Giữa một chiều nắng
nhạt, vạt nắng của ngày tàn sắp tắt, ai ngồi chắp lại từng mảnh vụn thời gian
của một thời . Trong ngổn ngang ký ức, lục lọi tìm những thứ đã qua để se sẽ gọi tên nỗi nhớ. Uh
thì là nhớ , một nỗi nhớ miên man theo từng khoảnh khắc của một ngày vào
Đông...Màu nắng còn ướp vàng trên từng chiếc
lá. Lác đác nhè nhẹ rơi xuống mặt đường. Em tưởng tượng mùa thu… em nghĩ đến
mùa Đông. Những chiếc lá sẽ thay đổi sắc thắm theo từng mùa. Hà cớ gì em ôm
hoài một màu tối sẫm, ngoài đường những chiếc xe vẫn nối đuôi chằng chịt...
chen lấn qua nhau. Những tia nắng hồng
sẽ xua tan đi giá lạnh, xua tan đi nỗi buồn và ôm xiết lấy em. Nắng mới đáng
yêu làm sao. Nắng hiểu em đang mang 1 tâm trạng buồn. Nắng luôn cho em một lời
động viên đúng lúc. Những nỗi niềm, những ký ức… Nắng đã dừng lại
sau bao tháng soi chiếu khắp nhân gian để tựa vào vai em hát câu
yên bình. Nắng đã tràn về xua tan đi mùa
Đông giá lạnh trong em.
Em
3 Comments:
Bạn Nắng này suốt ngày thấy nhớ với buồn. Nội tâm quá cũng không tốt lắm đâu
Vờ như mùa Đông đã về
và Nắng tràn về xua tan mùa Đông
YuMe
Nắng đáng yêu đấy chứ, ít ra thì cũng là với Em.
Tks
Đăng nhận xét