Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

Chiều cuối thu

Mục:
Chiều vàng vương chút nắng, những cơn gió, khẽ lay động, từng con sóng nước trên những mặt hồ như đang buồn ảm đạm.  Thu đâu rồi nhỉ? có phải Thu đã lẩn chốn mãi vào Đông? Có phải Đông đang về trên từng góc phố, có phải mùa đang sang, với những đổi thay bên đất trời, về với những tiếng chạm khẽ làm rung động con tim. Phải rồi, khi sáng thức giấc nhìn làn sương mờ ảo, nghe gió tràn về ôm lấy thân thể mơn man, bất chợt thấy lòng mình xốn xang đến lạ…
 Thế là một mùa lại qua, thời gian trôi đi nhanh thật, không thể hình dung được những đổi thay của thời gian trên gương mặt và sắc vóc của con người. Người ta già hơn, chững chạc hơn, điều đó đồng nghĩa với sự dày lên của những trải nghiệm và cả sự chịu đựng. Hôm trước đọc ở đâu đó rằng, khi lớn lên, người ta bắt đầu đánh mất đi những ngây ngô thơ trẻ của mình. Và thỉnh thoảng lại thèm được trẻ dại như thế…
Những chiếc lá vàng cuối vẫn co mình như cníu giữ ... Đông đến rồi đó, nhưng vì còn mang trên mình một mối tình son sắc với cây, lá chỉ mong cơn gió khẽ đừng lay, lá chỉ mong cho ngày dài thêm vô tận. Mong cho đêm đừng rớt những hạt sương thêm lạnh lùng, mong cho tất cả nhường lại mình một không gian tĩnh lặng. Đôi khi ta tự hỏi chính mình có thực với một tình yêu, có thực có một vòng tuần hoàn của tạo hóa như cỏ cây, như sự ra đi và trở về của lá.
Những nỗi nhớ bắt đầu xếp chồng lên nhau, xô nhau như những con sóng bạc đầu trên những dòng sông vào buổi chiều lồng lộng gió. Thèm được khắc họa nên hình hài của nỗi nhớ, muốn gọi ai đó và nói rằng "Nhớ!" thế mà không hiểu sao lại chẳng thể làm được gì ngoài sự im lặng. Dường như, cuộc sống càng khiến con người cô đơn hơn khi mà người ta chẳng dám chạm vào nhau, có lẽ sợ sự cô đơn vỡ òa tràn ra lênh loáng hay sợ những âm thanh khô khốc của lòng người…
Sự im lặng đôi khi lại là biện pháp hữu hiệu để chữa trị cho những nồng nàn vô bờ bến, và cả chữa trị cho những ngần ngại của nhau. Rồi cứ thế người ta đi về muôn phía, mà không một lần về lại nắm tay nhau đi trên con đường lá bay đầy gió. Bất chợt, mùa Đông chùng lại, chòng chành nhịp nhớ thương như muốn nỉ non cho sự dịu vợi của lòng người... nhưng rồi thôi, bởi Đông xanh quá...
Chiều  tà

12 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Thu chê Đông còn non và xanh, chưa đủ tuổi
Luận

Lop12aminhkhai nói...

Sống cho hiện tại còn chưa xong nên hoài niệm xa xỉ quá.
Chắc quãng thời gian đó đẹp nên Chiều tà mới thấy nhớ
Guest

Lop12aminhkhai nói...

Bài này dùng nhiều từ gợi dục quá!!!
Thèm

Lop12aminhkhai nói...

@Thèm: xao thế, thèm thật à?
Khổ

Lop12aminhkhai nói...

Bài này tình tiết hay đọc thích quá , tớ cứ như thấy mình như được lột sác sống lại ký ức , người nhẹ lâng lâng dâng chào cảm súc thật thiết tha êm dịu nhẹ nhàng
QT

GB nói...

Bài này nhiều triết lý ẩn ý sâu xa , ko phải ngừoi trong cuộc nên chẳng hiểu gì , thấy mệt .

Lop12aminhkhai nói...

Đọc lại thấy tê tê có sao ko BG?
Bod.

GB nói...

@Bod: ko sao, có thể bây giờ Bod mới hiểu tác giả .

Lop12aminhkhai nói...

@TY ơi, bài này thuộc tam, tứ hay ngũ lục giác hả TY?
TM

Lop12aminhkhai nói...

Tê giác
TY

Lop12aminhkhai nói...

:D

Lop12aminhkhai nói...

Haha , tê giác một sừng ...
:P