Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

Píp-pô

Mục: ,
Píp-pô! Píp-pô! Em tập lái ô-tô.

Trước kia nàng say xe lắm, nhìn thấy đã say, thậm chí nghe người khác nói chuyện mà có từ ô-tô là nàng đã say. Ghét lắm. 
Bây giờ nàng cũng "say xe", nhưng là "say như điếu đổ", chỉ nghe người khác nói chuyện mà có từ ô-tô là nàng đã "say". Yêu lắm. 
Nhẽ đâu nàng lại thay đổi như thế? Dễ hiểu thôi, nôm na là đi nhiều thành quen, quen dần sinh nghiện... Cũng như trước kia nàng ghét cay đắng cái thằng H học cùng lớp cấp 3, cái mặt thì nhơn nhơn, mở mồm là buông lời dê xồm xóc óc. Đến nỗi nghĩ đến tên nó là nàng hình dung ngay ra con dê ngựa, to béo, đen hôi. Nhưng nay khác rồi nhé, nghe nhiều thành quen, quý lắm. "Dê Po-ny"!
Thêm nữa, nàng thấy ô-tô cũng tiện, gia đình đi chơi, sinh hoạt xa, mưa không biết mặt nắng chẳng biết tên... với nhà nàng thực cần thiết. Giống như em gì cũng bạn cấp 3 với nàng, xế giỏi, thơm tho, nhẵn nhụi, mắn như chuối... Nàng nể một phân, gọi là "Ba-na-na Ko Hột"!
 
Nói chuyện ô-tô, nàng bàn với chồng. Chàng gạt phắt ngay, vớ vẩn, xe cộ gì!
Không phải chuyện tiền nong, vợ chồng nàng đủ tiền mua xe, kể cả xe xịn. Cái chàng ghét là chàng không muốn làm nô lệ cho nó, chuyện chềnh ềnh chàng gặp hàng ngày. 
Ví dụ ư? Một tá luôn: 
Có thằng bạn hễ cứ uống rượu đến 9h tối là nằng nặc đòi về, để còn gửi xe chứ không chả còn chỗ. 
Có ông anh nhà ngõ chợ, ngày đi xe là ngày đền rổ trứng, đều như vắt quất, mặt lúc nào cũng như bị cắt tiết.
Có thằng em mua xe mới, chiều như chiều vong, lúc nào gặp cũng chỉ xuýt xoa kể vừa bị xước chỗ này chỗ kia.
... Và cái lớn nữa là sự miệt thị với người sở hữu xe ô-tô mà bằng chứng là sự bổ sung sắp tới đây các loại ghẻ để cho nó đủ 3 thuế 7 phí. 
- Đi xe thế khác đếch nào thằng bị đeo mớ gông ở cổ!

Nàng không dám thở dài, phật ý chàng thật chẳng hay ho.
Chàng nghệ sĩ, phóng khoáng, tự do. Chàng thà làm nô lệ cho bất kỳ một vẻ đẹp nhỏ bé vô hình nào đó chứ không chịu làm nô lệ cho cái vật chất to đùng dù đã, đang, sắp hoặc không sở hữu.
Nàng yêu chồng hết thảy bởi vẻ đẹp tâm hồn chàng, tôn trọng và ngưỡng mộ nó từ lúc yêu tới tận bây giờ, khi đã có hai mặt con. Và tình yêu đó có lẽ sẽ mãi mãi vẫn đầy ắp trong nàng, có lẽ không bao giờ vơi... Nhưng nàng quyết định xếp nó tạm thời vào một vị trí khác, sau ngăn lý trí và ngăn sở thích của nàng.
Nàng lén đi học lái xe.
...

Píp-pô! Píp-pô! Em tập lái ô-tô.

Vì lén đi học lái xe nên nàng phải sắp xếp trong giờ hành chính, ngày đi làm. Tự nhiên cái tất bật tăng lên, vội vội, vàng vàng. Chẳng sao, nàng vẫn thu xếp ổn thỏa, hơi mệt một tí.
Qua mấy buổi lý thuyết và thực hành nguội tẻ nhạt nàng được chạy xe, tay rờ chân đạp mồm ô a. Sao mà thích quá vậy!
Xe nàng số sàn 5 chỗ, 4 học viên và 1 thày giáo trẻ, loại xe Ơ-kìa gì đó của Hàn Quốc. Nàng nghe thầy giáo bảo riêng nhóm nàng được ưu tiên, không phải đi xe XHCN, lý do tại sao nàng không rõ. Hi hi, được lái xe là em thích rồi!
Đường bằng, số 3, số 8, chữ chi, lên dốc rồi lùi chuồng... nàng dần thạo.
... 

Hôm nay nàng được thực hành dã ngoại đường trung du, đồi núi, mạn Hòa Bình gì đó. Thật là thú vị. Suốt dọc đường đợi đến lượt lái nàng ngồi ngắm cảnh, nhẩn nha mấy câu thơ:
 
Đường lên lại xuống nhấp nhô 
Vút như chim hú, lặn như cá lù

Thỉnh thoảng nàng liếc gương hậu, nhìn mồm thầy giáo đang giảng giải cách chạy xe...
- Đến lượt em rồi đấy! 
Nàng cười tươi rói, mở cửa ra trước lên ca-bin. Vô-lăng kề ngực, cần số chặt tay, chân côn áp khẽ. Vù ga đi thôi!
Mặc ju-pe lái xe thật hợp, cơ động, mát mẻ. Trồi lên thụt xuống, nàng khiển xe không tồi, thêm thầy bên cạnh càng yên tâm. Nhẽ vậy nên anh thầy giáo chỉ ngồi im, mắt chả cần nhìn đường, chỉ nhìn nàng. Phong thái lái xe quan trọng lắm!
Hết quãng đường đồi núi đến thị trấn nhỏ, xe cộ tấp nập hơn. Quãng này nàng tập trung cao. Nào! Ngớt ga, đạp côn, rà phanh, sang số... Nào, nào! 
Vèo! Thằng xe máy vượt đèn đỏ tạt đầu. Nàng phanh dúi dụi, thầy dúi dụi phanh . 
Côn đâu vào đi, bớt ga, sang số đi... Lệnh thầy ào ạt. Khực. Chết máy. 
- Em về không đi, rồi, đề nổ, rồi, côn đâu, rồi, số nào!... Ơ?!! Số đây cơ mà...
Nàng ù tai luýnh quýnh. Số rồi cơ mà? Số nào nữa? Sao xe không chạy? 
Ngước đôi mắt to lo lắng nàng quay sang nhìn thầy cầu cứu, anh thầy cũng đang sững sờ nhìn nàng.
- Cần số đây mà em... còn cái này... hì hì.
Aaa! Nàng rụt vội tay, mặt đỏ bừng. Thôi chết, chết thôi! Em nhầm, êm nhèm! E hềm!
... 
Qua khỏi thị trấn nhỏ xe lại vi vu, một cảm giác rất sữa chua. 
Hết buổi thầy dặn: "Buổi sau ta đi thực hành trong nội thị cho quen".

Píp-pô! Píp-pô! Em tập lái ô-tô.

Thế là nàng sắp tốt nghiệp, chỉ vài buổi nữa là thi. Rồi đỗ. Cứ thế đã. Rồi nàng sẽ lại thuyết phục chàng mua xe. Nàng sẽ nhận trách nhiệm đưa đón con đi học, đi chơi, thăm ông bà... và cả đưa đón chàng đi uống rượu với bạn - nếu chàng muốn. Cứ thế đã, cuộc sống đang vùn vụt trôi, nếu bỏ lỡ khoảnh khắc đẹp đẽ nào đó chắc sẽ khó có thể tìm lại.

Pimpim

25 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Điêu thế :D
Măto

Lop12aminhkhai nói...

@ Pimpim : Đổi tên thành Ma xó đi bạn ! Khiếp cái gì cũng bít , cái gì cũng thông ... sợ quá ta !
Sợ

Lop12aminhkhai nói...

@Pimpim,Sợ: Ơ thế ra có vụ cầm nhầm thật à?
Sợ hơn

Lop12aminhkhai nói...

Và nàng sẽ còn lén mua xe, mặc chàng thích mua xe xịn, nàng chỉ cần cái xe nào vừa vừa để nàng có làm xước cũng không phải lo xuýt xoa nhiều.
Đoán

Lop12aminhkhai nói...

Bình thường nàng hay đem hộp xốp, nhưng mỗi lần đi tập lái nàng lại mang 1 hộp tiền.
Hihi

Lop12aminhkhai nói...

Tưởng là một hộp khác chứ?
Hehe

Lop12aminhkhai nói...

Xong vụ này rùi , thấy may quá ! Suýt nữa thì bị say , hic , may mà tỉnh kịp thời .
Sợ

Lop12aminhkhai nói...

Song xao đợc iem, cuòn phải bổ túc nhều. Đờng nội thị em còn đuối lắm đớ!
Thầy

Lop12aminhkhai nói...

Iem hổng no, iem có đủ tiền xây tường rùi.
Hic

Lop12aminhkhai nói...

Í anh khuôn phải cái tường, nhỡ đâm liên tục xây xao kiệp, xao kiệp
Thầy

Lop12aminhkhai nói...

@ Thầy : làm sao mà có thể đâm liên tục được . Có Thầy thì k thể đâm được, nếu vẫn đâm thì Thầy thật dấm dớ !
Hic

Lop12aminhkhai nói...

Ua iem Hic nài rõ hay chửa, thầy bẩu là khôn cóa thầy bổ túc thiêm thìa cuòn đâm nhều cưa mờ. Mờ iem đã học xế chưa mà vào số thầy nhều thía hở!
Thầy

Lop12aminhkhai nói...

Thầy thích thế còn giề.
hihi

Lop12aminhkhai nói...

Thích thía thuôi chứ đã đợc gì đâu! Chỉ tổ hại số hỏng xie!
Thầy

Lop12aminhkhai nói...

Em xin Thầy !
:D

Lop12aminhkhai nói...

Ngưỡng mộ nàng quá, em cũng mơ ước có lúc được Píp- pô ! Píp- pô.

Lop12aminhkhai nói...

@Mơ: Thầy xin em!
;;)

Lop12aminhkhai nói...

@Thầy: Lúc đó thầy sợ Mơ cài số thầy hay thầy sợ phải viết một bài pí-pô khác hả thầy ơi?
Lo:D

Lop12aminhkhai nói...

Thầy thít Mơ cài số dưng sợ phải viết ngay tại chỗ Lo ợ! =))
Thầy

Lop12aminhkhai nói...

=)), ứ ừ em ứ chịu đâu, xao thầy không viết em, em cũng nái xe nài???
Mắt cũng to

Lop12aminhkhai nói...

Thầy sin iem!
Học thèng khác thạo đến lác cả mắt roài định hại thầy hở?
Mắt toa dưng khôn lác nhá!

Lop12aminhkhai nói...

@ Thầy : Thầy ơi ! Quay lại , quay lại đi Thầy ơi, Dép đây mà thầy ơi !
Hịc

Lop12aminhkhai nói...

Uh, em thạo mừ, thầy biết thế em cũng mát ruột, em biết lái từ khi bọn bạn em còn chưa biết ô tô là gì ý chứ.
Xe em màu cốm non, số sàn thầy héng. Thầy ghi nhờ rồi lúc nào rảnh viết một bài hay hay, viết vớ vỉn là em cài số thầy đó nha thầy!
Cảm ơn thầy trước.
Mắt cũng to:D

Lop12aminhkhai nói...

@ Thầy : Sao Thầy mãi k thấy quay lại ? Đi đất mãi sao được , đau chân lắm Thầy ơi !
@Các bạn , đừng đùa nữa đi ! Cứ thích thầy hứa hẹn là sao ? Để giờ đôi dép này bơ vơ , k chủ ...
Hịc

Lop12aminhkhai nói...

Hãi quá các bác ợ! Xe vô ngay chợ!
Cóa nhẽ iem phải bỏ làm thầy đi học làm Tiến sĩ mới phãi!