Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

Suy ngẫm

Mục: ,
Sáng nay nhìn đâu cũng thấy nhuốm sắc hồng. Hôm qua mình thức đến khuya đọc truyện mà tinh thần lại ko mệt mỏi. Chuyện hay truyện thì đúng hơn? Chuyện trong câu chuyện hàng ngày, còn truyện có các nhân vật được đem ra mổ xẻ phân tích chăng? Cứ cho là như vậy đi. Có điều này trong câu truyện mình thấy hay hay muốn được chia sẻ cùng mọi người. Sẽ có người phản đối, nhưng không sao vì cái hay phải đem ra cho mọi người hưởng thụ, còn hưởng thụ hay không, đến đâu tuỳ nhận thức mỗi người.
Số là quyển truyện đó có tên “Thả một bè lau”, phân tích về nhân vật nàng Kiều trong thơ của cụ Nguyễn Du nhưng dưới con mắt của một thiền sư. Số phận nàng lênh đênh chìm nổi bị lừa gạt, bắt bớ, đánh đập thật thương tâm: lầu xanh 2 lần, vợ lẽ, con ở, vợ Từ Hải. Cuối đời dù có làm đám cưới với Trọng Kim - mối tình đầu, nàng vẫn quyết định đi tu. Nàng là người tài hoa cầm kỳ thi hoạ đều giỏi. Ở nàng chỉ có tội là tài hoa phát tiết ra ngoài đã thế lại đa sầu, đa cảm lại đa tình. Ngay từ bé nàng đã quen sáng tác và hát những bài hát thê lương. Hình như sự thê lương đã vận vào nàng từ đó. Số phận này dường như bắt đầu từ khi nàng thắp nhang mộ Đạm Tiên trong tiết thanh minh.
Trong chúng ta, nhất là các bạn gái chắc chắn có người đã từng khóc nức nở với số phận nhân vật chính trong phim truyện Hàn Quốc, Ấn Độ; nước mắt ngắn nước mắt dài với những cảnh đời ngang trái trong các cuốn tiểu thuyết. Ngay cả bản thân mình đây, buổi tối ngoài phim tâm lý tình cảm vẫn thích xem phim kinh dị, phim chưởng.
Sau khi đọc truyện này rồi, mình nghĩ khác hoàn toàn. Khi ta đọc hay xem bất cứ thứ gì, nếu cảm thấy vui vẻ và tình yêu thương được tăng trưởng thì quá tốt, còn nếu chỉ thấy đọng lại là những nỗi buồn với xót xa, sự ghê sợ của những con ma hay yêu tinh, .v.v… thì không nên bạn ạ. Đó chẳng khác gì những thứ độc hại tiêm nhiễm ta hàng ngày một cách dần dần. Nếu ta xem thường xuyên và thực sự thích thú, nó sẽ vận vào chúng ta lúc nào không hay. Đa sầu đa cảm không phải là điều tốt. Nghĩ đã tinh tình mà lại nói lung tung nữa thì tiêu rồi hehe!
Câu chuyện nghe có vẻ mê tín huyễn hoặc nhỉ. Ai tin thì tin mà không tin thì cũng đành chịu vậy thôi!
Mong blog mình luôn tràn ngập niềm vui và tình yêu thương! (May mà blog có Bod - niềm vui và KV - tình yêu thương nên xem hàng ngày cũng đỡ … ặc ặc ặc …)

ST

20 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Bạn này nói đúng quá cơ, mình xem phim Hàn xong khóc mãi. Sau đó thường phải xem ngay 1 phim chưởng cho cân bằng sinh lý. Khổ thế đấy!
Hoho.

Lop12aminhkhai nói...

Chúc mừng bạn vì hnay bạn nhìn đâu cũng nhuốm màu hồng , mong bạn mãi mãi thấy màu hồng bên cạnh mình bạn nhé ! :D
Phim Hàn là phim mà tớ thích xem từ ngày xưa , phim nhẹ nhàng tình cảm , diễn viên đẹp , cảnh quay cũng đẹp nữa ... nghĩa là có rất nhìu điểm hay và đẹp trong đó !Phim mang tính giải trí cao !
Nhưng tớ k thích phim Hàn tình cảm quỵ luỵ và sướt mướt nhìu quá ! lại thêm phim nào TY cũng là tay 3 xem thấy nhàm chán ! ...
Giờ tớ thích thể loại phim khác hay hơn mà lại vô cùng hấp dẫn - phim hoạt hình như Kỷ Băng Hà , Madagascar 3 ...
Hi

Lop12aminhkhai nói...

@Hoho: Thế bạn xem phim đến mấy giờ đêm ? :))

Lop12aminhkhai nói...

Còn mình thì lâu lắm rồi không dám ngồi xem tivi vì sợ bị nghiện. Chỉ thỉnh thoảng ra rạp xem gì đó cùng trẻ con. Có hôm hí hửng đi xem thì rạp chỉ đang chiếu mỗi phim hành động VN, mua vé vào ngồi, cả phòng chiếu chưa đủ chục khách thì nhà mình đã chiếm quá bán. Hai thằng cu hỉ hả xem còn mình và những người khác xem được lúc, phim ru hay quá, ngủ ngon lành, hết mới choàng tỉnh. Dậy mới tá hỏa không biết phim chiếu cái gì hay hay tốt tốt để còn vận vào cho mình cái. Thằng bé nhà mình thì ê dài mồm: mẹ ơi, nhà mình mua vé vào rạp ngủ hả mẹ?
Hic :D

Lop12aminhkhai nói...

Nhà tớ và gia đình đứa bạn thường rủ nhau đi xem phim vào những tuần rảnh rỗi , lùa các con vào xem phim còn các bố mẹ tranh thủ cafe ở ngoài đợi con ! Khi chúng xem xong nghe kể thấy hay quá , các bố mẹ lại trốn con đi xem phim ( bí mật k cho chúng biết ):D
Công nhận phim hoạt hình cho trẻ em bây giờ hay quá !
Hi

Lop12aminhkhai nói...

Mình thì cho trẻ con xem phim ròi vợ chồng đi tìm nhà nghỉ. Nhiều hôm trẻ con xem xong rồi đợi mỏi cổ mà bố mẹ vẫn chưa đến đón hehe..
Hoho.

Lop12aminhkhai nói...

Bó chiếu nhà Hoho!
=))

Lop12aminhkhai nói...

@ ST : nếu xem nhiều một thể loại phim nào đó thì đễ bị vận vào mình àh ? Mình phân vân quá , liệu có đúng như thế k ? Vì mình lại đang thích xem phim hoạt hình , nhìn lại mình cái ! :D
Hi

Lop12aminhkhai nói...

Đọc cm của Hoho bùn cười quá đi ! Chém kinh !
Hãi :D

Lop12aminhkhai nói...

Từ hồi đi học phải học và phân tích nhân vật Kiều thế thui chứ ! Trong đầu tớ chẳng còn tí ti gì về Kiều . Bạn ST đọc " Thả bè lau " thì thấy có hay và hấp dẫn k ? Tác giả nói về Kiều dưới con mắt nhà thiền sư thì có nhẹ hơn k , bớt bi thương nhìu k ?

Lop12aminhkhai nói...

Phim ảnh xem có thể vận vào người được sao? Nghe có vẻ bí hiểm đây!!!
Tớ thấy rằng đã là cuộc sống thì sẽ luôn được tạo hóa nêm nếm đầy đủ mọi mùi vị, hương sắc,... Nếu không có nỗi buồn thì làm sao hiểu và cảm nhận được sự sóng sánh tận cùng của niềm vui?
Để bước đi được hết cuộc đời này, cái cuối cùng đáng trân trọng nhất chỉ là tình yêu thương... Còn các bạn nghĩ thế nào, cái cuối cùng chúng ta nên để lại trên cõi đời này khi vĩnh viễn đi xa là gì ?

VV

Lop12aminhkhai nói...

@VV: là cuốn sổ tiết kiệm và tờ di chúc có công chứng, mềnh nghĩ thế.
Hoho.

Lop12aminhkhai nói...

Hoho đúng là đầy là thực dụng!

Lop12aminhkhai nói...

Thôi, tớ để lại tình thương bao la cho nhân loại vậy...
Hoho.

Lop12aminhkhai nói...

=))
Ôi mùa thu đang về, lạnh quá!

Lop12aminhkhai nói...

Đùa thôi, nói thật là mình xem phim xong cũng hay tự vận vào mình lắm.
Nhiều lần cứ ngỡ mình là Jêm Sờ Bôn bí mật cầm súng ra đường nhưng lại thất vọng về không vì chẳng tìm được em điệp viên xinh đẹp nào.
Buồn mềnh màng í.
Hoho.

Lop12aminhkhai nói...

Hoho mượn súng nhựa của con trai àh ? Thế thì làm sao mà gặp được điệp viên xinh đệp cơ chứ ! :D
Hi

Lop12aminhkhai nói...

Tham vãi
Có điệp viên BT rồi còn đòi!
=))

Lop12aminhkhai nói...

@ VV : bạn nghĩ xa xôi thế ? Chưa bao giờ tớ nghĩ đến chuyện vĩnh viễn đi xa thì mình sẽ để lại những gì !Có lẽ tớ thiển cận quá nhỉ !
hic

Lop12aminhkhai nói...

@VV: bạn nói hay lắm mình cũng đồng ý. Cái nhìn này cũng chỉ là một khía cạnh thôi. Ở đời sống là phải biết nhiều thứ không thành gà công nghiệp mất. Đương nhiên chẳng có bộ phim hay truyện nào chỉ có mỗi vui, mỗi buồn, mỗi lọ, mỗi chai thế thì chả có ai muốn xem muốn đọc. Cái mình muốn truyền đạt ở đây là người ta xem với sự thích thú thường xuyên (đam mê) với sự uỷ mị hay ma quái thì không hay. Ví dụ đang yên đang lành tự dưng lại hỏi "nếu mai anh chết em có buồn không?" thì chẳng phải là suy nghĩ linh tinh rồi nói lung tung là gi?
Mình cũng đồng ý, đi thăm người tàn tật mới thấy mình may mắn. Còn phải ngoại tình mới thông cảm cho người ngoại tình hoặc phải cắn thuốc mới thấu hiểu người nghiệm thì ôi thôi ko còn gì để nói :D
ST