Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi chăn bò còn khổ hơn trâu!
Hoa dại đã lún phún khắp các ngọn đồi. Tuy chưa ăn đựơc nhưng đàn bò cũng lộ rõ vẻ khoái trá. Dev vẫn đem laptop đi nhưng chưa lúc nào rảnh mà vào được mạng. Việc của anh là phải chạy nhông suốt ngày để tìm hoa cho bò ăn.
Đêm ấy may mắn trời trở mưa. Đêm hôm sau Dev lại lạy cho trời mưa, mà mưa thật. Sang ngày thứ ba, Dev lèm bèm đá đít lùa đàn bò ra khỏi chuồng.
Bỗng cả đàn bò rống lên tê tái. Dev cũng phải dừng lại một bước, hai pha giương lên sửng sốt. Qua có mấy đêm mưa mà cả khu đồi đã thay đổi hẳn bộ mặt. Hoa dại mọc xanh um. Một màu xanh lẫn mùi hoya thum thủm trải mênh mông trên khắp các sườn đồi.
“Ò, ò…” Đàn bò rống lên. Chúng nhảy cỡn, xô nhau chạy. Con Vện cũng a dua ăng ẳng, Dev cay mũi đá cho một cái. Nó ngay lập tức cụp đuôi, phăng phắc.
- Xịt tốp!!!
Dev bắc loa tay lên miệng, dướn cao người réo lên, tí rơi laptop đang kẹp ở háng.
Con Mù đứng lại, cả đàn đần độn dừng theo, tiếng gặm hoa bắt đầu trào lên như tiếng xe xích nghiến trên đường nhựa.
Con Chột vẫn phàm ăn tục uống nhất, thúc mõm xuống, ủi cả đất lên mà gặm. Bọt mép nó trào ra, nom đến tởm.
Con Thong Manh ở gần đó cũng hùng hục ăn không kém, mặc dầu ả có bộ mã tiểu thư rất yểu điệu “cái dá cắn làm đôi”.
Con Đui vẫn xán ở bên cạnh con Thong Manh, mồm gau gáu gặm hoa, mắt đá sang tanh tách.
Mẹ con con Lẹo ăn ở riêng một chỗ. Thằng Hiếng dở hơi chốc chốc lại chạy tới ăn tranh của mẹ. Lẹo lại nhẫn nhục nhường cho nó và đi kiếm một búi khác.
Dev thộn ra nhìn đàn bò. Tiếng nhai rào rạo liên tiếp dội vào lòng anh những nỗi lo hãi hùng. Anh tưởng như nom thấy đàn bò đang từ từ béo ra, phình lên và đang sắp đẻ đàn đàn lũ lũ ở ngay trước mặt anh. Ai đỡ?
Dev đã quên bẵng mất cái D-com 3G đang nằm ở trong túi quần. Anh uể oải bước theo đàn bò. Chúng đã tràn lên, phủ vàng khè các sườn đồi.
Chợt Dev nghĩ hoa dại thì có cái gì ngon mà chúng tranh nhau ăn tợn như thế. Anh cúi xuống, gặm thử một đám hoa trinh nữ, nhai nhóp nhép. Và anh nhổ phì phì ngay lập tức, lấy tay giật vội vàng đám cỏ may đang dính đầy quanh mép.
Dev đã gần lên tới đỉnh đồi, nơi trước đây anh vẫn thường tranh thủ ngồi online. Một mảng đất nhẵn lỳ lõm một chỗ nhỏ ở giữa đập vào mắt làm cho Dev bấy giờ mới sực nhớ tới cái D-com 3G để trong túi quần. Anh vội lôi nó ra. Chú mình đây rồi! Mạng mẽo ở đây lởm khởm quá!
Dev lấy tờ báo Thể Thao Văn Hóa gấp làm tư giắt ở cạp quần ra, trải phẳng phiu xuống cạnh đám cây dứa dại. Đoạn, anh nằm úp sấp, khoan khoái mở laptop.
Nhưng mà quái lạ, sao chẳng khoái thấy tí nào thế này? Lòng dạ anh cứ bổi hổi bồi hồi đến ngẫn! Dev cố chuyển trang, Facebook, Blog, Lá Cải... Song chữ vẫn nhảy ra khỏi đầu anh lung tung. Ruột gan anh vẫn để tận đâu đâu. À, phải rồi, trưa nay có hẹn đi ăn tiết canh thú rừng với gái. Hé hé, sắp đến giờ rồi!
Anh đã lườm thấy đàn bò mỗi lúc một tản rộng ra. Bọn hám ăn, phởn lên lạc mịa đi đâu rồi thành "Bò Lạc" bi giờ! Dev vội gấp laptop rồi chồm dậy.
Anh chạy phăm phăm sang ngọn đồi bên cạnh, hối hả ném đất đá đít cho con Chột quay về. Nó đã tách ra khỏi đàn một quãng khá xa. Định "chơi" bố mày à!
… Rồi Dev lại uể oải về theo đàn bò, lại hãi hùng nhìn chúng đua nhau gặm hoa vặt lá dọc đường. Và lại tưởng tượng thấy bụng chúng đang to ra, đang phình lên và sắp sửa cho ra hàng đống hoya rải khắp các sườn đồi.
Dev đã gần lên tới đỉnh đồi, nơi trước đây anh vẫn thường tranh thủ ngồi online. Một mảng đất nhẵn lỳ lõm một chỗ nhỏ ở giữa đập vào mắt làm cho Dev bấy giờ mới sực nhớ tới cái D-com 3G để trong túi quần. Anh vội lôi nó ra. Chú mình đây rồi! Mạng mẽo ở đây lởm khởm quá!
Dev lấy tờ báo Thể Thao Văn Hóa gấp làm tư giắt ở cạp quần ra, trải phẳng phiu xuống cạnh đám cây dứa dại. Đoạn, anh nằm úp sấp, khoan khoái mở laptop.
Nhưng mà quái lạ, sao chẳng khoái thấy tí nào thế này? Lòng dạ anh cứ bổi hổi bồi hồi đến ngẫn! Dev cố chuyển trang, Facebook, Blog, Lá Cải... Song chữ vẫn nhảy ra khỏi đầu anh lung tung. Ruột gan anh vẫn để tận đâu đâu. À, phải rồi, trưa nay có hẹn đi ăn tiết canh thú rừng với gái. Hé hé, sắp đến giờ rồi!
Anh đã lườm thấy đàn bò mỗi lúc một tản rộng ra. Bọn hám ăn, phởn lên lạc mịa đi đâu rồi thành "Bò Lạc" bi giờ! Dev vội gấp laptop rồi chồm dậy.
Anh chạy phăm phăm sang ngọn đồi bên cạnh, hối hả ném đất đá đít cho con Chột quay về. Nó đã tách ra khỏi đàn một quãng khá xa. Định "chơi" bố mày à!
… Rồi Dev lại uể oải về theo đàn bò, lại hãi hùng nhìn chúng đua nhau gặm hoa vặt lá dọc đường. Và lại tưởng tượng thấy bụng chúng đang to ra, đang phình lên và sắp sửa cho ra hàng đống hoya rải khắp các sườn đồi.
Nhẩy
(Phóng từ Cỏ non)

5 Comments:
Dev nổi như cồn :D
Phảng phất đâu đó mùi anh Hồ Giáo từ thuở lên 10.
Giờ anh Dev nhà mình chăn bò thời đại hitech sướng thật. Dưng bò của anh thì vẫn vậy, chả khá hơn bò của anh Hồ Giáo là bao, vưỡn phóng hoya bậy bạ như bò bình thường.
Hihi:D
BẠn Nhẩy giỏivăn thật dùng phép nhân cách hóa hay đến nỗi đọc đoạn mấy con bò ăn cỏ mà mình thấy giống một số người!!!
Phục.
Anh Giáo mỗi chăn bò mà thành AHLĐ, bạn Dev vừa chăn bò, vừa vắt sữa, vừa thịt bò, vừa kinh doanh... thì phải được Anh Hùng Nhân Dân í nhỉ!
PL
Được phong nhân dân từ lâu roài.
TV
Đăng nhận xét