Chuyện kể rằng ngày xửa ngày xưa,có một vòng tròn. Vòng tròn rất tự hào về thân hình của mình, tròn một cách hoàn hảo đến từng milimét . Thế nhưng, một sáng nọ thức dậy, nó bỗng thấy mình mất một góc lớn hình tam giác.
Buồn bực, vòng tròn tìm mảnh vỡ hình tam giác bị mất. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm chạp . Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang tỏa sắc bên đường. Nó tâm tình cùng sâu bọ. Nó tận hưởng ánh sáng mặt trời ấm áp. Vòng tròn tìm được nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa cả. Nó lại tiếp tục tìm kiếm .
Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít . Nó sướng đến run người. Giờ đây nó lại hoàn hảo như xưa . Nó ghép mảnh vỡ kia vào rồi lăn đi. Nhưng, ơ kìa! Sao nó lăn nhanh đến thế! Nhanh đến nỗi các bông hoa nhòe đi trong mắt nó, tiếng chuyện trò của sâu bọ thì bị bạt đi trong gió . Vòng tròn nhận ra thế giới xung quanh nó trở nên khác hẳn khi nó lăn quá nhanh. Nó bèn dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi!
Câu chuyện này , chợt thấy : "Thật kỳ lạ khi con người ta mất đi một cái gì đó thì lại thấy mình hoàn hảo. Một người có tất cả mọi thứ trên đời thì lại là kẻ nghèo túng..."
Cuộc sống không phải là cái bẫy để chờ chúng mình sa vào rồi kết tội. Cuộc sống có chút gì đó như mùa bóng, khi đội mạnh nhất cũng có thể bị thua và đội yếu nhất cũng có những giây phút huy hoàng.
Hãy biết chấp nhận sự bất toàn là một phần tất yếu của con người. Nếu mình đủ dũng cảm để yêu thương, đủ sức mạnh để tha thứ, đủ hào phóng để chia sẻ hạnh phúc và đủ thông minh để hiểu rằng tình yêu thương luôn bao bọc chúng mình ...".
Buồn bực, vòng tròn tìm mảnh vỡ hình tam giác bị mất. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm chạp . Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang tỏa sắc bên đường. Nó tâm tình cùng sâu bọ. Nó tận hưởng ánh sáng mặt trời ấm áp. Vòng tròn tìm được nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa cả. Nó lại tiếp tục tìm kiếm .
Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít . Nó sướng đến run người. Giờ đây nó lại hoàn hảo như xưa . Nó ghép mảnh vỡ kia vào rồi lăn đi. Nhưng, ơ kìa! Sao nó lăn nhanh đến thế! Nhanh đến nỗi các bông hoa nhòe đi trong mắt nó, tiếng chuyện trò của sâu bọ thì bị bạt đi trong gió . Vòng tròn nhận ra thế giới xung quanh nó trở nên khác hẳn khi nó lăn quá nhanh. Nó bèn dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi!
Câu chuyện này , chợt thấy : "Thật kỳ lạ khi con người ta mất đi một cái gì đó thì lại thấy mình hoàn hảo. Một người có tất cả mọi thứ trên đời thì lại là kẻ nghèo túng..."
Cuộc sống không phải là cái bẫy để chờ chúng mình sa vào rồi kết tội. Cuộc sống có chút gì đó như mùa bóng, khi đội mạnh nhất cũng có thể bị thua và đội yếu nhất cũng có những giây phút huy hoàng.
Hãy biết chấp nhận sự bất toàn là một phần tất yếu của con người. Nếu mình đủ dũng cảm để yêu thương, đủ sức mạnh để tha thứ, đủ hào phóng để chia sẻ hạnh phúc và đủ thông minh để hiểu rằng tình yêu thương luôn bao bọc chúng mình ...".
Nhặt.
3 Comments:
Chém gió ghê quá!
Mình cũng đủ dũng cảm để yêu thương, đủ sức khỏe để..., đủ hào phóng để chia sẻ với bạn bè và đủ thông minh để nhận ra mọi sự vật, hiện tượng mà sao không thấy có sự "yêu thương" nào lảng vảng xung quanh nhỉ.
@Mộc: điêu vừa vừa thôi. Không có yêu thương nào lảng vảng xung quanh thì làm sao nặn ra được những baby đáng yêu thế!
TT
@Mộc: lại coi thường nhưng điều sẵn có rồi.
Ch
Đăng nhận xét