Ngày xửa ngày xưa,
cũng chưa xưa lắm, ở xứ sở “Bụt Lãng Tiên Quên” có mấy anh em nhà họ Đoàn
chuyên nghề đánh dậm. Vốn là dân ngụ cư, nhà họ Đoàn phải tá túc ở dẻo đất
ngoài bờ đê. Mùa bão lũ, nhà cửa bị cuốn phăng đi là chuyện thường. Gặp lúc đói
kém, dân tình sử dụng cả thuốc nổ, kích điện làm phương tiện đánh bắt nên tôm
cá mỗi ngày mỗi cạn kiệt. Đoàn anh bàn với các em: “Chỉ khai thác mà không nuôi
trồng thì tài nguyên giàu có bao nhiêu cũng hết. Anh em mình chịu khó quai đê
lấn biển, thả cá, nuôi tôm, chẳng mấy chốc sẽ có ăn. Không sợ tháng ba ngày
tám.”
Nói là làm. Sáng
sớm hôm sau, Đoàn anh nắm theo mo cơm, khăn áo chỉnh tề, lên phủ gặp
quan. Sau vài lần sàng sê, quan xã hất lên, quan trên quăng xuống, Đoàn
anh cũng xin được cái chiện đỏ chót vào tờ giấy phép. Quan huyện lè nhè dặn với
theo:
- Đất đai, mặt nước
thuộc về xã tắc. Lấn được đến đấu, ta cho ngươi thuê đến đó. Lúc cần ta lấy
lại, cấm đòi bồi thường, nghe chửa?
Đoàn anh giập đầu chào
quan rồi tất tả quay về cùng anh em bắt tay vào việc. Những ngày đầu thử thách
vô cùng khốc liệt. Đê đắp đến đâu, sóng cuốn đi tới đó. Con gái của Đoàn anh bị
Vua Thủy tề bắt về làm công chúa dưới Thủy cung. Tiền bạc, mồ hôi, nước mắt và
cả máu thấm trong từng tấc đất. Sau hơn chục năm giằng co, thấy không khuất
phục được ý chí của những con người nhỏ bé, Vua Thủy Tề đành rút ra xa, nhường
lại mấy chục hecta đầm và rừng ngập mặn cho anh em nhà Đoàn. Noi gương Đoàn,
nhiều gia đình cũng lấn ra, quây đầm, nuôi trồng thủy sản, tạo thành một vùng
trù phú ven biển. Nhà Đoàn tuy thắng, nhưng gánh nợ như hòn núi cao đè xuống.
Họ làm việc quần quật từ sáng sớm tới tối khuya ngoài đầm. Để tiện việc trông coi,
Đoàn anh xây luôn chòi canh hai tầng đổ bê tông mái bằng ngay ngoài triền đê.
Vợ chồng, con cái cuốn túm, làm ăn, trả nợ.
Tiếng lành đồn xa,
ký giả từ Kinh thành cũng lặn lội về xứ “Bụt Lãng Tiên Quên” viết bài, đưa ảnh.
Họ goi anh em họ Đoàn là “anh hùng mở đất”. Bà con trong vùng nhờ con đê chắn
sóng của họ Đoàn mà thoát được cảnh lụt lội, coi họ Đoàn như ân nhân.
Quan thấy cả một
vùng “bờ xôi ruộng mật” của mấy anh em họ Đoàn bỗng nổi lòng tham. Lại được
thêm bọn thầy dùi xúi bẩy. “Để anh em chúng làm ăn mình chẳng được xơ múi gì.
Chi bằng ta lấy lại, tổ chức đấu thầu, mỗi năm cũng có thể bỏ túi cả chục triệu.
Em sẽ ém sẵn quân xanh quân đỏ. Quan anh cứ yên tâm ra tay”. Thấy ngon ăn, lại
có sẵn cả đám quân sư quạt mo vấn an, quan cho trát đòi Đoàn anh về phủ. Quan
nói, thời hạn cho thuê đã hết, nay phải thu đất về phục vụ lợi ích quốc
gia.
Nhà Đoàn sau cơn
choáng váng, bèn tìm cách cầu cứu quan trên. Đơn từ kêu oan xếp cao chất ngất.
Nhưng quan xã với quan huyện vốn là anh em một nhà. Quan tỉnh và quan huyện lại
anh em cùng “giuộc”. Biết họ Đoàn thuộc hàng “vua biết mặt”, họ dụ cho Đoàn anh
rút đơn, hứa sẽ tiếp tục cho thuê đầm làm ăn. Đoàn anh ngây thơ, tưởng thật,
nghe lời quan tòa về đợi “các bên tự thỏa thuận”.
Đêm trước ngày
quan đưa quân về “cưỡng chế”, Đoàn anh được Bụt về báo mộng: “Ao, đầm của con
như miếng mỡ để miệng mèo. Sớm muộn rồi các quan cũng tìm cách lấy cho bằng
được”. Thấy Đoàn anh bật khóc tu tu, oan ức, Bụt bèn hỏi: “Con có dám chống lại
bọn cường hào ác bá đội lốt ‘Ôsin’ không? Họ thì đông, mà anh em con thì sức
tàn lực mỏng” Đoàn anh quả quyết: “Con chỉ muốn đi tìm công lý. Nếu phải chịu
thiệt thòi để bà con trong vùng được yên ổn làm ăn, con cũng cam lòng.”Bụt nói:
“ Ta cho con nắm hạt này, sáng sớm mai nhớ đem gieo xuống đất.”
Nhớ lời Bụt dặn, sáng
hôm sau, trước khi ra khỏi nhà, Đoàn anh vãi nắm hạt giống Bụt cho hồi đêm ra
trước hiên. Mới ra khỏi đầu làng một quãng, đã thấy lính của quan kéo về đen
kín mặt đường, Đoàn anh tất tả quay về, nhưng không kịp. Từ xa nhìn về, chỉ
thấy mảnh vườn gieo hạt giống Bụt tặng cứ lóe lên lấp lánh như hoa cải.
Lính của quan có
đến vài trăm. Súng ống, mộc che tiến vào nhà Đoàn anh bằng cả đường bộ và đường
sông. Chẳng mấy chốc nhà Đoàn anh bị san phẳng. Anh em, vợ chồng, con cái bị
lôi hết về phủ quan. Sau một hồi thẩm vấn, đám đàn bà con gái được tha. Hai anh
em họ Đoàn bị tống vào ngục.
Lại nói về hạt
giống Bụt tặng. Dưới đống gạch, đá đổ nát, những bông hoa cải vẫn vươn lên xanh
mướt. Hoa cải kéo mọi người xích lại gần nhau, xẻ áo, nhường cơm, giúp cho đám
phụ nữ, trẻ con nhà họ Đoàn chống chọi qua vụ rét. Những người bị nhà quan cướp
đất đứng về phía anh em họ Đoàn. Họ tiếp tục thay anh đi đòi công lý.
Quan lại ở xứ “Bụt
Lãng – Tiên Quên” sợ giống cải này lan rộng đèm sai côn đồ đứng chặn ở các đầu
đường. Người từ nơi khác đến không bị đâm xe cũng bị tặng vài viên củ đậu.
Quan tể tướng, từ kinh
thành, nghe chuyện lạ về vườn cải cũng đích thân về tận nơi xem xét. Anh em nhà
quan huyện, quan xã được nghỉ phép hai tuần, không phải đến công đường. Mọi
việc cứ hạ hồi phân giải. Nhưng hạt cải đã bắt đầu được đám dân cư mạng tung
lên trong gió, vãi ra khắp nơi.
ST
5 Comments:
Đọc sao thấy giông giống vụ báo chí ầm ĩ suốt thời gian qua của gia đình anh Vươn thế nhỉ ! Tớ k theo dõi kỹ và nhìu về chiện này nên chỉ biết láng máng mà thui !
Vô tâm
@ST: ST khéo thế, viết như này thì mình mới biết đến chuyện anh chàng họ Đoàn chứ viết như báo chí thì mình cũng chả buồn đọc.
Phục
Mới đầu đọc lại cứ tưởng là chuyện của công tử họ Đoàn lớp mình, cứ thấy lo không hiểu khi nhà bị san phẳng thì cả nhà công tử tá túc ở đâu?
Sau này mới biết là không phải, thở phào!
Ngốc
Chả làm gì thì chả sao. Ai bảo tham giàu khai khẩn làm chi. Giàu sang sung túc có số cả!
Tổ tiên các cụ có câu "nằm chờ sung rụng" ko phải là không có lý
Lười
:D
Cũng chờ mà mãi chả thấy sung đâu chỉ thấy sâu róm.
Đăng nhận xét