Năm
nào cũng thế cứ đến dịp cuối xuân tớ thường nhớ về một loài hoa chỉ nở vào độ này
. Hoa mọc ở đầu cành, những đài hoa nhỏ nhắn vươn
lên trong nắng. Từng chùm, từng chùm xòe trong tán lá xanh. Thoảng lại có một
trái phồng to, vàng ươm như thể từ vụ trước còn sót lại. Một cơn gió se lạnh
lùa đến và những đài hoa rơi xuống, phủ kín một góc sân một màu đỏ tím đặc
trưng... Nhiều khi chợt nhớ, nhớ đến khắc khoải vẻ đẹp quyến rũ của những bông
hoa li ti , tím đỏ - cái màu hoa làm tớ
mê muội từ khi nào . Những bông hoa khiêm
nhường nép mình vào cành cây đợi từng cơn gió mát rượi, để rùi thi nhau rơi đầy dưới sân, lao xao, la
đà, như có ai trải sẵn một tấm thảm bằng voan hoa tím mỏng tang, đợi chờ bàn
chân nhỏ nhắn của tớ bước qua.
Ngày
còn nhỏ , cùng đám bạn bè chơi đồ hàng dưới
tán lá xanh rì bằng chính những bông hoa
nhỏ xíu như một thứ cơm gạo có màu sắc ấm áp diệu kỳ . Lớn thêm một chút , tớ
thường lặng lẽ ngắm nhìn mảng sân trải đầy cánh hoa sau mỗi cơn mưa về , thật đẹp
, thật khó quên . Không chỉ bởi màu hoa mà quả của nó luôn nhắc tớ nhớ về kỷ niệm
mà có lẽ chẳng thể nào quên được những cảm xúc non nớt đầu tiên ấy mà cho đến sau
này vẫn k thể gọi tên . Tất cả vẫn là nỗi
nhớ không tên …đong đầy trong ký ức .
Kiến Vàng
14 Comments:
Bài này hay thật đấy.
Chắc là hoa xoan rồi. Hồi nhỏ được dặn là thấy con cún nào ăn hoa xoan là phải tránh xa nên không thấy hoa xoan đẹp. Giờ đọc bài này lại thấy đẹp mới lạ chứ :D
Bod.
Ừ, giàu cảm xúc quá Kiến vàng ơi! Tớ thì không nghĩ mùa này có hoa xoan, và cũng không nhìn thấy hoa xoan màu tím đỏ bao giờ nhưng tớ nhìn thấy tuổi thơ đẹp lung linh của KV và nỗi nhớ đong đầy trong từng câu chữ. Chẳng biết trong tuổi thơ ấy có KV và những ai nhỉ, thật xúc động!
Chuối
Ko biết hoa xoan là gì thì dễ ăn phải lắm.
Bod.
Bod ơi , ăn phải hoa xoan thì bị làm sao k ?
TM
Nhắc đến hoa lại nhớ.
Hôm trước đang leo núi mệt lờ phờ nghe phía sau em KV với em Chuối cả em Hương Tí rồi em TV thêm em LA tả chi tiết chuyện mút hoa dâm bụt dồi lại xuýt xoa khen ngon ngọt tự nhiên thấy khỏe cả người. :D
Bod.
@TM: thì giống em Chuối bây giờ í
Bod.
@ Chuối : Chỉ hộ nơi nào có nhìu hoa xoan đi , thể nào cũng có nhìu người muốn giống như bạn đấy ! Xinh này , đẹp này , con cái chăm ngoan này ... nói chung là có người mơ như thế !
TM
Èo , Bod mệt thế mà vẫn nghe được cơ àh ! Thế mà sao có lúc lại kêu bị ù tai là sao ?
TM
Hoa xoan đây Chuối này, em ăn nhiều mà ko nhớ ăn lúc nào uổng quá.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội trai làng nọ đi ngang ngõ
Em hỏi: "Anh nảo anh nào để ý em?".
Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!
Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Xóm Đình cách có một quãng thôi.
Xóm Đình vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.
Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!
Mình em lầm lũi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya
Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội trai làng nọ về ngang ngõ
Mẹ bảo: "Mày già rồi con gái ợ".
Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội nọ đi ngang ngõ
Để em hạt mơ dưa bở xem?
Bod.
Bod ghê thật đấy ! Lại còn sáng tác thêm đoạn cuối nữa !Hoa xoan này vớ vỉn rùi , đây là hoa của Bod hổng phải hoa của Chuối đâu !
Hoa này đẹp lắm !
Đoán
Đoán ơi, hoa của bod đẹp lắm à? Đoán thấy rồi à?
TM
@ TM : Bạn đọc lên thì sẽ thấy hoa của Bod cần gì phải hỏi lại nữa , đọc kỹ đi nhé !
Đoán
@Bod: Ừ đang thèm ăn dưa bở đây, có ai có không?
Chuối
Có dưa đấy nhưng Chuối chê rùi còn gì ? Giờ có muốn nữa k để tìm lại .
Hic
Đăng nhận xét