Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng trải qua
vô vàn những giấc mơ, những giấc mơ đan xen giữa thực tại và ảo ảnh,
hoài niệm về quá khứ hay khát vọng đến tương lai.
Nhưng có lẽ chỉ những giấc mơ trở về tuổi thơ mới đem lại cho tôi những cảm giác ấm áp, bình yên đến thế. Và nhiều khi, những giấc mơ đó của tôi lại hiện lên chân thực, tràn đầy cảm xúc như một thước phim vậy.
Có những giấc mơ, tôi ngồi trên một con đò nhỏ êm đềm trôi về miền ký ức xa xôi, về những năm tháng học trò trong trẻo và dịu ngọt, về cả tuổi thơ chan chứa vui buồn.
Trong mơ…
Khi thả hồn bay trên cánh đồng bát ngát, tôi thấy một đứa tôi cao vừa bằng bông lúa, lẽo đẽo theo sau mẹ men theo bờ rộng nhỏ. Đứa tôi ngô nghê hỏi mẹ : " Cánh đồng xa và dài vô tận hả mẹ?". Mẹ cười và bảo : " Cánh đồng cũng như dòng sông đều có bến bờ con ạ, vô tận thì mẹ gánh lúa về nhà sao được". Đối với tôi, cánh đồng vẫn rộng và dài như vô tận, mẹ gánh cả nhọc nhằn thì vất vả biết bao.
Trong mơ…
Khi lênh đênh trên một dòng sông, tôi thấy một đứa trẻ nhỏ bé, gầy gò tan học, theo bạn chèo thuyền ra sông mò bắt "chai chai" về nấu cháo. Dưới cái nắng chói chang, chúng tôi vừa mò "chai chai" vừa nô đùa nghịch ngợm giữa dòng nước mát rượi. Đến lúc đói bụng, chúng tôi lại chụm đầu vào nồi cháo trai nóng hổi, thơm phức, và thi nhau húp sùm sụp. Bát cháo trai nồng ấm, cay cay, ngòn ngọt còn đượm mùi sông nước, đượm tiếng cười giòn giã của tuổi thơ.
Trong mơ…
Tôi trở lại mái trường thân yêu, ở đó có một đứa tôi ngủ gà ngủ gật trong lớp học ôn văn. Cô giáo đến bên lúc nào mà không hề hay biết. Loáng thoáng nghe lời cô bảo: " Sáng bạn ấy làm về mệt, cứ để bạn ấy ngủ". Tôi mệt quá thiếp đi, trong mơ còn nghe lời cô vỗ về, an ủi...
Chiều chiều, tôi thấy một tôi tan học còn nấn ná ở lại trường; cùng tụi bạn bẻ trộm những cành hoa phượng đỏ. Bị bác bảo vệ phát hiện, chúng tôi phải trèo tường rồi chạy thục mạng với nhau. Mai đến lớp, chúng tôi chia hoa ép vào trang sách, tụi bạn tủm tỉm cười tôi "mày chạy rách cả quần chứ chẳng chơi".
Trong mơ…
Tôi còn thấy một tôi rơm rớm nước mắt trong buổi chia tay. Xung quanh, bạn bè tôi đều tâm trạng cả. Đứa khóc thút thít, đứa cười đỏ hoe mắt, đứa bịn rịn lặng thinh... Tất cả nắm tay tôi thật chặt, ôm tôi thật lâu...
Ôi! Tình bạn là những gì sáng trong và đẹp đẽ nhất, chỉ lúc chia tay mới thấy luyến tiếc vô cùng.
" Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỉ niệm
Kỉ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha"
Giấc mơ tuổi học trò du dương như một bản nhạc, nhẹ nhàng mà da diết khôn nguôi. Bản nhạc đó mỗi lần kết thúc lại dấy lên trong tôi những bâng khuâng, tiếc nuối. Nhưng, tôi vẫn thích nghe, thích cảm nhận niềm hạnh phúc hân hoan khi được trở về những năm tháng tuổi thơ, bên mái trường, bên thầy cô, bạn bè và những gì thân thương nhất. Dù biết rằng đó chỉ là một giấc mơ...
Tôi thường thả lòng mình trong giấc mơ, đắm chìm trong những nốt nhạc, để quên đi bao bộn bề, lo toan của cuộc sống, để thêm tin yêu và quý trọng từng phút giây hiện tại, để mỗi lần thức dậy lại thấy một ngày mai đầy tươi sáng.
Dẫu biết " dĩ vãng dày lên, nhưng tương lai thì vẫn còn vô tận" nhưng cũng chỉ mong được trở về những năm tháng tuổi thơ, được sống lại trọn vẹn những giấc mơ êm đềm như thế.
Nhưng có lẽ chỉ những giấc mơ trở về tuổi thơ mới đem lại cho tôi những cảm giác ấm áp, bình yên đến thế. Và nhiều khi, những giấc mơ đó của tôi lại hiện lên chân thực, tràn đầy cảm xúc như một thước phim vậy.
Có những giấc mơ, tôi ngồi trên một con đò nhỏ êm đềm trôi về miền ký ức xa xôi, về những năm tháng học trò trong trẻo và dịu ngọt, về cả tuổi thơ chan chứa vui buồn.
Trong mơ…
Khi thả hồn bay trên cánh đồng bát ngát, tôi thấy một đứa tôi cao vừa bằng bông lúa, lẽo đẽo theo sau mẹ men theo bờ rộng nhỏ. Đứa tôi ngô nghê hỏi mẹ : " Cánh đồng xa và dài vô tận hả mẹ?". Mẹ cười và bảo : " Cánh đồng cũng như dòng sông đều có bến bờ con ạ, vô tận thì mẹ gánh lúa về nhà sao được". Đối với tôi, cánh đồng vẫn rộng và dài như vô tận, mẹ gánh cả nhọc nhằn thì vất vả biết bao.
Trong mơ…
Khi lênh đênh trên một dòng sông, tôi thấy một đứa trẻ nhỏ bé, gầy gò tan học, theo bạn chèo thuyền ra sông mò bắt "chai chai" về nấu cháo. Dưới cái nắng chói chang, chúng tôi vừa mò "chai chai" vừa nô đùa nghịch ngợm giữa dòng nước mát rượi. Đến lúc đói bụng, chúng tôi lại chụm đầu vào nồi cháo trai nóng hổi, thơm phức, và thi nhau húp sùm sụp. Bát cháo trai nồng ấm, cay cay, ngòn ngọt còn đượm mùi sông nước, đượm tiếng cười giòn giã của tuổi thơ.
Trong mơ…
Tôi trở lại mái trường thân yêu, ở đó có một đứa tôi ngủ gà ngủ gật trong lớp học ôn văn. Cô giáo đến bên lúc nào mà không hề hay biết. Loáng thoáng nghe lời cô bảo: " Sáng bạn ấy làm về mệt, cứ để bạn ấy ngủ". Tôi mệt quá thiếp đi, trong mơ còn nghe lời cô vỗ về, an ủi...
Chiều chiều, tôi thấy một tôi tan học còn nấn ná ở lại trường; cùng tụi bạn bẻ trộm những cành hoa phượng đỏ. Bị bác bảo vệ phát hiện, chúng tôi phải trèo tường rồi chạy thục mạng với nhau. Mai đến lớp, chúng tôi chia hoa ép vào trang sách, tụi bạn tủm tỉm cười tôi "mày chạy rách cả quần chứ chẳng chơi".
Trong mơ…
Tôi còn thấy một tôi rơm rớm nước mắt trong buổi chia tay. Xung quanh, bạn bè tôi đều tâm trạng cả. Đứa khóc thút thít, đứa cười đỏ hoe mắt, đứa bịn rịn lặng thinh... Tất cả nắm tay tôi thật chặt, ôm tôi thật lâu...
Ôi! Tình bạn là những gì sáng trong và đẹp đẽ nhất, chỉ lúc chia tay mới thấy luyến tiếc vô cùng.
" Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỉ niệm
Kỉ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha"
Giấc mơ tuổi học trò du dương như một bản nhạc, nhẹ nhàng mà da diết khôn nguôi. Bản nhạc đó mỗi lần kết thúc lại dấy lên trong tôi những bâng khuâng, tiếc nuối. Nhưng, tôi vẫn thích nghe, thích cảm nhận niềm hạnh phúc hân hoan khi được trở về những năm tháng tuổi thơ, bên mái trường, bên thầy cô, bạn bè và những gì thân thương nhất. Dù biết rằng đó chỉ là một giấc mơ...
Tôi thường thả lòng mình trong giấc mơ, đắm chìm trong những nốt nhạc, để quên đi bao bộn bề, lo toan của cuộc sống, để thêm tin yêu và quý trọng từng phút giây hiện tại, để mỗi lần thức dậy lại thấy một ngày mai đầy tươi sáng.
Dẫu biết " dĩ vãng dày lên, nhưng tương lai thì vẫn còn vô tận" nhưng cũng chỉ mong được trở về những năm tháng tuổi thơ, được sống lại trọn vẹn những giấc mơ êm đềm như thế.
Mr.Flash (Sưu tầm)

35 Comments:
Ôi, ôi lại sưu tầm à, xin phép tác giả chưa, xin phép ano chưa kẻo nó lại loa lên cho điếc tai giờ?
CG
Ano sưu tầm đấy chứ ai ?
Ngốc
:-B Mình thấy hay post lên cho mọi người đọc. Ai nói người đó nghe, chả quan tâm ;)
@ CG : K ngờ là bạn lại íu mềm như thía ?
hic
Hôm nào riệu tí Phờ-lát nhẻ?
Hoho
@ hoho:Ok, man
Chia tai cấp 3 mềnh chã khóc tí lào, thía mới tài hà hà!
Các em kấu tai nhao khóc như di i i =))
Hoho
Quả thật , giữa bộn bề lo âu của cuộc sống , chúng mình cứ lao theo những nhu cầu thiết thực và quên đi những năm tháng hồn nhiên của tuổi học trò. Hãy dành chút thời gian tìm về những ký niệm ngây ngô một thời mà bản thân mỗi người đã có , để bây giờ mỗi khi nhớ lại là biết bao cung bậc, cảm xúc khó tả biết chừng nào...
Hic
Nhớ phãi đọc thêm cả sách nữa choa nóa thêm hưng phấn Hic nhế!
=))
Hoho
@Hoho: Chắc em iu của Hoho ở lớp khác mà, khóc ở lớp mình người ta lại tưởng là dở người.
Hihi :D
@ Hoho : Ngốc thế ! Bao giờ mới sáng ra được , đọc sách để trí nhớ k bị mai một đi , hỉu chưa ?
Hic
Tầng 1, ẻm bị choóc đàu í =))
Hoho
@ Hihi : bạn nói tớ mới nhớ ra , hồi đó Hoho cứ đi loanh quanh ở dưới sân trường để đợi lá vàng rơi rùi nhặt , mà chỉ nhặt ở khoảng sân thẳng cửa lớp đó ra mà thui !
Hi
=))
Hihi mình cũng khóc vì bị boạn nóa du nhau cấu mình đau quá, không khóc không đc.
Hihi
@Hi: =)) Hoho bị ...rở hơi à?
Có hôm nào đó mà Hoho nhặt nhầm k nhỉ !?!?!?
Hi
Thế nên giừ khả năng thơ thẩn của Hoho mới cao thủ được như vầy chớ ! Hoho nhỉ !
Đoán
Ủa sao lại nói Hoho thía , hổng rở hơi tí nào đâu nhíe , sau này úi em mê đó .
Hi
=))
Nhặt sỏi đới, ko phải lá đâu. Thả sỏi vầu đầu em mình thích, choóc đàu lun :))
Hoho
Hồi hổi cũng rở hơi thật, đâu dư vài thằng khôn. Thích nhiều êm mà cứ im thiêp thiếp, lại sợ nhớn sớm bọn tụt quần xem thì bỏa mịa =))
Hoho
Hoá ra hồi đó mỗi Alô là khôn , thích chỉ thích 1 người nên đàn cái là rụp lun , còn thích nhều em nên chẳng em nào thích lại bơ vơ , nên tiếc là đúng dồi!
Đoán
Eo , hồi đó Hoho thích em ở tầng 1 , cô bé tóc tết hai bím xinh ơi là xinh , iu ơi là iu , giừ vẫn xinh lắm , tóc vẫn dài như ngày xưa ... ngưỡng mộ lắm !
Đầu năm tớ vô tình gặp lại chiện dzui ơi là dzui , gởi lời hỏi thăm Hoho đó !
Hi
Mình cứ thấy ai tay nhặt lá chân đá ống bơ lại thấy no no nà, ở blog nài cũng có mấy ngừi, hic hic
:D Lo
Củm ơn Hi, ẻm tên giề nhẻ? Lao xao quá! Lao xao quá! Hồi thích mà chẳng dám hõi tên.
Hoho
=)) đúng rở hơi roài!
sợ quớ
Ghét Hoho quá ! Thích mà lại hổng bít tên là sao ? Hay là cố tềnh quên ?
Hi
Ha ha có 2 kiểu nghĩ:
1. Giá như biết sướng thế này thì iu sớm.
2. Giá như biết iu thế này thì từ từ hãy tính
Quên, còn kiểu thứ 3:
- Nhìn 2 loại trên thế kia, mình ko dính phải cả 2 loại đó-> Tự sướng
Thế nên lớp mềnh rất nhiều "tự sướng" gặp lại thật dzui .
:D
Đọc bài này lại nghe Uyên Linh hát Chỉ là giấc mơ , thấy toàn mơ ...
:)
Cẩn thận khi ăn Mơ, mặt bạn có thể bị trơ.
CG
Bài này hay thật, nhất là câu "Tình bạn là những gì sáng trong và đẹp đẽ nhất, chỉ lúc chia tay mới thấy luyến tiếc vô cùng".Thế nên, dù là mơ cũng tốt, để được trở lại những khoảnh khắc chưa phải "luyến tiếc".
Hè về ăn kiwi ngon hơn nhiều là ăn mơ ý chứ ! :)
@ CG : Bạn nghĩ gì mà lại lo cho tớ nhiều thế ? Lo cho tớ ăn mơ àh ? Hi , dzui thật đấy ! Tks !
:)
Bài này , tớ thích câu : "Dẫu biết " dĩ vãng dày lên, nhưng tương lai thì vẫn còn vô tận" nhưng cũng chỉ mong được trở về những năm tháng tuổi thơ, được sống lại trọn vẹn những giấc mơ êm đềm như thế."
Hay lắm !
:)Hi
Đăng nhận xét