Bình minh, thằng Dev đón bọn anh đi ăn sáng.
Lan Rừng rì-sọc ở Bãi Dứa là điểm đến. Suốt đường đi anh và thằng Búp cứ nghĩ mãi tại sao có tên Bãi Dứa. Dứa nhà ở đây không thể trồng được, chỉ có dứa rừng. Cái tên "Dứa Dại" chắc hay bị đọc lộn nên người đời rút ngắn lại thành "Dứa" cho nhoanh, chắc thế.
Bọn anh nhâm nhi cà-phê, ngắm VT lần cuối và điểm lại chi tiết kế hoạch hôm nay. Ổn dồi.
Ngày 2: Gặp Trung Tá
Kế hoạch là bọn anh sẽ lên SG bằng tàu cánh ngầm, gặp Trung Tá lúc 11h30. Thực ra vụ này anh và thằng Búp đã thiết kế trước khi vào đây, hôm qua bàn với thằng Dev và rủ nó đi luôn. Thằng Dev ok và anh liền a-lô cho Trung Tá.
Nhớ lại vẫn thấy vui:
- A-lô, xin hỏi có phải Trung Tá không ạ?
- Dạ, vâng. Em đây! - Giọng ngọt ngào đầu bên kia.
- Hehe, yêu thế!
- ...Dạ, em nghe!
- A-lô, xin hỏi có phải Trung Tá không ạ?
- Dạ, vâng. Em đây! - Giọng ngọt ngào đầu bên kia.
- Hehe, yêu thế!
- ...Dạ, em nghe!
Hehe, anh bồi hồi phếch, đầu tưởng tượng ngay cảnh Trung Tá cưỡi xe đạp trong cuộc thi Ms. 12A năm ngoái, hehe.
- Tớ đây! GDNNH học cùng cấp 3 đây!
- ... GDNNH hả? Ối... hihi...
Trung Tá im trong giây lát, hehe. Anh nghĩ rằng Trung Tá khá sửng sốt.
- Tớ đây! GDNNH học cùng cấp 3 đây!
- ... GDNNH hả? Ối... hihi...
Trung Tá im trong giây lát, hehe. Anh nghĩ rằng Trung Tá khá sửng sốt.
Đúng thôi, suốt mấy chục năm nay anh và Trung Tá có bao giờ lói chiện với nhau đâu, thuộc mỗi mặt. Nhà anh với nhà Trung Tá ngay gần nhau, là hàng xóm dễ đến 6 or 7 niên lại học cùng lớp, nhưng chỉ một lần duy nhất anh nói chuyện với Trung Tá. Mà không phải nói chuyện, chỉ mình anh nói.
Đận ấy anh bị mổ bắp chân ("Thử thách nhỏ" - nguồn: Đọt) nghỉ mất 2 tuần, ra viện về sang nhà Trung Tá mượn vở về chép bài. Trước khi sang anh nhẩm thuộc làu là định mượn vở gì, lý do... Đến cổng nhà Trung Tá anh gọi to, Trung Tá chạy ra, anh lắp bắp trình bày xong thì Trung Tá lại chạy tọt vào nhà lấy vở cho anh mượn. Chả nói giề, anh về, hehe...
Đận ấy anh bị mổ bắp chân ("Thử thách nhỏ" - nguồn: Đọt) nghỉ mất 2 tuần, ra viện về sang nhà Trung Tá mượn vở về chép bài. Trước khi sang anh nhẩm thuộc làu là định mượn vở gì, lý do... Đến cổng nhà Trung Tá anh gọi to, Trung Tá chạy ra, anh lắp bắp trình bày xong thì Trung Tá lại chạy tọt vào nhà lấy vở cho anh mượn. Chả nói giề, anh về, hehe...
- Ừ, tớ đây. Tớ với Bup đang ở VT chỗ Dev, mai định lên chỗ bạn. - Anh nhũn nhặn.
- ... Hihi. Ủa sao hai ông lại vô đây kỳ vậy? - Giọng Trung Tá đã thay đổi, rất hồ hởi bạn bè.
- Ờ... Trưa mai bọn tớ đến nhé. Có đi chơi với bọn tớ được không đấy?
- Được chứ! Hihi - Trung Tá cười ngất.
- Ok, thế nhá!
- ... Hihi. Ủa sao hai ông lại vô đây kỳ vậy? - Giọng Trung Tá đã thay đổi, rất hồ hởi bạn bè.
- Ờ... Trưa mai bọn tớ đến nhé. Có đi chơi với bọn tớ được không đấy?
- Được chứ! Hihi - Trung Tá cười ngất.
- Ok, thế nhá!
Thời gian có chút thay đổi, chuyến gần nhất phải 10h, nghĩa là bọn anh lên SG sẽ chậm mất nửa tiếng.
Thằng Dev quả hay ho khi chọn đi tàu cánh ngầm thay vì xe đò ra SG. Vậy là trong 2 ngày, bọn anh đã nếm đủ "Hải lục không quân".
Thằng Dev quả hay ho khi chọn đi tàu cánh ngầm thay vì xe đò ra SG. Vậy là trong 2 ngày, bọn anh đã nếm đủ "Hải lục không quân".
Bọn anh chạy từ biển vào sông, ngắm cảnh và thằng Dev làm gai.
Đến đoạn hai bên rừng tràm xanh ngút thằng Dev bẩu là Cần Giờ. Nhờ nó anh mới biết đó là khu rừng sinh thái ngập mặn nguyên sinh nằm trong khu dự trữ sinh quyển thế giới...
Đến đoạn hai bên rừng tràm xanh ngút thằng Dev bẩu là Cần Giờ. Nhờ nó anh mới biết đó là khu rừng sinh thái ngập mặn nguyên sinh nằm trong khu dự trữ sinh quyển thế giới...
Vã bọt mép một lúc thằng Dev lại lên cơn loãng mạn: "Làm cái chòi sống ở đây, săn thú về nướng rồi rượu thì còn gì bằng".
Anh, hehe trong đầu mường tượng ngay cảnh nó đóng khố (mà chưa chắc đã cần) chèo thuyền đi săn mà phì cười. Thú mà nhiền thấy nó đóng khố (or not) chắc đứng im cho nó bắt, hãi quá chạy thế đếu nào được, hehe.
Gần đến SG anh a-lo cho Trung Tá, muộn mất nửa tiếng nên a-lô không nhỡ Trung Tá lại ăn cơm hộp thìa hỏng.
3 thằng anh lóc nhóc đi bộ từ đầu đường vào cơ quan Trung Tá, tìm cái cổng to to. "Tớ đang đợi ở đấy" - Trung Tá bảo thế.
3 thằng anh lóc nhóc đi bộ từ đầu đường vào cơ quan Trung Tá, tìm cái cổng to to. "Tớ đang đợi ở đấy" - Trung Tá bảo thế.
Trung Tá kia rồi! Tóc ngắn với áo liền váy ca-dô xám-hồng sau cổng đi ra. Hehe, mảnh mai và duyên dáng.
Trung Tá cười rất tươi, vui lắm, và không như thường lệ - Đấy là anh nghĩ - là ôm hôn any bạn cũ nào dù rất lâu mới gặp (Có thể do bọn anh đi hơi đông???).
Trung Tá cười rất tươi, vui lắm, và không như thường lệ - Đấy là anh nghĩ - là ôm hôn any bạn cũ nào dù rất lâu mới gặp (Có thể do bọn anh đi hơi đông???).
Bọn anh với Trung Tá vào ngay gần đó ăn trưa. Gọi nhiều, uống nhiều, nói chuyện nhiều và ăn ít.
Đây, Trung Tá:
Đây, Trung Tá:
Trung Tá tay bo chấp 3: uống bia và chiém dóa. Lần hồi lại ký ức lúc này thật vui, những hình ảnh xửa xưa lộn xộn chạy về trước mặt.
Hehe, bọn anh có kỷ niệm riêng với Trung Tá thời học sinh, hồi thằng Dr ngồi cạnh Trung Tá.
***TCC!
Bọn anh bàn nhau, rồi chả biết thằng nào giả dạng thằng Dr biên cho Trung Tá một bức thư tềnh, hehe.
Hỏi: Trung Tá có đọc không, nhớ nội dung chứ?
Trung Tá: Có đọc rồi à, nhưng lâu quá hổng nhớ nội dung hihi...
Hỏi: Có thấy xao xuyến gì không?
Trung Tá: ...Hihi, hổi biết gì, ngây thơ hông à! Mà...
Hehe, bọn anh có kỷ niệm riêng với Trung Tá thời học sinh, hồi thằng Dr ngồi cạnh Trung Tá.
***TCC!
Bọn anh bàn nhau, rồi chả biết thằng nào giả dạng thằng Dr biên cho Trung Tá một bức thư tềnh, hehe.
Hỏi: Trung Tá có đọc không, nhớ nội dung chứ?
Trung Tá: Có đọc rồi à, nhưng lâu quá hổng nhớ nội dung hihi...
Hỏi: Có thấy xao xuyến gì không?
Trung Tá: ...Hihi, hổi biết gì, ngây thơ hông à! Mà...
"Mà... đếu ai lại đi êu cái thằng... Dr cơ chứ" - Anh mạnh dạn nghĩ thế. Hehe!
Trung Tá cởi mở và sảng khoái, chiện đời tư và công việc không e dè. Bia thun thút.
Trung Tá cởi mở và sảng khoái, chiện đời tư và công việc không e dè. Bia thun thút.
Hồi lâu Trung Tá móc điện thoại, a-lô cho Rang Lạc (Rạc), hehe, dàn cảnh cho anh nói chuyện. Anh bẩu ngày xưa cùng học với Rạc, mới ở bển zìa, đang gặp Trung Tá tại SG. Ẻm Rạc thẽ thọt:
- Giọng nghe quen lắm cơ nhưng không nhận ra được.
- Quen là đúng thôi, xưa học với nhau mãi mà!
- ...Quen lắm cơ!
- Giọng nghe quen lắm cơ nhưng không nhận ra được.
- Quen là đúng thôi, xưa học với nhau mãi mà!
- ...Quen lắm cơ!
Lúc đầu anh đoán Rạc ngờ ngợ giọng anh, sau nghĩ lại thấy không phải. Anh có ở bển đâu, lại "Quen lắm cơ!", chắc người khác - Anh biết đếu đâu í, hehe.
À, mà bây giờ anh mới biết "Bộ Tứ" là bố láo nhế, đúng ra phải là "Bộ Ngũ". Trung Tá bị gạt ra lúc nào không biết, thi thoảng anh nghe thấy vớt vát "Bộ Tứ + 1". Bố láo thía, giống như Nhuệ tên có dấu nặng nên bị xếp cuối trong "Bộ Tứ", hehe.
Rồi Trung Tá cũng cho anh biết một bí mật hehe, cái mà anh lâu rồi cũng lờ mờ đoán ra, nay được cồng-phơm. Thằng lặp bặp thế mà ăn người phếch!
Hố hố, tí quên mất câu nửa thăm hỏi nửa khen đầu tiên thằng Búp dành Trung Tá sau bao năm gặp lại, xúc động phếch:
- Trung Tá mới là người già nhất lớp mình í nhỉ!
Anh với thằng Dev với Trung Tá tí sặc bia, hehe, cười vỡ mịa bụng.
- Trung Tá mới là người già nhất lớp mình í nhỉ!
Anh với thằng Dev với Trung Tá tí sặc bia, hehe, cười vỡ mịa bụng.
3h30, thằng Dev xin về, bắt chuyến cánh ngầm cuối ngày.
- Bai nhá! Khi nào lên SG điện cho tớ - Trung Tá dặn.
Còn lại bọn anh và Trung Tá, cà-phê gần cái cổng to to khi nãy. Bọn anh tâm sự về cuộc sống và công việc, sướng và khổ. Trung Tá có vẻ hợp đất SG, nhảy vô rồi nhảy ra rồi lại nhảy vô. Có sự ổn định yên bình hiển hiện nơi Trung Tá.
4h30, Trung Tá phải chia tay, đến giờ đón con rồi. Hehe, anh cố vớt vát cái hy vọng ôm hôn, nhưng bọn anh vẫn đông quá, 2 thằng lận.
Chào Trung Tá, hẹn gặp lại SG or HN or VT!
Anh và thằng Bup xuyên qua vườn hoa, búc quả Hô-ten mini làm giấc đến gần 7h tối. Dậy thôi, còn ra tàu bay. Trên ta-xi bỗng điện thoại reo:
- Các ông ở đâu rồi? - Giọng Trung Tá
- Đang ra sân bay.
- Ban nãy khi tôi về rồi các ông đi đâu? - Trung Tá thăm hỏi.
- Đi ngủ - Hehe, anh trình bày.
- Hihi, chúc lên đường bình an nhé!
Lại chếch-in, em nhân viên cực nhã nhặn:
- Còn anh Dr đâu ạ?
- ***TCC!
Lên tàu, mình anh 2 chỗ.
Hết ngày 2, hết luôn.
GDNNH
- Bai nhá! Khi nào lên SG điện cho tớ - Trung Tá dặn.
Còn lại bọn anh và Trung Tá, cà-phê gần cái cổng to to khi nãy. Bọn anh tâm sự về cuộc sống và công việc, sướng và khổ. Trung Tá có vẻ hợp đất SG, nhảy vô rồi nhảy ra rồi lại nhảy vô. Có sự ổn định yên bình hiển hiện nơi Trung Tá.
4h30, Trung Tá phải chia tay, đến giờ đón con rồi. Hehe, anh cố vớt vát cái hy vọng ôm hôn, nhưng bọn anh vẫn đông quá, 2 thằng lận.
Chào Trung Tá, hẹn gặp lại SG or HN or VT!
Anh và thằng Bup xuyên qua vườn hoa, búc quả Hô-ten mini làm giấc đến gần 7h tối. Dậy thôi, còn ra tàu bay. Trên ta-xi bỗng điện thoại reo:
- Các ông ở đâu rồi? - Giọng Trung Tá
- Đang ra sân bay.
- Ban nãy khi tôi về rồi các ông đi đâu? - Trung Tá thăm hỏi.
- Đi ngủ - Hehe, anh trình bày.
- Hihi, chúc lên đường bình an nhé!
Lại chếch-in, em nhân viên cực nhã nhặn:
- Còn anh Dr đâu ạ?
- ***TCC!
Lên tàu, mình anh 2 chỗ.
Hết ngày 2, hết luôn.
GDNNH

12 Comments:
Ối vui thế, ai chụp cho cả hội cái ảnh rõ đẹp! Mà GDNNH lừa RL giỏi nhờ, cười chết đi!
Mỗi tội thắc mắc sao lại gán cho HH cái tên Trung tá nhỉ? HH lên Trung tá từ bao giờ?
Tò mò
Mà ôn lại kỷ niệm cũ xúc...xích nhỉ, nhất là kỷ niệm tình iêu í. Giá kể mà có Dr thì không biết dư lào?! Chắc phải ếch sờ pai vé ấy!
:D
Huyên để tóc này thật hợp và xinh tươi,nhớ quá,mong gặp lại. Chuyến đi này của các bạn thật ý nghĩa,tình bạn bè thân thiết thật cảm động.Hy vọng thời gian tới sẽ có nhiều cuộc gặp mặt giữa các thành viên trong tt lớp mình dzui vẻ như thế này .
NN
tác giả còn quên đoạn em Rang Lạc chắc xúc động quá nói chuyện với anh vẫn bảo thằng lúc trc.còn Trung tá gọi điện cho Dr bảo Rang đây đi thay chỗ, Dr chắc cũng vì xúc động quá nên tin ngay.
Vừa đi chơi vừa gặp bạn cũ vui quá còn gì :D
Người cũ quên giọng nhau hết roài...!
Hiii
Thằng Dr may ko đi chứ gặp Trung Tá chỉ có nước cụp đuôi chui xuống gầm bàn cho nhoanh hehe.
Bod.
@Tò mò: bạn gái thằng Dev chụp ảnh nầy đới.
Trung Tá là Trung Tá, ai dám gán tên. Sang năm vầu thăm tên lại là Đại Tá, lớp mềnh liệu bảo nhau mà học chào và xếp hàng 1 đi là vừa. :D
GDNNH
@GDNNH: Choáng!
Thế còn GDNNH là gì?
(Haizz...sướng nhất Trung tá, giai xếp hàng bay từ HN vào VT, rồi lại xếp hàng dzô SG thăm, rồi lại lũ lượt kéo ra...)
Gato :D
Ai lói xấu Dr đới? Dr là ko có chui gầm bàn đâu nhá chỉ đỏ mặt tía tai thôi. Bệnh này ko bao giờ chữa khỏi :))
Đỏ khối nó ý, lừa tềnh đới hehe.
Lừa tềnh mà dễ à? tài lắm mới thế được hehe.
Đăng nhận xét