Nói lắp
Cuối cùng, một bác sĩ nói với anh ta:
- Tôi cho rằng đã tìm được nguyên nhân khiến anh nói lắp.
Người bệnh hỏi lại:
- T...ô...ô...i...i c...ó...ó... vấ... ấ...ấ...n đ...ề...ề... gì...ì...ì... th...ế?
Bác sĩ đáp:
- "Cái đó" của anh rất, rất lớn. Trọng lượng của nó
tạo nên một sức căng cho thanh đới, khiến anh bị nói lắp. Giải pháp duy
nhất là thực hiện một cuộc phẫu thuật cấy ghép bộ phận này thay thế
bằng cái nhỏ hơn.
Người bệnh đã chán ngấy chứng nói lắp nên anh ta chấp nhận ngay không chút đắn đo. Cuộc phẫu thuật diễn ra thành công và anh chàng trở nên nói năng lưu loát như chưa từng mắc bệnh nói lắp bao giờ.
Lúc đầu, anh chàng cảm thấy rất vui sướng nhưng chẳng
bao lâu sau, anh bắt đầu nhớ món "bảo vật" vĩ đại của mình, nhớ đến
tình cảm mà bạn tình dành cho nó. Cuối cùng, không chịu đựng được nữa,
anh ta trở lại chỗ bác sĩ và khẩn khoản đề nghị:
- Bác sĩ! Tôi rất biết ơn ông đã cho tôi cơ hội được
nói năng trôi chảy, nhưng tôi nhớ "cái đó" của tôi quá. Ông làm ơn tìm
lại người đã hiến tặng và bảo với người đó rằng tôi muốn đổi lại.
Bác sĩ lắc đầu đáp:
- Đ...ó...ó... l...à...à...à... đ...ì...ề...ề......u kh...ô...ô...ng th...ể...ể...ể đư...ợ...ợ...ợc !!!
Làm phúc
- “Gửi Thượng đế! Tôi là một bà lão tội nghiệp 80 tuổi. Suốt cả đời, tôi chẳng đòi hỏi gì. Nhưng hiện nay tôi đang rất cần 100 đôla. Xin Người hãy rủ lòng thương mà ban số tiền đó cho kẻ già này”.
- Cả bưu cục mủi lòng, mỗi người quyên góp một ít tiền, được 90 đôla gửi cho bà cụ. Hôm sau, bà lão gửi thư khác, cũng cho Thượng đế. Lần này ông giám đốc gọi tất cả nhân viên tới để nghe đọc lời cảm ơn:
- “Thưa Thượng đế, tôi xin cảm ơn Ngài với tấm lòng sâu sắc. Nhưng tôi chỉ nhận được có 90 đôla, còn 10 đôla đã bị bọn bưu cục “thó” mất rồi!”
Rễ cây.
Hai anh em H.H và Smileboom ngủ chung giường.
Người em Smileboom gặp ác mộng hét thất thanh và tỉnh dậy, người anh H.H hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Em nằm mơ thấy ác mộng
- Mày mơ thấy gì?
- Em nằm mơ thấy em đang rơi xuống vực thẳm
- Thế mày có chết không?
- Không, may mắn sao em nắm được cái rễ cây
- Thế giờ mày tỉnh chưa?
- Dạ rồi
- Vậy mày buông cái rễ cây ra, đau quá
- !@#$%^&*()
Nhờ vả gì.
Một anh trên xe liền hét lên:
- Mày vẫy xe khác đi xe tao chở 3 rồi không chở được thêm nữa đâu.
ST

3 Comments:
Chiện hay quá đi ! Cười mỏi hết cả miệng , k thể gọi là " toét miệng đi nào " mà hãy đổi thành "ngoác miệng ra nào "
Hi
Ngoác thế mà blog vẫn đìu hiu nhỉ!
:D
Chiều đông nhiều quá, quắp ghế thích hơn ngoác miệng? ST còn chuyện nói lắp hay cái rễ cây nào kích động hơn để mọi người không quắp ghế được nữa thì phọt ra đi xem thử có bớt đìu hiu không?
HH
Đăng nhận xét