho nó lành !
Phịa
Phình phường đi Săm ơi ! Đừng lơ lửng ! Sợ lém !
Sợ
@Phịa:
Cấm xao đợc ức mơ!
Chờ đợi!
Đam mê!
...
Săm
@Sợ: Sợ giề? Thủng lại vá!
Săm
=))
Tập sau chắc chuyển sang sửa ôtô thôi, nàng chẩn bị bỏ Lít òi!
XĐ
Đinh giờ lên giá rùi , đắt lắm !
Hic
Ừa, atô đúng con nghề anh. Vá tất! :))
Săm
Khiếp ! Đúng là gặp anh Siêu cao thủ có khác !
Hãi
A tô thì anh chỉnh đinh toa lên, loa giề =))
Săm
Èo , xin vái cả nón ! Chiển nhà , đi đường khác !
Hãi
Đinh anh rãi đầy đường, đi mô choa thoạt!
:))
Vốn to quá nhỉ !
Phục
Em xin !
:D
Nếu phải đúng là em, em cứ lấy khỏi cần xin.
Lâu anh chỉ đợi câu nài, dù vít muòn đinh dỉ.
Rải đinh.
Anh đợi!
Và vá...
:))
Đăng nhận xét