Hồi nhỏ tôi nghịch và tợn lắm. Cấp 2 tôi thường bỏ học, trộm sung rờ táo ngang nhiên, thó bưởi bẻ hoa hiên ngang. Hàng xóm xung quanh coi tôi như giặc, cứ thấy mặt là đuổi như đuổi ruồi. Chỉ khổ bố tôi là nhà giáo, rất nghiêm khắc. Vì vậy cứ hôm nào có hàng xóm đến chơi là hôm đó tôi lại no đòn. Học hành theo đó lởm khởm, năm nào cũng đội sổ, chỉ thiếu nước đúp. Được cái đám bạn lại coi tôi như anh hùng, thường há mồm nghe tôi kể những chiến công phá phách. Thế nhưng có một chuyện mà tôi không bao giờ dám kể, mãi đến bây giờ cũng chỉ dám viết ra và cũng chẳng dám ký tên thật. (Xo di nhé!)
Chuyện là thế này:
Nhà tôi đít ghé sông
Sông như ao nhà, hè về trưa nào tôi và lũ bạn cũng rủ nhau tắm, nhảy cầu rồi bơi. Cả bọn giống nhau diện độc cái quần đùi, thả rông (thời nó thế), trần trùng trục, lặn ngụp như rái cá.
Hôm đó như mọi lần, tôi đứng trên cầu, phóng xuống sông. Đắm mình vào làn nước, lần nào cũng tuyệt, mát từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài. Quá đỗi thích thú.
Chợt thấy hôm nay là lạ, cảm giác mà từ trước tới nay tôi chưa bao giờ có. Dường như có bàn tay ai êm ái nhẹ nhàng mơn trớn, vuốt ve. Người tôi lịm đi, đê mê, khó tả. Mỗi lần sóng dợn lên là tôi lại thấy nhồn nhột, hưng phấn, cái hưng phấn mà chỉ thằng con trai đang lớn mới cảm nhận được. Tôi lim dim tận hưởng, lật ngửa cho dòng nước đưa đẩy. Mây xanh lờ lững trên đầu, bóng cây cầu mờ mờ, xa xa..
Chuyện là thế này:
Nhà tôi đít ghé sông
Bên chiếc cầu thẳng, không cong.
Sông như ao nhà, hè về trưa nào tôi và lũ bạn cũng rủ nhau tắm, nhảy cầu rồi bơi. Cả bọn giống nhau diện độc cái quần đùi, thả rông (thời nó thế), trần trùng trục, lặn ngụp như rái cá.
Hôm đó như mọi lần, tôi đứng trên cầu, phóng xuống sông. Đắm mình vào làn nước, lần nào cũng tuyệt, mát từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài. Quá đỗi thích thú.
Chợt thấy hôm nay là lạ, cảm giác mà từ trước tới nay tôi chưa bao giờ có. Dường như có bàn tay ai êm ái nhẹ nhàng mơn trớn, vuốt ve. Người tôi lịm đi, đê mê, khó tả. Mỗi lần sóng dợn lên là tôi lại thấy nhồn nhột, hưng phấn, cái hưng phấn mà chỉ thằng con trai đang lớn mới cảm nhận được. Tôi lim dim tận hưởng, lật ngửa cho dòng nước đưa đẩy. Mây xanh lờ lững trên đầu, bóng cây cầu mờ mờ, xa xa..
Mấy câu hát ở đâu lộn về:
Em bơi xuôi theo sông
Chim hòa mình trong sóng
Mênh mang một bầu trời
Chú cò bay sã cánh..
Em bơi xuôi theo sông
Chim hòa mình trong sóng
Mênh mang một bầu trời
Chú cò bay sã cánh..
Sao tự nhiên mát quá thể? Tôi vội lật sấp, tuột mất cái quần đùi lúc nào, chắc lúc nhảy cầu. Toi rồi, thảo nào sướng thế.
Nháo nhác nhìn quanh, tôi đã trôi cách nhà một quãng khá xa, mấy thằng bạn đã vào bờ. Làm thế nào bây giờ, toi rồi.
Đầu tôi lùng bùng, lên thì dở, ở không xong. Phải tìm cái quần đùi thôi, không thấy thì khỏi lên bờ, lên được bờ về đến nhà mà mất quần thì cũng ốm đòn.
Cái quần đó của tôi được mẹ may từ miếng vải phân phối, màu xanh bộ đội, dải rút bằng dây dù rất đẹp. Tôi thích nên cứ mặc suốt, bơi ướt rồi lại lên bờ, chạy nhảy một lúc là lại khô, chơi tiếp. Cứ thế có đến một tuần tôi mới phải thay quần..
Đang lởn vởn, chợt nghĩ, thế nào nó cũng dạt vào bờ, bơi thêm một đoạn là thấy. Chắc thế!
Tôi sải đoạn dài, oài, dễ đến gần cây số. A, kia rồi! Lú hồn, may quá!
Cái quần đùi màu xanh bộ đội đang dập dềnh, mắc vào cành tre sát bờ.
Tôi vội xiên xiên theo dòng nước sải vào..
(Còn tiếp)
Cũ.
Tôi vội xiên xiên theo dòng nước sải vào..
(Còn tiếp)
Cũ.

19 Comments:
hihi ... bund cười quá đi ! Đọc bài này thấy hay thế nhỉ , làm khơi gợi trí tò mò của tớ quá , hihi ... bạn nào mà viết hay ghê !
KV
Bơi trên sông Nhuệ chứ gì :D
không biết hôm đó có bị ghi tên lên tường không nhỉ ?
Ranglac
Nghe từ "quá thích" là biết liền chú nào bị mất quần rồi hihi
KG
hihi ... bùn cười quá đi ! Cười đau hết cả quai hàm rùi đây này ! Bắt đền bạn nào viết hay quá , làm tớ k nhịn được cười ! Bơi ở sông thì lớp mình nhìu bạn bơi lắm mà ai cũng bị thế này 1 lần àh ? Hay là chỉ có mỗi bạn " Cũ " thui ! hihi ... chít cười ! Thế mà lúc đó vô tình gặp nhau nhỉ ! Khéo ... phải đợi trời tối mới dám về , hhi ... thui k nghĩ nữa càng nghĩ , càng bùn cười !
KV
Cũ đưa hàng lên cho chị em đọc nốt cho đỡ háo hức, tả cụ thể chi tiết cân nặng bao nhiêu chiều cao thế nào( Không sợ bọn học sinh nó biết đâu)! Nhé
Ranglac
Úi giời! Hôm đó là quần của Cũ à? Hôm đó 2 chị em tớ ra sông giặt chiếu, thấy cái quần phập phồng tưởng ai bị chết đuối, sợ quá vứt cả chiếu chạy về nhà. Giá ở lại thì đã thấy... Cũ rồi. Tiếc quá!
Tớ
...he...he... Bơi sông Nhuệ nhiều nên giờ trên người loang lổ hoa gấm 7:) ...he...he...
À đây là phần mở đầu cuả chuyện KV nhặt được quần đùi đây mà.
Nghe nói KV ép cái quần đùi này vào trong vở mấy năm liền. Sau không nước non gì thì đem làm khăn lau bảng đấy.
Nếu các bạn để ý ngày xưa cứ hôm nào KV trực nhật là bảng lớp mình lại có hình mông của Dr. Trâu.
Dev
=))
@ Dev : Điêu vừa vừa thui nhé ! Hồi đó tớ mà gặp quần đùi của Cũ áh thì có mà chẳng thể về được nhà đâu nhé ! Làm gì có ngày hnay nữa !
KV
=)) Ơ thế KV nhặt quần về rồi thì mấy giờ mới dám mò lên bờ để về hả Cu Ngã ơi?
Tò Mò
Theo tớ thì đoạn tiếp sẽ là 'Tôi vội xiên xiên theo dòng nước sải vào..,bất ngờ trong lùm cây ven bờ xuất hiện ..."
Ranglac
Ah ! Chiếc quần đùi kia rùi ! Hihi ...
BB
Câu chuyện này có thể có nhiều cách kết thúc khác nhau, hehe. Tiếp theo có thể là...
Hóng
Hóng nói đi ! Chờ lâu sốt ruột quá rùi này !
BB
@ Hóng : bạn làm tớ tò mò quá rùi , tớ thấy thật thú vị nếu nó có thể kết thúc theo chiều hướng khác , cũng hay lắm vì cùng một vấn đề mà có thể xoay theo chiều hướng khác thì cũng thú vị lắm chứ nhỉ !
KV
Hay là tổ chức cuộc thi xem ai viết phần kết thú vị nhất nhỉ? :D
Bod.
@ Bod : có ý tưởng hay thế nhưng chỉ lo chẳng có ai chịu tham gia thui ! hihi ... cứ phát động xem thế nào nhỉ !
KV
Đăng nhận xét