Thứ Năm, 12 tháng 7, 2012

Sóng xô

Mục:

Chiều hoang hoải! Nắng xuyên nhẹ trên những tán cây , gió khẽ lay rì rào con sóng biếc xô bờ với bao niềm thương nỗi nhớ...Rồi bất chợt mưa ào ạt đổ về đan xen cùng gió lạnh. Âm thanh của gió , của mưa , của những chiếc lá khô xào xạc bên đường , của nhịp sống hối hả ồn ã nơi phố thị... Em co mình nơi góc quán quen , lặng lẽ nhìn hồ Tây trầm mặc trong chiều buồn và nghĩ "sóng xô mãi rồi cũng vỗ vào bờ" phải không anh?
Dường như bên em những kí ức ùa về nguyên vẹn. Em giờ đây không thể sống vì em , không thể sống cho riêng mình. Tình yêu em dành cho anh mạnh mẽ và to lớn biết bao. Em yêu anh từ những điều nhỏ nhất. Em tự vỗ về rồi huyễn hoặc bình yên , nhưng con sóng cứ trào dâng rồi chìm xuống mãi chẳng đến bờ, làm em chẳng đến được với anh.  Có ai xô em đâu sao mà tự ngã. Em cứ tưởng mình mạnh mẽ lắm , nhưng không phải anh à. Em thử treo tình yêu của chúng mình trên những đợt sóng , liệu tình yêu ấy có trở lại trái tim nguyên vẹn như ngày nào? 
Không gian trước mắt em như rộng khắp. Xa xa là cánh chim trời còn sót lại của mùa đã cũ. Phía bên kia là rặng liễu đang buông mình trôi theo chiều gió. Còn gì đây giữa bốn bề đều mênh mông. Còn gì đây khi tâm hồn như một giọt sương sớm mai long lanh dễ vỡ. Còn lại gì?
Từng giọt sầu lăn chảy nhẹ tênh giữa những nỗi buồn. Em đã ngã , ngã vẹn nguyên giữa trái tim mình. Anh đến thật nhanh , con sóng trào thương nhớ , ra đi rồi bọt sóng vỡ tan xóa mờ dấu vết.
Em không muốn nhạt nhòa trong hình ảnh của anh nữa. Vì trong đó em thấy em. Em lại nhận ra em lạc lõng giữa muôn trùng cách trở. Em nhận ra em đang phơi cuộc tình giữa cánh đồng hoang khô cằn mùa hạ. Em nhận ra em hun hút trên con đường thiếu bóng người. Một ngày, nhiều ngày rồi em lại lang thang trên con đường vi vu gió lộng. Tiếng sóng nhẹ nhàng như câu hát ru mãi ngàn năm.
Buổi chiều đã tàn và dần khuất trong đêm, những ánh đèn vàng đã chiếu sáng, cơn gió đã lạnh lùng hơn nhưng đâu đó vẫn còn có một người lặng lẽ đi trong mưa với mênh mông nỗi nhớ...
NN 
Nguồn Net 

7 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Em này viết xúc xích và xai chếnh tả giống bạn anh quá! Hưm mộ lắm í!
Hm

Lop12aminhkhai nói...

Thất tềnh à? đọc thấy buồn ghê là buồn. Xương em quá!
YM

Lop12aminhkhai nói...

Người nào mà buồn lại thêm chán chường đọc bài này mới thấy buồn và thất tình thôi ! Tớ đọc không thấy buồn, chắc gì tác giả đó đã thất tình có lẽ nhiều tình quá mà chưa chạm tới đó thôi !
Đoán

Lop12aminhkhai nói...

Uh đang buồn quá, có những nỗi buồn còn hơn cả thất tình nữa cơ.
Rầu :((

Lop12aminhkhai nói...

Ừa, buồn ko chịu đc.
W. Cường

Lop12aminhkhai nói...

Buồn quá, anh đến và đi thật nhanh, lần nào cũng chỉ khoảng 5 phút. "Hoang và hoải" quá! Xin chia buồn cùng tác giả!
1h45'

Lop12aminhkhai nói...

:))