Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

Mây và Cát

Mục: ,
“Ai cũng biết, đời sống của một đám mây rất bận rộn và rất ngắn ngủi,” ai đó đã viết như thế. Và đây là một câu chuyện có liên quan đến điều đó.

Một chàng mây trẻ được sinh ra giữa một trận bão lớn ở miền Bắc, nhưng chàng không có đủ thời gian để trưởng thành ở đó, bởi gió mạnh đã thổi tất cả những đám mây bay về phía Nam.



Khi những đám mây bay ngang miền nọ, khí hậu thay đổi, mặt trời rực rỡ soi sáng trên bầu trời và những dải cát vàng trải dài bên dưới. Vì hầu như ở đây mùa này không bao giờ có mưa nên gió tiếp tục đẩy những đám mây về phía những khu rừng ở phương nam.

Cùng lúc ấy, cũng giống như những người trẻ tuổi, chàng mây trẻ quyết định từ giã bố mẹ mình và bạn bè để dừng lại khám phá miền đất mới.

“Bạn đang làm gì vậy?” gió gào lên. “Ở đây nơi nào cũng giống nhau. Hãy quay lại với những đám mây kia, và chúng ta sẽ cùng nhau bay đến miền Nam, nơi có nhiều đồi núi và cây cối tuyệt vời!”

Nhưng chàng mây trẻ, với thiên tính nổi loạn, chối từ sự phục tùng, và chàng hạ dần xuống cho đến khi chàng gặp một làn gió dịu dàng, rộng lượng, cho phép chàng trôi lơ lửng trên những dải cát vàng. Sau khi rong chơi loanh quanh ngang dọc trên miền ấy, chàng thấy có một nàng cồn cát đang mỉm cười với chàng.


 
Chàng thấy nàng cũng trẻ như chàng, chỉ mới thành hình nhờ một ngọn gió vừa thổi qua. Thế là chàng yêu nàng cồn cát có mái tóc vàng ngay tức thì.

“Chào em,” chàng nói. “Cuộc sống dưới đó như thế nào?”

“Em có bạn là những cồn cát khác, mặt trời và gió, và những đoàn bộ hành thỉnh thoảng đi ngang qua nơi đây. Thỉnh thoảng trời rất nóng, nhưng cũng có thể chịu đựng được. Cuộc sống trên đó như thế nào?”

“Bọn anh cũng có nắng và gió, nhưng điều thú vị là anh có thể đi đây đi đó trên bầu trời và nhìn thấy được nhiều điều hơn.”

“Cuộc đời của em,” nàng cồn cát trả lời, “thì ngắn ngủi lắm. Khi gió từ những cánh rừng quay trở lại, em sẽ biến mất.”

“Và như vậy có làm cho em buồn không?”

“Điều đó làm cho em cảm thấy rằng em không có mục đích gì trong cuộc sống.”

“Anh cũng cảm thấy như vậy. Ngay khi một làn gió khác đến, anh sẽ bay về hướng nam và biến thành mưa; nhưng đó là số phận của anh.”

Nàng cồn cát do dự một chút, rồi nói:

“Anh có biết rằng trên sa mạc này, bọn em gọi mưa là thiên đường không?”
“Anh chưa từng có ý tưởng rằng anh có thể là một điều gì quan trọng như thế,” chàng mây trả lời một cách tự hào.

“Em đã từng nghe những cồn cát khác, già hơn, kể những câu chuyện về mưa. Họ kể rằng, sau cơn mưa, những cồn cát sẽ được bao phủ bằng những đám cỏ và hoa. Nhưng em chưa bao giờ trải nghiệm điều đó, bởi vì ở đây, mưa rất hiếm.”


Đến lượt chàng mây ngập ngừng. Rồi chàng mỉm cười hân hoan và nói:

“Nếu em muốn, bây giờ anh có thể mưa lên em. Anh biết là anh chỉ vừa đến đây, nhưng anh yêu em, và anh muốn ở lại đây mãi mãi.”

“Khi em vừa nhìn thấy anh trên bầu trời cao, em cũng yêu anh nữa,” nàng cồn cát nói. “Nhưng nếu anh biến những làn tóc trắng đáng yêu kia thành mưa, anh sẽ chết.”

“Tình yêu không bao giờ chết,” chàng mây nói. “Nó được chuyển hoá, và, hơn nữa, anh cũng muốn cho em biết thiên đường là như thế nào.”

Và chàng bắt đầu mơn trớn nàng cồn cát bằng những hạt mưa li ti, như thế họ có thể ở bên nhau lâu hơn, cho đến khi một cầu vồng xuất hiện.

Ngày hôm sau, nàng cồn cát bé nhỏ được bao phủ bằng những đoá hoa. Những đám mây khác đi ngang qua, bay về hướng Nam, tưởng rằng nơi này chắc hẳn là một phần của khu rừng mà chúng đang tìm đến, nên chúng rải thêm mưa nữa. 
Hai mươi năm sau, cồn cát ấy biến thành một ốc đảo, giúp cho những người du hành có bóng mát từ những cây cối của nó.

Và tất cả cũng vì, ngày xưa, có một đám mây đã biết yêu, và đã không ngần ngại dâng hiến cuộc đời chàng cho tình yêu đó.

PN

17 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Chuyện này hay quá nhưng sao cứ thấy bùn !
Sad

Lop12aminhkhai nói...

Buồn là thế nào, cát và mây đã làm nên chuyên đó.
"Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh.
Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác."

Lop12aminhkhai nói...

Buồn là thế nào, cát và mây đã làm nên chuyên đó.
"Họ sinh ra để đóng dấu lên nhau"
Nhẻ?

Lop12aminhkhai nói...

Có phải ý bạn muốn nói : Một hạt cát có thể cuốn đi , một hạt mưa có thể vỡ tan vì lòng đất, một chiếc lá có thể rời cành vì cơn gió, một ngôi sao có thể vụt tắt vì mây đen... nhưng tình yêu sẽ là mãi mãi .
Hi

Lop12aminhkhai nói...

@Hi: bạn hiểu lệch con củ lạc ròi.
Thế nài cho dễ hỉu ná:
Chàng mây lang thang từ Bắc zô Nam, thấy chỗ nào khô khô chàng thả zài zọt, cứ thế cho đến hết... Có thể k đến được đích ban đầu nhưng đã làm ối ziệc tốt cho đời.
Thế các em khô cằn lâu ngày mới kêu:
- Mây, xao còn bai mãi k quai zìa đơi?
- Quay zìa mà toi à?
...
Tóm lại nói zề đức hi sinh của người đờn ông.

Bis

Lop12aminhkhai nói...

:D

Lop12aminhkhai nói...

Ối, Bis xâu xắc quá ta!
Bái phục, bái phục Bis và mây!
Dã tràng

Lop12aminhkhai nói...

Lão Bis vớ vẩn nào dám gọi bà là con đấy
R. Lạc

Lop12aminhkhai nói...

Ối em Lạc, anh định nói cái khác dưng khôn tiện nên mượn tạm tên em. Sorry nhé!
Bis

Lop12aminhkhai nói...

Ừa, lần sau Bis nhớ so sánh Lạc với thứ khác nhẻ
Hehe

Lop12aminhkhai nói...

Ừa, Lạc dùng được ối việc nhẻ
Hoho

Lop12aminhkhai nói...

Đang ăn lạc, tí sặc.
Quá đáng!

Lop12aminhkhai nói...

Hnay đọc kỹ lại tớ chợt nhận ra tình yêu của Mây và Cồn cát tuyệt đẹp , ở đó k có chỗ cho sự ích kỷ mà cao hơn là sự hy sinh cho tình yêu – đó có phải là tình yêu chân thực nhất ? Bởi Mây chấp nhận đánh đổi cả cuộc đời để mang lại hạnh phúc cho người mình yêu . Yêu là hy sinh .
Trong cuộc sống xô bồ như bi giờ có lẽ trong một vài trường hợp thì “ Yêu là hy sinh “ không còn đúng nữa bởi con người không có giới hạn cho lòng tham và sự dối lừa .
Sad

Lop12aminhkhai nói...

Ai ơi, yêu thì cứ yêu nhé nhưng xin đừng hy sinh!
Ua-ri

Lop12aminhkhai nói...

Nói như BIS thì chắc hoa mọc khắp từ Bắc vào Nam , quả là sự hy sinh lớn!
vãi Mây!
GB

Lop12aminhkhai nói...

:D

Lop12aminhkhai nói...

@GB: lại mỗi em hỉu anh, anh giăng từ Hanoi đến VungTau
Bis