Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011

Dậy sóng

Mục: ,
Nàng khẽ nhấp một ngụm cafe rồi uể oải ngồi xuống. Sao cafe hôm nay lại đắng thế nhỉ. Mọi ngày vẫn thơm ngon lắm cơ mà, có lẽ do nàng không được khỏe. Cậu nhân viên chạy đến “chị mệt à hay cafe hôm nay em pha không ngon?” “À, à không, không, sếp vào chưa em?” “Chưa chị à, chắc muộn ông ấy mới qua, chị nghỉ ngơi chút đi, em thấy chị có vẻ mệt đấy, chắc hôm qua lại mất ngủ đúng không?”. Nàng khẽ gượng cười trừ. Cậu nhân viên nghe chừng ái ngại vì thấy thái độ của nàng nên lảng về chỗ.

Nàng khó nhọc đứng lên bước tới chiếc gương phía sau,  lấy hết can đảm nhìn vào gương, nàng gượng mỉm cười, trời ơi có tới năm bảy dấu chân chim ở nơi đuôi mắt. Mọi ngày nàng rất yêu quý và thích thú ngắm nụ cười của mình, nhưng sao hôm nay nàng thấy nó nhăn nhúm tệ. Bất giác nàng thấy căng thăng tột độ. Nàng sợ hãi khi nghĩ đến sự đối mặt với sếp  và một núi công việc, nàng nghĩ đến chồng nàng và những đòi hỏi nhiều khi không đúng lúc dù chàng thật đáng yêu, nàng nghĩ đến các con và việc đưa đón triền miên như vô tận, nàng nghĩ đến những quan hệ đối ngoại với họ hàng, bạn bè và thầy cô giáo của con. 

Ừ mà phải rồi, nghĩ đến cô giáo con nàng mới nhớ ra chiều qua khi về muộn đón con gái, thương quá chỉ còn mình con ở trường, dắt tay con xuống cầu thang nàng xót xa hỏi “Mẹ đón muộn thế này con gái có buồn không?” “Có…, à không mẹ ạ vì cô phát kẹo” Con bé giơ cái kẹo vàng chóe sát vào mặt nàng. “Sinh nhật bạn nào hả con, sao cô lại phát kẹo?” “Không, ngày 20 tháng mười mà mẹ”. Ái chà chà, cô giáo nhắc khéo mình đây. Lại đau đầu rồi, nàng sẽ chuẩn bị cho mỗi cô một phong bì rồi, nhưng không thể chỉ như thế, thế thì thô quá. Thế thì biết mua gì đây, nàng vội vã đứng dậy đi qua bàn cậu nhân viên “Này, sếp vào hỏi bảo chị đi đối tác X nhé”,  thằng bé vê vê hai ngón tay và nháy mắt với nàng “được rồi chị sẽ có thưởng cho chú mày”  láo toét thật dám tống tiền cả mình cơ đấy. 

Mua gì, mua gì bây giờ, câu hỏi  này lại nhảy nhót trong đầu nàng, hoa tươi mua nhiều thì lãng phí quá. Tính nàng vẫn vậy, có đứa bạn vẫn bảo sao K hay tính toán thế, nhưng biết làm sao được cuộc sống mà, nàng giỏi môn vận trù và sẽ chung thủy với môn này đến cuối đời. Lần này cũng thế nàng vận dụng hết kiến thức của mình. Vừa tính toán nàng vừa bước ra hành lang, mải suy nghĩ nàng đâm sầm vào cô bé phòng bên. “Chị đi gặp anh nào mà vội thế?” “Gặp anh nào đâu, chị đi mua quà cho cô giáo của con, em có đi không?” “Em mua rồi, mà này chị có quà đấy, hối lộ em cái gì em đưa cho”. Nàng thấy cô bé giấu một cánh tay sau lưng, nàng vòng ra sau, cô bé lại vòng lại chắn trước mặt để không cho nàng thấy món quà. “Quà ai gửi hả em?” Nàng nói và thấy trống ngực đập thình thịch. “Không, chỉ biết là của một anh” “Trông anh ấy ra sao em?” “Không, anh ấy không trực tiếp đưa mà nhờ thằng bé đánh giầy bên kia đưa cho em nhờ đưa cho chị, nhưng phải chia cho em một nửa em mới trả cơ” Cô bé ra điều kiện với nàng và cười giòn tan. “Được rồi, đồng ý” nàng cũng cười theo, cô bé giúi vào tay nàng một cái hộp to tướng.   

Thoắt cái nàng quên ngay việc đi mua quà, lại quày quả quay vào. Nàng hồi hộp tháo bỏ những sợi dây nơ, nhẹ nhàng bóc lớp giấy gói , vỏ hộp, và đây món quà đã bầy ra trước mắt nàng, những quả bòn bon vàng nhạt căng mọng làm nàng bất giác nuốt nước miếng.  Chà, nàng đã biết người gửi là ai rồi, chỉ có HM, đúng là HM rồi, chỉ có HM mới biết sở thích ăn bòn bon của nàng, lớp cùi trắng trong căng mọng của quả bòn bon ngòn ngọt với một chút vị chua dìu dịu, thứ quả mà ngày xưa hai đứa hay ăn; cũng như chỉ có HM mới biết bài hát mà nàng yêu thích để rồi thỉnh thoảng gửi tặng cho nàng qua hộp thư quà tặng bất ngờ. 


Bất giác nàng đỏ mặt sượng sùng và ngó quanh như thể sợ có ai nhận ra ý nghĩ của mình. HM ơi, sao HM cứ như thế chứ, sao HM cứ cố tình không hiểu nàng vẫn nhắn nhủ trên blog với HM, với các bạn là “bây giờ thích mới sợ chứ ghét nhau thì ổn rùi” có phải nàng đỡ thấy áy náy không. 

Nàng thấy đầu nàng như giãn ra, cảm giác căng thẳng đầu ngày tan biến, thay vào đó nàng thấy chân tay như bủn rủn, nàng không biết mình đang vui hay buồn, bất giác trong lòng nàng dậy sóng.

TT

24 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

...he...he... Nàng ơi, trưa nay Bách Thảo nhé! Cà phe ngọt cực! ...he...he...

Lop12aminhkhai nói...

Đọc xong thấy tê quá, tái cả người.
HN

Lop12aminhkhai nói...

Nàng lại phịa hay sao ý, mùa này làm gì còn bòn bon. Hay HM để dành từ 2 tháng trước nhỉ?
Nghi

Lop12aminhkhai nói...

Chắc HM bòn được ở đâu mấy quả đó rồi tặng lại K đây mà. Quả đó ko hiếm, chỉ kỳ công thôi.
HN

Lop12aminhkhai nói...

K thật là dễ "dậy sóng"
GB

Lop12aminhkhai nói...

Phải công nhận từ hồi có blog nhiều cây bút lên tay thật , tưởng tượng phong phú kèm theo kỹ năng thu thập thông tin ( moi móc thông tin ), thật k ngờ ! Nếu mà như thế thì phải nổi sóng luôn chứ ! hihi

Lop12aminhkhai nói...

Trái bòn bon àh ? Sao chẳng nghe thấy bao giờ nhỉ hôm nay đọc mới biết là có trái này , nghe cứ như là "bòm bòm " ý !
Tê tê

Lop12aminhkhai nói...

@GB : xem phim tình cảm mà vẫn như không thế mới siêu chứ , K đúng là kém quá mang sách đến học GB mấy chiêu đi .
Gợi ý

Lop12aminhkhai nói...

@hihi: lại cả tài chắp nối thông tin nữa chứ, kiểu râu anh nọ cắm cằm chị kia ý mà.

Lop12aminhkhai nói...

Đọc xong "súc động" thật sự.
Đoạn "bòm, bòm":
"Bất giác nàng đỏ mặt sượng sùng và ngó quanh như thể sợ có ai nhận ra ý nghĩ của mình. HM ơi, sao HM cứ như thế chứ, sao HM cứ cố tình không hiểu nàng vẫn nhắn nhủ trên blog với HM, với các bạn là “bây giờ thích mới sợ chứ ghét nhau thì ổn rùi” có phải nàng đỡ thấy áy náy không."
Hiểu được chết liền.
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

@Bod: Không cần phải phân tích quá kỹ như thế. Các nhân vật trong tiểu thuyết mà tỉnh táo hiểu rõ mọi chuyện thì kết cục đã không như trong truyện.
Hihi

Lop12aminhkhai nói...

Công nhận là tớ thấy Bod thay đổi nhìu từ khi có blog , óc tưởng tượng phong phú hơn nhìu cộng thêm khả năng ăn nói hoạt bát hẳn ra nhỉ có một điều vẫn như ngày xưa là soi và nhớ dai kinh khủng . Thế này mà là bố chồng thì phải gặp con gái tớ mới hợp , hic .
Hi

Lop12aminhkhai nói...

Này, thế ông bà thông gia phải cẩn thận nhé.
Hihi

Lop12aminhkhai nói...

@Hi: khen hay chê đấy?
Cái vụ bố chồng hay đấy ;;-)
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

Bod về dạy con trai từ bây giừ đi nhé !
Hi

Lop12aminhkhai nói...

Bố nó đã được học đâu mà đòi dạy =))
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

Con trai Bod kiểu gì chả bằng hoặc hơn Bod, mà bằng Bod là đã quá ổn rồi, không cần phải dạy gì đâu.
XĐ:D

Lop12aminhkhai nói...

@Xạ Điêu: khen hay chê đấy?
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

Đọc đoạn văn chế đó mà Bod " súc động " thì đúng là Bod chẳng hiểu gì và cũng chẳng biết gì !
Tác giả bài này có trí tưởng tượng phong phú k có thực tế nên đưa vào bài những chi tiết chẳng đâu vào đâu thiếu ý nghĩa nên đọc xong thấy phào phào .
Ngơ

Lop12aminhkhai nói...

@ Bod : Hãy nhìn lại 1 lần nữa xem như thế thì là khen hay chê ! Mình phải hỉu mình chứ ?
TM

Lop12aminhkhai nói...

@Ngơ: Ngơ dập vùi các tài năng thế này thì còn ai mà dám viết nữa hả Ngơ. Ngơ viết bài gì thực tế sâu sắc tí đi!
TV:((

Lop12aminhkhai nói...

=)) Góp ý phê bình phải dư thế chứ Ngơ nhể =))
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

@TiVi: Khóc giề, ai bảo lấy ý người khác để viết. Vẫn cái bệnh ko dám thổ, đau bụng là đúng dồi. :))
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

Đứa nào viết chả thế, chả lấy chuyện nhà khác mà viết chứ ai dại gì mà viết chuện nhà mềnh.
Dại