Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

Không đề 5

Mục:
- Úi giời, cười sướng nhể. Thôi nào, có việc đây.
Cái chất giọng khè khè của cụ Chánh khiến cho tâm tưởng của hắn đang lơ lửng tận mây xanh rơi phịch xuống hiện tại. Hắn còn chưa kịp định thần thì đã bị khè tiếp:
- Triều đình mới sức cho cái công văn này. Cậu cho anh em nghiên cứ ngay, đầu tuần báo cáo đề cương để triển khai sớm.
- Anh xem thế nào chứ bọn em đang còn dở dang mấy việc, có thể để phòng khác được không anh...
- Việc này quan trọng. Cậu cần phải nhớ phòng cậu là một phòng quan trọng, trong một vụ quan trọng của một bộ quan trọng...
Miệng nói, tay thảy văn bản xuống bàn, cụ Chánh lạng mình ra cửa, thoắt cái đã mất dạng cuối hành lang.
Hm! Mịa, lại quan trọng. Sốt ruột! Với hắn giờ thì chả có gì là quan trọng ngoại tr̗5; 3 cục vàng ngót tạ của hắn ở nhà. Việc này khiến hắn phải xa nhà cả tháng, không bực mình sao được. Hắn liếc công văn, chiêu một ngụm nước rồi bẻ khớp ngón tay rôm rốp. Hàng dãy phép tính chạy vùn vụt trong đầu. Cậu đồng nghiệp lò dò tiến đến:
- Việc này anh định thế nào?
- Cũng chưa biết tính ra sao. Trong tuần này chú phải xong việc kia cho anh.
Cô đồng nghiệp đã lướt đến sau hắn từ khi nào khẽ khàng:
- Anh xem là em  có thể làm được việc gì không?
- Việc này chắc sẽ vất vả đấy. Vậy nên để anh và mấy cậu kia tính. Các cô không phải tham gia cho đỡ khổ.
Hắn vẫn vậy từ khi còn đi học đến giờ. Luôn tính toán, sắp đặt với mong muốn để những người phụ nữ xung quanh hắn đỡ khổ. Tuy nhiên kết quả ấy đạt được đến đâu thì hắn cũng không đánh giá được. Trong câu chuyện cô bạn học say nắng cũng vậy. Hắn những mong nàng thoát khỏi tình trạng khốn khổ đó. Nhưng việc hắn chậm chễ đưa ra giải pháp có khi còn làm nàng khổ hơn. Khi thấy nàng ghi lưu bút cho mọi người, hắn đã quyết định đưa cho nàng quyển nhật ký của hắn. Hắn không làm sổ lưu bút, vả lại hắn nghĩ đó là cách tốt nhất làm nàng hiểu rõ về hắn.

 Hắn hồi hộp chờ phản ứng của nàng. Bỗng dưng nàng nghỉ học. Một hôm rồi hai hôm. Xảy ra chuyện quái gì thế này nhỉ? Nếu hỏi bà giáo có thể sẽ biết vì chắc sẽ có đơn xin phép. Vậy nhưng trong lúc rối trí hắn đã không nghĩ ra. Hắn dò hỏi cái T là bạn học thêm cùng nàng. Hôm kia nàng vẫn đến lớp học thêm nhưng mắt đỏ hoe sưng húp. Hắn giật mình, suy nghĩ mông lung... Hay là...hay là... Hôm thứ ba hắn gặp N là em nàng. Hắn hấp tấp hỏi ngay:
- N ơi! Sao mấy hôm nay chị H nghỉ học thế?
- Cả nhà em bị đau mắt, giờ mới đỡ. Chắc mai chị em sẽ đi học.
Hắn thở phào. Nhẹ cả người! Hôm sau nàng đến lớp. Nàng có vẻ trầm tư, đăm chiêu (hoặc cũng có thể là hắn nghĩ vậy). Hắn cố tránh nhìn về phía nàng. Rồi đến hết giờ học cuối tuần nàng cũng trả lại hắn quyển nhật ký. Cả hai đều im lặng, chỉ có ánh mắt nàng rất lạ làm tim hắn loạn nhịp. Hắn vốn lỳ lợm có tiếng vậy mà cũng thấy khó thở đến tức ngực. Hắn vội vàng như bị ma đuổi, chạy xuống nhà xe rồi hộc tốc đạp hối hả về nhà. Để mặc chiếc xe đổ nghiêng trên sân, hắn lao vào gian buồng, cài khoá cửa rồi mở quyển nhật ký...

Ma Xó

6 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Ối MX ơi, "khó thở đến tức ngực" vì cái dấu ba chấm kia quá. Xổ luôn ra đi còn vẽ...
Sốt ruột

Lop12aminhkhai nói...

Này ! Sao MX cứ toàn dừng ở những chỗ ' k cần dừng " như thế nhỉ !Trong mọi cách giải quyết vấn đề đều k bị mắc bệnh này đấy chứ ? :P
BB

Lop12aminhkhai nói...

Hihi, hình như mình đã biết nàng là ai rồi nhé. Mà buồn cười nhỉ hóa ra nàng bị đau mắt chứ không phải là nàng khóc vì nhật ký của MX à? Thế rồi sau đó nàng viết gì vào nhật ký của MX thế, kể tiếp đi! Đang hấp rẫn thì lại ngừng, cứ như là...là ...apple vậy?
Bạn nàng.

Lop12aminhkhai nói...

Nàng viết ao ước được hắn nắm tay nhìn hoàng hôn rồi nàng ký bừa một chữ H thật to vào cuối trang giấy( sau này k ai biết H cụ thể là gì, có đứa luận là Hoya)

Lop12aminhkhai nói...

Thế vì sao "ánh mắt nàng nhìn hắn rất lạ"?
TM

Lop12aminhkhai nói...

Nhật ký gì mà lại viết văn hóa Trung Quốc thế kia?
KH