Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

Nude SV

Mục:

Mấy hôm trước thằng Alo nó gợi anh nhớ lại chuyện hồi sinh viên, tự nhiên bùi ngùi quá.
 
Hồi đó năm thứ 2 (cuối 1991), bọn anh bắt đầu hình họa nude, vẽ chì. Khóa anh có 50 mạng, chia 4 lớp, mỗi lớp 1 mẫu. Mẫu cũng chỉ có 4 người, đổi nhau. Nam có 2 bố con anh Bình, nữ có chị Hằng và chị gì không nhớ tên (Gọi tạm là chị Hải cho máu?? Hehe!!).
Bố con anh Bình người đẹp, nhất là ông cụ. Anh Bình tính hơi thất thường nhưng được cái hiền lành, cả ngày
cười cười . Năm đó anh tầm 40 tuổi, người ngợm rất ngon, cơ bắp rắn chắc. Anh tối làm bảo vệ cơ quan nào đó, ngày làm mẫu kiếm thêm. 
Chị Hằng và chị Hải tầm 35-36, hình thể bù trừ nhau. Chị Hằng béo lẳn, đen, ít nói. Chị Hải gầy xanh, hay cười. Nghe nói hai chị phải giấu chồng con đi làm mẫu kiếm xèng... Thù lao hình như là 10 ngàn đồng một tiết, khá tươm.
 
Nhớ hôm đầu tiên vẽ nude, phòng bọn anh vẽ anh Bình. Thầy giáo tạo anh dáng ngồi trên bục, quay 3/4 đằng trước về phía sinh viên. Bọn anh chừng hơn chục mống, mỗi đứa một bảng to khổ A0 bồi giấy, tay lăm lăm chì họa mẫu. Phải nói vẽ nude rất khó, trước đó bọn anh phải ngâm qua về giải phẫu tạo hình, rồi vẽ xương, vẽ cơ, vẽ tượng lòi pha...
Phòng anh có cha Tuấn "Nhắng", hơn bọn anh chừng 4-5 tuổi, cực nhắng. Hắn hôm đó chọn chỗ đứng gần mẫu. Gãi gãi chì một lúc hắn chán, vứt mịa chì rồi bô lô nói chuyện với mẫu. Anh Bình nghe chuyện cứ cười khùng khục trong cổ, không dám há mồm sợ mất dáng. Lát sau không thấy anh Bình cười nữa nhưng cứ ngó ngoa ngó ngoáy, bọn anh không vẽ được. Đang chưa hiểu tại sao thì thấy Tuấn "Nhắng" cười ré lên gọi một thằng lại chỉ chỏ, rồi hai thằng cùng ré lên. Há há, hóa ra Tuấn "Nhắng" thủ thỉ kể chuyện kiểu "Cô giáo Thảo" cho anh Bình nghe, anh "ngỏng" mịa. Hô hô...
 
Mỗi bài bọn anh vẽ trong 4 buổi rồi chấm, rồi đổi mẫu. Sau anh Bình bọn anh vẽ chị Hằng.


Chị Hằng da ngăm đen mắt long lanh, không xinh nhưng duyên phết. Hôm đầu thầy xếp chị nằm quay lại phía bọn anh, chả thấy gì chỉ thấy lưng. Người chị  tròn lẳn, họa khoai mù. Buổi đầu chả nhìn thấy đằng trước vì chị cứ quay lưng từ lúc vào, cởi đồ rồi nằm tạo dáng, lúc nghỉ thì lại đứng dậy mặc đồ... Thực bọn anh nhìn chị cũng chả hưng phấn mịa gì vì chị cũng già lại không đẹp. 
Buổi thứ 2 anh nghỉ học, lý do không nhớ. Buổi thứ 3 đến thấy chị mặt khang khác, không vui như mọi khi. Hỏi mấy thằng bạn bảo hôm qua Tuấn "Nhắng" có trêu gì đó, chị khóc rồi bỏ mịa về, mất mẫu. Sau thầy giáo phải gặp xin lỗi mời chị quay lại. Ờ, thế mà thế nào cuối buổi hôm đó lại thấy Tuấn "Nhắng" nói cười bả lả với chị, tài như ma.
 
Lăn qua lộn lại 4 mẫu, bọn anh chán. Trên dưới, trước sau các mẫu bọn anh thuộc tất, kể cả sẹo... he he. Giờ hình họa mẫu và sinh viên rôm rả, vui như phá mả.
 
Đận thi học kỳ, buổi đầu anh đến hơi muộn. Khệ nệ vác bảng vào phòng thấy vắng teo, 5-6 mống. Chị Hải mẫu mặt buồn so ngồi trên bục. Hỏi mấy thằng sao thi học kỳ mà vắng thế, bọn bảo chúng nó sang phòng bên rồi, có mẫu mới.
Hehe, mới thì có đéo gì mà nhao nhao sang thế?
Anh vứt bảng sang dòm phát. Úi giời, phòng đông nghẹt đến hai mươi mấy chú, lố nhố. Anh chả chen vào được, đứng ngoài ngó thấy một em mẫu trẻ măng, phập phồng. Bọn bảo em này sinh viên Đại Học Thương Mại, Hà Nội gộc, kiếm tiền chân chính. Em mẫu lần đầu, mặc bikini một mảnh, mặt đỏ dừ...
Hôm sau lại thấy mấy thằng vác bảng về phòng. Hỏi sao, bảo đông quá đéo vẽ được với lại mẫu mặc bikini vẽ chán bỏ mịa. Em mẫu này sau bài thi học kỳ thấy mất hút luôn, nghe nói đòi giá cao quá lại không chịu nude, trường không chịu.
 
Rồi từ năm đó đến ra trường bọn anh chỉ vẽ nude, than chì, màu nước, màu bột, sơn dầu... đủ cả. Chán ngắt.
 
Bây giờ nghĩ lại lại thấy vui vui, thời đó liếc qua người hoặc mẫu (kể cả mặc quần áo) đoán ngay tỉ lệ, cơ quan... anh nhắm mắt vẽ ngon ơ. Giờ muốn vẽ chắc phải giở mẫu ra xem tí, ngâm cứu lâu lâu mới họa được, he he.

Vả Alo

*Tên nhân vật có thể là thật, anh không dám bịa hehe!!