Xin lỗi bạn nào viết bài "Chiều cuối thu", mình thấy hay quá nhưng vì dốt văn lại muốn đăng bài nên mượn tạm từ ngữ để đưa vào bài của mình.
Không dám chỉnh sửa nhiều, bạn thông cảm.
Chiều cuối
Chẳng chút nắng, những cơn gió lạnh luồn vào tạo từng con sóng trên ga giường, như những mặt hồ đang cô đơn tự dậy sóng. Anh đâu rồi nhỉ? có phải Anh đã lẩn trốn Em? Có phải Anh đang về trên từng góc nhỏ, có phải Anh đã sang, với những đổi thay bên giường, về với những tiếng cọt kẹt khẽ làm rung động bộ dát. Phải rồi, khi sáng thức giấc nhìn qua khe màn mờ ảo, để gió luồn về ôm lấy thân thể mơn man, bất chợt thấy lòng mình xốn đến lạ…
Thế là một mùa sắp qua, thời gian trôi đi nhanh thật, không thể hình dung được những đổi thay của thời gian trên gương mặt và sắc vóc của Anh. Anh già hơn, chững chạc hơn, điều đó đồng nghĩa với sự dày lên của những kinh nghiệm và cả sự dạn dĩ. Hôm trước đọc ở đâu đó rằng, khi lớn lên, người ta bắt đầu lờ đi cách phá sức của mình. Và thỉnh thoảng Em lại thèm được cuồng dại như thế…
Những sợi tơ vương vãi vẫn co mình như cố níu giữ... Anh đến rồi đó, nhưng vì còn mang trên mình một mối tình son sắc với gối chăn phương nao. Em mong cơn gió lạnh thôi luồn lách, chỉ mong cho đêm dài thêm vô tận. Mong cho màn đừng rớt, những vuốt ve bớt lạnh lùng, mong cho tất cả nhường lại mình một không gian hừng hực. Đôi khi Em tự hỏi chính mình có thực với một tình yêu, thực có một vòng tuần hoàn của máy giặt, như gối chăn, là phẳng phiu rồi lại nhàu nát.
Những nỗi nhớ bắt đầu chồng đống lên nhau, xô nhau như những con sóng bạc đầu trên ga gối vào buổi chiều lộn gió. Thèm được khắc họa nên hình hài của nỗi nhớ, muốn gọi ai đó và nói rằng: "Thốn!" Thế mà không hiểu sao lại chẳng thể làm được gì ngoài sự im lặng. Dường như, cuộc sống càng khiến con người cô đơn hơn khi mà người ta chẳng dám chạm vào nhau, có lẽ sợ sự cô đơn vỡ òa tràn ra lênh loáng hay sợ những âm thanh khô khốc của điếu cày gãy rơi xuống nền gạch…
Sự im lặng đôi khi lại là biện pháp hữu hiệu để chữa trị cho những nồng nàn vô bờ bến, và cả chữa trị cho những ngần ngại bắt vở nhau. Rồi cứ thế bắn về muôn phía, mà không thành dòng một lần cho nhau, trên chiếc giường vương vãi. Bất chợt, Em chùng lại, gấp gáp nhịp thở như muốn nỉ non, kêu cho sự khao khát tự đáy lòng... nhưng rồi thôi, bởi Anh giờ úa quá...
Thế là một mùa sắp qua, thời gian trôi đi nhanh thật, không thể hình dung được những đổi thay của thời gian trên gương mặt và sắc vóc của Anh. Anh già hơn, chững chạc hơn, điều đó đồng nghĩa với sự dày lên của những kinh nghiệm và cả sự dạn dĩ. Hôm trước đọc ở đâu đó rằng, khi lớn lên, người ta bắt đầu lờ đi cách phá sức của mình. Và thỉnh thoảng Em lại thèm được cuồng dại như thế…
Những sợi tơ vương vãi vẫn co mình như cố níu giữ... Anh đến rồi đó, nhưng vì còn mang trên mình một mối tình son sắc với gối chăn phương nao. Em mong cơn gió lạnh thôi luồn lách, chỉ mong cho đêm dài thêm vô tận. Mong cho màn đừng rớt, những vuốt ve bớt lạnh lùng, mong cho tất cả nhường lại mình một không gian hừng hực. Đôi khi Em tự hỏi chính mình có thực với một tình yêu, thực có một vòng tuần hoàn của máy giặt, như gối chăn, là phẳng phiu rồi lại nhàu nát.
Những nỗi nhớ bắt đầu chồng đống lên nhau, xô nhau như những con sóng bạc đầu trên ga gối vào buổi chiều lộn gió. Thèm được khắc họa nên hình hài của nỗi nhớ, muốn gọi ai đó và nói rằng: "Thốn!" Thế mà không hiểu sao lại chẳng thể làm được gì ngoài sự im lặng. Dường như, cuộc sống càng khiến con người cô đơn hơn khi mà người ta chẳng dám chạm vào nhau, có lẽ sợ sự cô đơn vỡ òa tràn ra lênh loáng hay sợ những âm thanh khô khốc của điếu cày gãy rơi xuống nền gạch…
Sự im lặng đôi khi lại là biện pháp hữu hiệu để chữa trị cho những nồng nàn vô bờ bến, và cả chữa trị cho những ngần ngại bắt vở nhau. Rồi cứ thế bắn về muôn phía, mà không thành dòng một lần cho nhau, trên chiếc giường vương vãi. Bất chợt, Em chùng lại, gấp gáp nhịp thở như muốn nỉ non, kêu cho sự khao khát tự đáy lòng... nhưng rồi thôi, bởi Anh giờ úa quá...
Chiều
54 Comments:
Chiều thực hơn hẳn Chiều tà nhỉ !
Hi
@ GB : Vào đây đọc đi cho đỡ mệt nhé !
Hic
@Hic: đọc bài này thì lại thấy mỏi hết cả chân tay :))
GB rất thực tế, good!
Bod.
Sao, tập đấm chăn gối à, GB (gấu biển)?
TM
X_X
@GB: Có gì đọc mà ko hiểu. Thể loại kiểu như này miêu tả cảm xúc, cảm giác. Tỷ dụ như GB gặp người yêu củ. GB thì vẫn nói chuyện bình thường, bạn Chiều tà chọn cách im lặng nhìn nhau ấy mà. Sáng ra tí nào chửa?
Guest
@Guest: Nhờ có bạn khai sáng , nhưng vẫn trả hiểu gì !Mà cũng ko muốn hiểu chuyện ngừoi khác!:P
Chán chửa! Đây có phải là câu chuyện cụ thể của riêng ai đâu. Câu chuyện xúc, giác ai mà chả có. Không có xúc giác thì sống chỉ là cái cỗ máy a?
Tỷ dụ như miêu tả cảm xúc của GB khi chờ chồng đi công tác về: "Anh thật gần mà sao xa xôi thế. Nghẹn ngào... Muốn nói thật to "nhớ" nhưng từ ngữ như bị chặn lại trong cổ. Chỉ là khoảng tích tắc im lặng ...."
hehe GB miêu tả còn mùi mẫn hơn ấy chứ! Nói ra được về còn yêu chồng hơn ấy a
Guest
@ Guest : bạn làm một bài đi , nghe bạn nói thay GB hay quá !
Hic
@Guest:miêu tả chẳng đúng với mình gì cả , mình mà nhớ thì cứ gào to ra là "nhớ quá " việc gì mà phải "bị chặn lại ở cổ " có bị viêm họng đâu.
Để GB nói ra chuẩn hơn a
Guest
Tỷ dụ như thế cơ mà, Thì bạn viết ra "Anh vừa về tới cửa, em đã vọt đến đánh đu. Thưởng anh cái hun sau 3 ngày đi công tác rồi cả hai cùng đồng thanh "nhớ quá""
Guest
Nghe iu quá đi ! ... Ngất lun !
Hi
Chậc GB vốn iu thế đấy
ST
@Guest: :)) chuẩn ko cần chỉnh rồi đấy !
Đúng là bạn của nhau có khác !
Hic
Mình biết thừa đoạn sau sẽ thế nào. Thôi để GB tự kể hay phải biết a
Guest
GB từ trước đến giờ có khiếu kể chuyện đâu . mình thấy Guest có năng khiếu kể nhìu hơn đấy !
hay lại ra một seri đi mà nhân vật chính là GB !
Hi
Sao lại không có khiếu kể. Lại lầm lẫn lớn rồi. Đôi nhà này tình củm lắm. Thế đã ăn thua gì. Mình không tưởng tượng ra hay hơn được đâu
Guest
Thể nào sắp đủ một ... đội bóng !
Hic
@All: thôi xin các anh các chị tha cho iem .Iem sợ nhất là phải làm tâm điểm cho các câu chuyện của các anh các chị .
Ơ kìa sao lại nhút nhát thế hả GB ?
Hi
@Hi: hỏi anh (chị ) Guest mà xem , anh(chị ) ấy có vẻ hiểu em nhiều đấy !
Sắp được xem xiếc khỉ đánh đu à?
Hot
@ Hot : Bạn nói gì đấy ? Có rút lại không ?
Sao lại đưa khỉ vào đây ? Giải thích đi !
TM
Ở trên anh Khỏe đánh đu
Ở dưới chị Khỏe ...tú...hu... anh chồng.
Cadao
Ca dao ca diếc gì cũng phải có nguỵ trang tí chứ. Lộ hết cả hàng. Bạn tốt nhẩy! :D
ST
@Cadao:nên rút kinh nghiệm , chuyện cười đôi khi không nên giải thích !!!!
GB huyền bí quá!
Cadao
Chọn câu khác cho lãng mạn này:
Xa về, anh ngóc cần câu
Em mừng, làm cá nhảy lên đớp mồi.
Cadao
Thô quá
KK
Ghen tỵ với nhà GB đấy mà. Suốt cả ngày hôm qua tới nay cadao toàn nghĩ đến cảnh ấy nhà GB. Èo ơi! :P
ST
Nữa:
Anh đi, bảy đợi tám chờ
Anh về, em tặng chín mười nhấp nhô.
:))
@ST: nghĩ tới cãnh nhà GB mà ko ngũ đực, ko bút nào tã xiết
=))
Cố thực hành cho giống mà không được =))
Cư hinh dung tợi canh ẹm GB nhay vọt lện ộm cộ lạ mịnh lại mật ngụ, hai quạ!
BG
Tợ bạo vợ hặn lại chượi "hậm ạ"
+))
Vợ khộng chịu vọt ộm cộ tợ :))
Tợ hâm mộ GB quạ. Hâm mộ quạ!
Đừng cố hình dung , mọi nỗ lực đều sẽ thất bại , không thể giống được đâu !
Quạ quạ!
=))
Stop.Câu chuyện kết thúc tại đây!
Đó mợi chi la đọn mưng, khộng biệt lục đinh cao thị dư lao nhị? Chặc anh ị thâm tịm măt may, nghị viêc vai hôm mật thôi?
Sơ quạ! Sơ quạ!
Stọp hịa. Nghiệm tục chuyện quạ đệ tại khạc
Hay la minh việt hặn bai mợi cho kỵ, việt trong nay sơ mật hệt sư lạng mạn cua Kiện Vang???
Lại lộ tịn tực rội. Tự lậu cọ thậy ai kỵ Kiện Vang đâu
Nặng, giọ, sọng, nị non, vợ oa, lênh lạng... không cụa Kiện Vang thi cua ai ợ? Quen lặm
Ại chạ biệt. Biệt thị đệ đậy. Chọ nọ cọ tị huyện bị chự khộng thị ngượi tạ đạ chạ lậy nịck khạc
Đậy thi đậy, không mơ ra nựa. Mơ ra giọ lai thôi thi mệt lặm.
Tự sạng tợi giợ thội 2 lận rội biệt khộng. Chuyện đề tại thợm đị
=))
Ngôn ngữ bản địa ở đâu đấy ? Chẳng hỉu nổi !
Ghét
Pó não các cụ!
:))
Đăng nhận xét