Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Mùa thu lá bay

Mục:
Buổi chiều, và cơn mưa lớn đã rơi nhanh trên thành phố. 
Em ngồi đây từ bao nhiêu ngày rồi. 
Một mình trong căn gác nhỏ, em biết ngoài kia gió mưa rất lạnh, và lá vàng chắc đã rơi đầy trên con đường chúng mình đi qua. 
Nước mắt em, lặng lẽ rơi theo những giọt mưa ngoài song cửa. 
Chúng ta đã qua một đoạn đời, và anh sẽ chẳng bao giờ còn trở lại nơi này, chỉ còn em với những bụi hoa dại bên đường, và đêm, đêm một mình, đêm dài như không bao giờ qua. 
Hàng cây khô sẽ trổ lá, đơm hoa khi xuân về, nhưng nước mắt em chẳng còn bao giờ có thể làm tươi thắm lại tình yêu chúng mình. 
Ngày đã lên, đêm đã xuống, giông bão đã qua đây, và lá vàng đã che phủ dấu chân anh, như một ngày anh yêu em, một ngày em có anh.
Tình yêu đó là thiên thu.


Bod. 

4 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Bod ơi !Nghe bùn quá , hic.
:(
BB

Lop12aminhkhai nói...

Bài này nghe xưa nghe nhiều lắm rồi, giờ nghe lại vẫn hay quá!
Chuối

Lop12aminhkhai nói...

May mình ko yêu từ bé chứ nếu ko nghe lại bài này chắc đi té re quá. Hê hê
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

Sao Bod lại cho bài này vào đây nhỉ ! Chẳng hỉu nữa , chắc nghĩ mình k thể té re nên định xem có ai bị thì bị chứ gì ! Bod thâm quá đi ! hic ,
Ghét