Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

Mẫu tử

Mục:
Một phụ nữ trẻ đã hy sinh thân mình để che chở và bảo vệ đứa con nhỏ của cô trong trận động đất kinh hoàng ở Nhật Bản hồi tháng 3.

Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện; cơ thể nghiêng về phía trước, và hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô.

Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết.

Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa, anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên sung sướng: "Một đứa bé! Có một đứa bé!".

Câu chuyện xúc động này đang lan truyền khắp thế giới mạng, khiến nhiều người phải thán phục trước tình mẫu tử thiêng liêng và tinh thần dũng cảm của người Nhật.
Câu chuyện xúc động này đang lan truyền khắp thế giới mạng, khiến nhiều người phải thán phục trước tình mẫu tử thiêng liêng và tinh thần dũng cảm của người Nhật.

Cả đội đã cùng nhau làm việc; họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ. Rõ ràng, người phụ nữ đã hy sinh để cứu con mình. Khi ngôi nhà sập, cô đã lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn đang ngủ một cách yên bình khi đội cứu hộ nhấc em lên.

Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con".

Chiếc điện thoại di động đã được truyền từ tay người này sang tay người khác. Tất cả những ai đã đọc mẩu tin đều không ngăn nổi dòng nước mắt.

ST

3 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Tớ cũng vừa đọc bài này xong, thương quá đi thôi.
Hm

Lop12aminhkhai nói...

Tình mẫu tử thật là thiêng liêng và cao quý k có gì có thể tả hết được qua hành động , việc làm ...

Lop12aminhkhai nói...

Nhớ ngày xưa khi còn nhỏ , mẹ thường ôm lấy tôi những lúc trời lạnh , kéo lại cổ áo cho tôi , buộc lại chiếc khăn cho ấm cổ ... mẹ đi dạy học xa nhà gần 30km nên sáng nào mẹ cũng phải dậy sớm ra bến xe từ lúc 5 giờ sáng để cho kịp giờ và về nhà khi trời bắt đầu nhá nhem tối . Cộng với việc chăm sóc mấy anh em chúng tôi và ông bà nội nữa , chẳng mấy khi thấy mẹ ngồi yên lúc nào , luôn chân luôn tay , cuộc sống vất vả như thế vậy mà chẳng bao giờ tôi nghe thấy mẹ ca thán hay cáu kỉnh , mẹ nhẹ nhàng , ân cần và hiền dịu vô cùng . Mẹ chẳng bao giờ nói to với bố , ngay cả đến bây giờ trên đầu tóc đen chẳng còn sợi nào nữa hơn 70 tuổi nhưng mẹ luôn nhẹ nhàng , giọng nói êm ấm đầy tình cảm . 5 anh em chúng tôi lớn lên trong vòng tay mẹ với bao yêu thương . Bố nghiêm khắc với chúng tôi bao nhiêu thì mẹ lại hiền dịu bấy nhiêu .Tôi thầm cảm ơn cuộc đời vì mẹ luôn ở bên vỗ về chia sẻ bằng bàn tay âu yếm và đôi mắt dịu dàng ... mẹ đã cho anh em chúng tôi cả cuộc đời mình, vậy mà chưa một lần nào tôi nói được những tiếng yêu thương . Ôi mẹ yêu của con ! Giá như con đủ can đảm để nói lên ba tiếng : " Con yêu mẹ ! " mãi mãi yêu mẹ . Mẹ là cả cuộc đời của con . Dù lớn con vẫn là con mẹ , đi suốt đời lòng mẹ mãi theo con ...
Út ít của Mẹ.