- Ờ nhể, thằng này có lý… nhưng đây là..
Trời chưa nói xong quay ra đã thấy Cò ngoắc tay kéo MH đi mất, đoạn trời cười thầm trong bụng: "Thằng này quên mất mình là trời, mầy đi đâu ông đây chả biết. Hehe. Thôi, cứ để xem dư lào.." Nghĩ rồi phất ống quần đằng vân lên khí quyển.
Đúng là Trời đặt, thuyên truyện từ đây..
…
Lại kể Cò khi nãy được trời đưa cho nàng MH thì nhanh miệng nhận bừa, rồi biện cái lý sự "nghèo khổ" kia để sở hữu người đẹp. Nhân lúc trời phân vân gã tay dắt nàng MH, tay xách giậm chạy thoăn thoắt theo lối tắt về nhà.
Gọi là đường tắt nhưng đường về nhà Cò cũng rất xa, chỉ gần hơn đường không tắt 3 cái bờ ao. Bởi hành nghề giậm lâu năm nên tôm cá quanh vùng “nhẵn mặt”, Cò phải lặn lội "đánh bắt xa nhà", bán kính thường từ 10 đến 12 cái bờ ao.
Còn 2 cái bờ ao là đến nhà Cò chợt nghĩ: "Đưa nàng về nhà mà tối nay không có gì ăn thì xấu mặt. Mấy cái ao này mình đã vợt hết cá tôm, thôi đành gạt bèo nhặt tép tối kho khế vậy". Liền lúc đang đi nhảy tùm xuống ao, múa giậm đạp chân.
Giờ nói về nàng MH, một mình đứng trên bờ ao vẫn chưa hết ngác ngơ, bàng hoàng…
…Sáng nay như mọi lần nàng đến công ty thướt tha áo váy, nước hoa thơm lừng. Nàng hay đến muộn. Hihi, lý do vì nàng là sếp nên được đến muộn và hơn nữa lý do chính là khi đến muộn sẽ có đầy đủ nhân viên... Nàng khoái cái cảm giác hai hàng nhân viên nghiêng mình chào, ánh mắt thán phục nhìn nàng rồi cùng xì xào bàn tán về nàng. Rồi nàng nhâm nhi ly cà phê, mở blog. Tuyệt tã, đọc và tán gẫu, chát chít…
Hôm nay lại khác, vừa on-lai thì “tùm” một tiếng. Nàng thấy tối sầm mặt mày rồi nghẹt thở, nước tràn vào miệng, hình như có cả cá.. Đang sặc sụa thì thấy chói lòa, người nhẹ bẫng vút lên. Mở mắt ra thì thấy đứng trên một cái bờ ao, áo váy ướt xẹp dính đầy bùn, tai ù đi không nghe thấy gì. Nàng kêu nhưng không thành tiếng, ú ớ nhìn sang bên thấy có một gã đánh giậm cũng đang nhìn mình trân trối, miệng gã liến thoắng một lúc những gì mà nàng không nghe rõ rồi ù một cái gã kéo tay nàng chạy đến đây. Càng nghĩ nàng càng thấy kinh hãi, đầu óc loạn xạ không biết đâu mà kể…
Định thần một lúc nàng bắt đầu quan sát xung quanh. Trước mặt nàng lại là một cái ao bèo, có lẽ chưa bao giờ nàng thấy cái ao nào nhiều bèo như vậy. Ộp, oạp! Tiếng động làm nàng giật mình, góc bên bờ ao là gã đánh giậm khi nãy. Gã đang cắm cúi trong giậm, mình độc chiếc quần xéo nâu, tấm lưng đen đúa to bè chi chít nốt ruồi đen. Nhìn kỹ các nốt ruồi đó xếp lại giống hình con cò.
Chợt gã ngẩng mặt nhe răng cười, hai mắt chòng chọc nhìn MH vài giây rồi gã lại quay mặt vào giậm không nói gì. MH hơi sững người, gã này trông quen quen. Quen lắm, mặt tròn, mũi tẹt, môi dầy, hai mép hơi vén.. Đặc biệt đôi mắt, không to, không nhỏ, đuôi mắt dài, ánh mắt lửng lơ, huyền bí vớ vẩn. Nàng chịu không tài nào nhớ nổi.
Bỗng gã đánh giậm cất tiếng đùng đục:
Trời chưa nói xong quay ra đã thấy Cò ngoắc tay kéo MH đi mất, đoạn trời cười thầm trong bụng: "Thằng này quên mất mình là trời, mầy đi đâu ông đây chả biết. Hehe. Thôi, cứ để xem dư lào.." Nghĩ rồi phất ống quần đằng vân lên khí quyển.
Đúng là Trời đặt, thuyên truyện từ đây..
…
Lại kể Cò khi nãy được trời đưa cho nàng MH thì nhanh miệng nhận bừa, rồi biện cái lý sự "nghèo khổ" kia để sở hữu người đẹp. Nhân lúc trời phân vân gã tay dắt nàng MH, tay xách giậm chạy thoăn thoắt theo lối tắt về nhà.Gọi là đường tắt nhưng đường về nhà Cò cũng rất xa, chỉ gần hơn đường không tắt 3 cái bờ ao. Bởi hành nghề giậm lâu năm nên tôm cá quanh vùng “nhẵn mặt”, Cò phải lặn lội "đánh bắt xa nhà", bán kính thường từ 10 đến 12 cái bờ ao.
Còn 2 cái bờ ao là đến nhà Cò chợt nghĩ: "Đưa nàng về nhà mà tối nay không có gì ăn thì xấu mặt. Mấy cái ao này mình đã vợt hết cá tôm, thôi đành gạt bèo nhặt tép tối kho khế vậy". Liền lúc đang đi nhảy tùm xuống ao, múa giậm đạp chân.
Giờ nói về nàng MH, một mình đứng trên bờ ao vẫn chưa hết ngác ngơ, bàng hoàng…
…Sáng nay như mọi lần nàng đến công ty thướt tha áo váy, nước hoa thơm lừng. Nàng hay đến muộn. Hihi, lý do vì nàng là sếp nên được đến muộn và hơn nữa lý do chính là khi đến muộn sẽ có đầy đủ nhân viên... Nàng khoái cái cảm giác hai hàng nhân viên nghiêng mình chào, ánh mắt thán phục nhìn nàng rồi cùng xì xào bàn tán về nàng. Rồi nàng nhâm nhi ly cà phê, mở blog. Tuyệt tã, đọc và tán gẫu, chát chít…
Hôm nay lại khác, vừa on-lai thì “tùm” một tiếng. Nàng thấy tối sầm mặt mày rồi nghẹt thở, nước tràn vào miệng, hình như có cả cá.. Đang sặc sụa thì thấy chói lòa, người nhẹ bẫng vút lên. Mở mắt ra thì thấy đứng trên một cái bờ ao, áo váy ướt xẹp dính đầy bùn, tai ù đi không nghe thấy gì. Nàng kêu nhưng không thành tiếng, ú ớ nhìn sang bên thấy có một gã đánh giậm cũng đang nhìn mình trân trối, miệng gã liến thoắng một lúc những gì mà nàng không nghe rõ rồi ù một cái gã kéo tay nàng chạy đến đây. Càng nghĩ nàng càng thấy kinh hãi, đầu óc loạn xạ không biết đâu mà kể…
Định thần một lúc nàng bắt đầu quan sát xung quanh. Trước mặt nàng lại là một cái ao bèo, có lẽ chưa bao giờ nàng thấy cái ao nào nhiều bèo như vậy. Ộp, oạp! Tiếng động làm nàng giật mình, góc bên bờ ao là gã đánh giậm khi nãy. Gã đang cắm cúi trong giậm, mình độc chiếc quần xéo nâu, tấm lưng đen đúa to bè chi chít nốt ruồi đen. Nhìn kỹ các nốt ruồi đó xếp lại giống hình con cò.
Chợt gã ngẩng mặt nhe răng cười, hai mắt chòng chọc nhìn MH vài giây rồi gã lại quay mặt vào giậm không nói gì. MH hơi sững người, gã này trông quen quen. Quen lắm, mặt tròn, mũi tẹt, môi dầy, hai mép hơi vén.. Đặc biệt đôi mắt, không to, không nhỏ, đuôi mắt dài, ánh mắt lửng lơ, huyền bí vớ vẩn. Nàng chịu không tài nào nhớ nổi.
Bỗng gã đánh giậm cất tiếng đùng đục:
Dập dềnh mép nước gió tạt qua
Hơi thơm ấm áp của ai hà
Trời đang đi ngủ hình như vậy
Đất ngửa nghiêng say ngỡ hệt là
Khoái cõi hồng trần tiên nữ giáng
Mê đời cát bụi mỹ nhân sa
Bờ cao ngọc tỏa mây cùng khói
Mảnh lụa đào che khuất núi ngà
Hơi thơm ấm áp của ai hà
Trời đang đi ngủ hình như vậy
Đất ngửa nghiêng say ngỡ hệt là
Khoái cõi hồng trần tiên nữ giáng
Mê đời cát bụi mỹ nhân sa
Bờ cao ngọc tỏa mây cùng khói
Mảnh lụa đào che khuất núi ngà
…
(Vẫn còn)
(Vẫn còn)
Giời
10 Comments:
Ơ thế sao ai bẩu rằng Cò chỉ thích nhõn 1 vợ. Thế này thì phải xem lại.
Nghi
Chính tắc thì chỉ được 1 vợ nên phải nói là thích là đúng rồi hi hi .
Luận
Hihi, mối tình của cha Cò đánh giậm này với nàng MH cũng thật là ly kỳ hấp rẫn. Lớp mình có anh nào đi đâu đánh giậm được tình iêu như này chưa?
Nếu chưa, nhớ kinh nghiệm của CÒ nhé: "đánh bắt xa bờ".
XĐ
Chuyện này k ngờ ngày càng hấp dẫn quá ! Đọc thấy thật dzui , hihi ... tài văn của lớp mình lên đỉnh quá nhỉ ! Hay .
BB
Nhìn ngắm lại ảnh thuở hàn vi của lão đánh giậm mà xương quá nhể?:D Trông cứ gày gò tội nghiệp là... chả bù bây giờ, nó bỏ nghề đánh giậm rồi, nó làm nghề gì ý...péo lắm!
Nhóp
Bọ lúc mô, nghiệp bọ sao địc. Chị cọ khạc la cạ bây chừ bẹo hơn cạ ngày xưa thôi hị
Tọ
Ối , xin cho em âm vực bình thường đi Tọ. Đọc mà khó hiểu quá !
BB
Khiếp, nói với chả năng, hiểu được chết liền!
Dốt
Đang nọi la cái chuyện thằng Cò nọ bẹo hơn xưa, vì nọ ăn cạ bẹo nên bẹo hơn chứ cọ gi mờ không hiệu
Tọ
Chết cười với nhà Tọ này, quê đâu đấy? Thằng Cò nó có ăn cạ kiếc gì đâu, nó ăn phong bì kia kìa, mắt híp tịt lại nhưng miệng lại ngoạc ra. Hỏi nó mà xem.
Mò
Đăng nhận xét