Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

Chuyện tình buồn

Mục: ,
NÀNG: 

    ĐÊM nay tĩnh lặng khác thường
    CÓ chăng tiếng dế thê lương bên ngoài
    GIÓ xuân gió khẽ động cánh mai
    ĐÔNG qua đã tỏ sao ngoài còn e
    PHẢI chăng phận mỏng chàng chê
    PHỊCH phình tiếng nước sông quê gợi lòng...


CHÀNG:
 
    SÁU mươi năm chẳng là nhiều
    CHÍN mươi sẽ đến, lắm điều nghĩ suy
    HAY đời từ biệt phân ly
    LÀ nơi dâu bể, còn gì anh ơi
    CỔ kim trôi nổi nổi cuộc đời
    ĐIỂN tích làu thuộc, về nơi suối vàng???

NÀNG:
 
    LÀM trai cho đáng nên trai
    SAO trời có đổi, miệt mài kiếm ăn
    CHO dù đất đá cộc cằn
    SƯỚNG thân, khổ thể phải cần quyết tâm
    LÀ người phải biết định tâm
    ĐƯỢC người đời mãi lưu truyền trăm năm

CHÀNG:
 
    KHÔNG rồi lại hóa hư vô
    SƯỚNG vui buồn khổ, hóa mồ hư không
    THÌ đời vốn lắm gai chông
    LÀM người rồi cũng, xuống đồng cỏ hoang
    THẾ nhân thay đổi nguyệt quang
    NÀO ai biết được, cảnh tang vốn buồn

NÀNG:

    THÌ quá khứ chả phải lo
    MAI này tươi sáng, chẳng đo được đời
    LÀM người phải biết ăn chơi
    TIẾP dòng hào kiệt, được mời là... ăn
    CHỨ nào cứ phải lăn tăn
    SAO sao mới được, chỉ văn, không làm

    ...



NÀNG:
 
    XUẤT gia rớt lệ mi buồn
    TINH hoa vốn giống cánh chuồn biệt ly
    SỚM mai quá giấc xuân thì
    RỒI qua trăng xế, tri âm cũng rời
    CHÀNG rồi cũng bỏ cuộc chơi
    ƠI đời mai lại một nơi một mình

CHÀNG:
 
    VỐN đời nhiều lắm bể dâu
    ĐÃ đi bốn bể biết đâu là nhà
    KHÔNG nhạc, không họa, không ca
    THÍCH vui chén rượu chan hòa tình thân
    PHỤ mẫu vốn chẳng ân cần
    NỮ nhi phụ bạc, đời dần đổi thay


Hoho

1 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Mình chưa đọc cả bài, mới đọc mấy chữ đậm ở đầu câu, chết mất với Hoho.
:D