Chiều đông ngứa ngay
Lèn không dám gãi
Chỉ vì em ngại
Em gãi anh cười
Anh cũng rất lười
Chìm quên cả lối
Chỉ vì cái tội
Sợ rét đấy thôi
Chúng mình một đôi
Má môi nứt nẻ
Chân run như giẽ
Không lẽ vẫn "phiêu"?
Chẳng giống hồi yêu
Nồi niêu xoong chảo
"Phiêu" không cần báo
Bão cũng chả đừng
Nay cứ lừng khừng
Bốn mươi nó thế
Thôi đành quắp ghế
Lãng mạn chiều đông.
Lãng
3 Comments:
@ Lãng : K nhịn được cười vì bài thơ này đáng iu quá , đáng iu tuổi 40...
Hi
Hihi, hay nhỉ, mai cho tớ đăng ký viết một bài "chiều đông" nữa nhé!
Chuối:D
Thật không ngờ lại có tận 3 chiều đông , hi , năm nay lạnh quá mới có nhìu chiều đông thế này nhỉ ! !!
KV
Đăng nhận xét