Chúng tôi yêu nhau suốt
thời sinh viên . Ra trường , vì một hiểu lầm nhỏ , tôi bỏ người yêu , lấy chồng
. Thời gian dần trôi …
Sáng qua trên đường đi làm
, xe tôi bỗng “ xì “ như một tiếng thở dài . Tôi dắt xe vào căn nhà ven đường có
tấm biển SỬA CHỮA XE MÁY , XE ĐẠP . Nào ngờ đó chính là nhà chàng .
Phút gặp lại choáng váng
. Chàng vẫn đẹp nhưng phong trần hơn xưa . Bàn tay kỹ sư sửa xe thô tháp , thơm
thơm mùi nhựa vá … cái áo bảo hộ bạc phếch , đứt cúc .
Tối đến nhà đứa
bạn lấy quyển sách . Thấy bóng dáng ai như chàng , tôi núp bên gốc me xù xì gần
đó . Dường như cảm nhận được ánh mắt tôi
chân chàng luống cuống . Tôi run rẩy , rón rén bước theo . Tôi muốn khẽ
kêu tên chàng , nhưng lại muốn gần hơn nữa . Đến gần . Trời ơi ! Tôi sững người
! Chàng đang rải những chiếc đinh xuống đường !
Những gai thép đâm thẳng lên trời , nhoè nhoẹt ánh trăng , ánh điện .
Những gai thép đâm thẳng lên trời , nhoè nhoẹt ánh trăng , ánh điện .
Phịa

4 Comments:
Trời ơi, chàng là đinh tặc!
Chắc cũng vì muốn gặp lại nàng?
:D
Chiện hai lớm! Anh thík! :))
Vả Alo
Không ngờ Phịa lại kể chiện thật, đối với ngừi yêu xe đạp thía kể cũng hơi phũ :))
Hehe
@ Hehe : Ghét lắm ! Thế mà là phũ àh ? Ngược mất rồi , thuận đi !
Phịa
Đăng nhận xét