Hồi trẻ , tôi học được , lại
thêm sáng sủa cộng thêm chút tài đàn hát và vẽ vời nên lúc nào các cô gái cũng
quấn quýt bên cạnh . Ngày đó , tôi chẳng dại gì mà không “ hoa lá cành “ .
Mẹ tôi lo lắng , thường treo
tấm gương của bố tôi để răn bảo :
- Anh
nên học tập bố anh đấy . Bố anh thuở trẻ chỉ yêu có mình mẹ và cho đến giờ vẫn
không hề tơ vương đến một ai khác , dù bố anh có tiền lại thêm đẹp trai nữa .
Tất
nhiên , tôi vô cùng cảm phục bố tôi và cũng không nỡ để ngoài tai lời khuyên của
mẹ .Tôi
lập gia đình lòng chôn dần những cuộc tình hấp dẫn bên tấm gương sáng bố tôi .
Bỗng
dưng một chiều nọ mẹ thiểu não bảo tôi :
- Mẹ
lo lắm ! Không phải là lo cho bố anh mà lo cho anh . Lo cho các cháu . Bố anh
ngày trước nghiêm chỉnh , đứng đắn như vậy mà bây giờ … bừa bãi …
Tôi
cầm tay mẹ , nói cho mẹ vui :
- Không
có gì đáng sợ đâu mẹ ơi . Con và bố cùng đọc một cuốn sách . Con thì đọc từ
trang đầu tới trang cuối , còn bố thì đọc lộn ngược từ trang cuối trở về trang
đầu .
AL
5 Comments:
Hỏng! Nhà này vô phúc, con ngu hơn cha mất rồi.
Hoho
Thế này là Logic kiểu gì nhờ, mình chả hiểu???
Dốt
Lại ăp kắp văn rồi, điếu có bản xắc! :))
ALF
@Dốt: Lô-dích Tích, kiểu Kem Tích :))
Hoho
@ ALF : Bạn sang " Mười iu " đọc đê , bản xắc cực kỳ lun , nhất blog đấy !
Hi
Đăng nhận xét