Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

Lý Do Chính Đáng (Hết)

Mục:
Không thể tả hết sự tẽn tò của Cò, gã như bị MH hắt cho thau cám bết từ tai đến gối. Xưa nay gã tự cho mình là có tài thơ phú nhất xứ Cu Pha. Có vẻ gã có lý, đám đàn ông gã từng gặp còn cứng họng nói chi đến đàn bà con gái. Tuy một chữ bẻ tư không biết nhưng gã lại có tài xuất thơ, xuất không cần nghĩ, chưa nghĩ xong đã xuất ra mồm, rất nhanh. Chả thế có lần đang hành giậm, gặp nàng OL xinh đẹp con gái lý trưởng đi qua gã liền nghển bờ ao ghếch giậm phóng thơ:

Sáng đẫm sương còn vương con mắt
Bừng góc trời nguyệt rõi cảnh thiên
Thướt tha ai dáng ngọc diễm kiều
Hài xinh lướt ngỡ tiên giáng thế

Nàng ta liếc xéo Cò, nhếch mép bước đi. Đang bần thần thì gã lĩnh ngay một đòn dõng vào giữa mặt, máu mũi trộn mồm toe loe. Thằng lính lệ cười khẩy đạp thêm một cái, Cò lăn tòm xuống nước. Từ đó gã không dám há miệng thơ phú khi thấy gái nhà sang nữa, bài học răng lợi…
 

“Người trời có khác”, Cò vừa vui sướng vừa sượng sùng nghĩ về MH. Gã trằn trọc không ngủ được, nàng thật đẹp. Khuôn mặt trái nhót, mũi dọc khoai, dáng đi không thẳng, không cong, mà vẹo một bên. Tuyệt quá! Nghĩ đến đây gã thầm nuốt yết hầu. Thua nàng thơ phú thì đã sao, nàng đã là của ta, dù nàng là ai. Đêm nay khác nào đêm động phòng hoa mướp, chỉ có đêm nay!
Thoắt đến canh ba, Cò nhỏm dậy, gã rén chân về phía nhà trên.

Gần đến mé hiên, gã bỗng khựng bước. Không được! Hỏng, mình quên mất một điều, chỉ vì nó mà…
Gã thụt lùi trở xuống nhà dưới, lấy con dao chặt củi mò mẫm ra vườn. Vài khắc sau gã quay lại, chui tọt vào bếp. Khẽ kéo tấm liếp che cửa gã nhóm rơm, nghe ngóng, kỳ cụi…

 
Gà gáy nhao nhao khiến MH chõm dậy, cả đêm mệt mỏi nàng đã ngủ say không biết gì. Hú vía, áo quần xiêm y nguyên vẹn, gã đánh giậm đã không dám động đến nàng. Thế chứ!
Tiếng gã đánh giậm thình lình sau lưng làm MH quay lại.
- ..He..he...Cháo tôi nấu dưới bếp, mình rửa mặt rồi dùng cho nóng. Tôi ra chợ mua vài thứ.. He..he…
Gã đang nhăn nhở đầu hiên, MH chẳng nói chẳng rằng, nàng lại ngồi xuống chõng. Gã thấy vậy cười toét, quay đầu đi ra ngõ.
Chỉ đợi bóng gã khuất mờ, MH đứng phắt dậy. Một lúc nàng chạy phóng ra sân, rồi chạy ra cổng, chạy tiếp ra xa. Nàng gào to:
- Có ai ở đây không?
Không có tiếng trả lời. Nàng gọi tiếp, hai, ba.. nhiều lần.. xung quanh vẫn lặng ngắt.
Nhìn quanh không có một mái nhà, chỉ có độc khuôn nhà của gã đánh giậm giữa đồng quanh mờ sương sớm. Gã là ma chăng, nàng tự hỏi mà lòng thấy rúng động khôn cùng. Không phải! Là ma sao phải làm nhà? Là ma sao phải đi đánh giậm? Là ma sao có vợ? Là ma sao phải???… Nàng chạy ngược vào nhà, nhìn trân trối vào án thờ.
Tàn hương cong vút. Ma không thắp hương.
“Mình vẫn phải ra khỏi đây”, nàng tự nhủ, “Dù chết cũng phải ra khỏi đây”.
Nàng lại chạy ra cổng, chợt nhớ điều gì nàng quay vào sân. Vốn là nàng, đầy nữ tính, không bao giờ nàng ra khỏi nhà mà không trang điểm nói gì đến chưa rửa mặt. Nàng chạy đến cái giếng, kéo gầu lấy nước. Nước giếng khơi mát lịm làm nàng tĩnh trí trở lại.
Mùi cháo cá trong bếp bay ra thơm phức, đúng khoái khẩu của nàng.
“Ăn rồi lấy sức mà đi”, nàng tính toán, “Có nhanh chắc cũng phải một tiếng nữa gã mới quay về”.
Nghĩ rồi nàng vào bếp. Nồi cháo ủ tro nóng thơm lừng, cạnh đó là chiếc mâm gỗ xinh xinh úp bát đũa và rổ rau thơm tươi rói.
Vừa húp cháo nàng vừa nghĩ “Kể ra gã đánh giậm này cũng có vẻ thật thà, chu đáo. Nấu ăn cũng được. Không biết tại sao vợ hắn lại bỏ đi?”. Nàng nhìn quanh gian bếp, nhỏ gọn và đen bóng như các gian bếp mà thủa bé về quê nàng hay thấy, khác là nó rất ngăn nắp, sạch sẽ. Bát đũa xếp loạt ngay ngắn trên giá tre, không cái nào sứt mẻ, dao thớt gọn gàng.. Trên trốc bếp đun lủng lẳng nào là ngô, khoai, hành, tỏi.. treo dãi thẻ.
Chợt nàng thấy lẫn trong đó có chiếc túi vải mộc, buộc treo túm đầu, chắc mới treo vì ám ít bồ hóng. Chiếc túi có vẻ kỳ lạ, phải là có vật gì đó đặc biệt gã đánh giậm mới cất ở đây, vừa dễ lại vừa khó tìm.
Tò mò, nàng đặt bát xuống mâm nhón chân lấy cái túi, nó được buộc khá chắc, với chiếc ghế đẩu nàng đứng lên tháo nút.
Vật trong túi cứng ngắc, ngồi xong nàng khẽ thò tay lôi ra.
Trông như… đúng thật… nguyên bộ. Nó giống hệt đồ sex toy cho phụ nữ mà nàng hay nhìn thấy ở cửa khẩu Tung - của, nhưng rất to, bằng gỗ còn rõ vết mới đẽo gọt.
Nàng buông tay, rú lên một tiếng…


- Chị làm sao thế ạ?
MH choàng tỉnh, trước mặt nàng là cô thư ký đang hốt hoảng
- Chị bị ốm à, em vào thấy chị nằm mê man rồi hét rất to.
- Trời ơi! Đây là đâu?
- Ở công ty mà chị.
- Là thật sao?
- …
Nàng lại bật khóc, tiếng khóc lần này như tiếng con trẻ, vỡ òa, hờn trách lẫn sung sướng… Em thư ký há mồm, tròn mắt lập cập đỡ nàng an ủi. Lúc rồi nàng tĩnh tâm:
- Chị không sao, lấy cho chị cốc nước.
“Đúng rồi, đó chỉ là mơ!”. Nàng muốn hét lên nhưng cố kìm lòng. “Chỉ là giấc mơ, mình đang ở đây, thực sự mình đang ở đây. Nguyên vẹn, lành lặn, êm ái trong chiếc ghế da mềm, áo váy sực nức nước hoa Cha-nen.”
- Cảm ơn em, chị ổn rồi.
Đỡ cốc nước trên tay cô thư ký nàng nuốt ngụm to. Nàng run run nhớ lại lúc trước, đang đọc blog thì thấy ù tai tối mắt rồi rơi vào huyễn hoặc. Liếc sang chiếc máy tính, vẫn đang on-lai ngon lành. MH hãi sợ, nhưng mọi việc có vẻ vẫn bình thường, mấy dòng chữ đong đưa.
Không dám rờ chuột, nàng ghé mắt đọc:
 
“…
Lại nói Cò sáng dậy sớm, gã đã xong việc đêm qua, gần như không ngủ, chỉ mình gã biết. Gã định tranh thủ sáng ra chợ mua cho MH vài bộ áo mới. Tính gã thế, luôn săn văn, chu đáo, không muốn thấy đàn bà khổ.
Gã thừa biết MH có chạy đi đâu cũng không ra nổi nhà gã, nhà gã giữa đồng quang, đến làng gần nhất cũng non nửa ngày, đường qua lối lại nàng cũng không sõi. Lại nữa thấy nàng, vận xiêm y như vậy ai cũng biết ngay là vợ gã, rồi ai cũng sẽ gọi gã ra mà đón về. "Ừ, mà chắc con vợ cũ nó trốn lủi đâu đó, thây kệ!" Vì đã là vợ gã thì chả nhà nào nuôi nổi, được chiều chuộm, ăn trắng mặc trơn quen rồi, ngữ ấy thì chỉ có tốn cơm gạo mà lại khó giữ. Vừa đi Cò vừa khoái trá nghĩ thầm.
Loáng cái đã đến chợ, gã móc quần lấy ra hai đồng cắc trắng mua hai bộ áo quần cùng đôi hài thêu hoa tím xách về. Tiện gã ghé qua hàng xén làm đôi nhẫn, vẫn là sắt tây mạ kim vàng lóng lánh.
 

Về gã bước ngay lên nhà trên, gian giữa trống huếch.
-…He..he.. Mình ơi! Tôi về rồi đây …He…he…
Không thấy MH trả lời, gã nghĩ nàng loanh quanh đâu đó. “Quá lắm là trốn khỏi nhà chứ gì..” gã cười phì.
Đặt xiêm y lên chõng, gã xuống nhà dưới, vào bếp.
Cảnh tượng làm gã chết đứng, chân run không vững.
Nồi cháo cá nhẵn thín, bát đũa chỏng chơ và… cành ổi to bằng bắp chân trẻ con mà gã kỳ cụi đẽo gọt cả đêm qua nằm lăn dưới đất.
Gã quỵ xuống.
Sự thật gã giấu giếm lâu nay giờ như đã bị phơi bày, không những thế mưu hèn gã định liệu cũng tiêu tan. Thế là đi tong, gã không còn mồm mũi nào gặp lại MH và gã biết chắc nàng sẽ liều mình nếu gặp gã.
Hết thật rồi.
Giờ đến lượt gã khóc, rống rê, thê thảm… Gã than số, trách phận, chửi kiếp, nhiếc móc thằng đàn ông trong gã, tiện thể mắng luôn trời…
À phải rồi! Tại trời cả! À, mà chỉ có trời mới cứu nổi gã.
Gã lại ngồi dậy, thắt chặt dải rút, xốc quần đi về phía bờ ao bữa nọ…”

 
MH bỏ máy tính, nàng hãi hùng không dám đọc tiếp.
Nàng sẽ về sớm, gặp chồng con, về nhà. Qua bàn thấy cô thư ký cất tiếng khen:
- Hôm nay chị đi đôi giày đẹp quá!
Nàng khẽ mỉm cười mãn nguyện. Cuộc sống đã lại trở về với nàng như nó vốn thế, thật đẹp đẽ thân thương.
Mát lòng, MH kín liếc xuống chân. 

Trời!!! Nàng đang đi đôi hài thêu hoa tím.


Hết
Giời

21 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Chuyện hấp dẫn quá đi ! Hay quá Giời ơi ! Hihi...
hnay mới bít " loe toe " và " bài học răng lợi " hihi ... dzui quá ! Công nhận trí tưởng tượng cảu Giời thật phong phú , hihi ...
BB

Lop12aminhkhai nói...

Hihi dưng mà nhà cháu đọc xong vưỡn chưa hiểu Giời kể về cái treo gác bếp để làm gì? Và vì sao mà MH lại sợ???
CHậm

Lop12aminhkhai nói...

...he...he... Thế BB đã biết thế nào là thật giả lỗn lận chưa, ý quên lẫn lộn. Cứ vần ôn là hay nói lộn ...he...he...

Lop12aminhkhai nói...

..hi..hi.. cái nhà Chậm này dốt vừa thôi chứ, treo bếp cho nó vừa đen vừa bóng chứ sao ..hi..hi..

Lop12aminhkhai nói...

Vẫn chả hiểu gì, sao gã Cò oánh giậm lại phải đẽo cái đấy nhỉ??? Hay...hay...:P
Chậm

Lop12aminhkhai nói...

Chít cười vì Chậm đây này , thui đừng hỏi nữa , vì chẳng ai bít làm thế nào cho Chậm hiểu được đâu ...;)
BB

Lop12aminhkhai nói...

Èo thế mà cũng đòi chê, chắc BB cũng rốt nốt dồi.
Chậm

Lop12aminhkhai nói...

Có lẽ phải hỏi Cò thôi chậm ơi!
SCBR

Lop12aminhkhai nói...

:)) Hehe Cò mà dám nói thì nàng MH đã không phải thét lên hehe

Lop12aminhkhai nói...

Kể ra cũng thương tâm nhỉ =))

Lop12aminhkhai nói...

:D Đúng là chẳng ai cấm được trí tưởng tượng nhỉ, phục cái ông Giời quá cơ. CHẳng biết những bài sau này ông ý cho người ta thành cái gì nữa, hic.
Chắc muốn công bằng đây mà?
Cú giời

Lop12aminhkhai nói...

:)) Thằng Cú mày cẩn thận, anh hỏi Trời anh anh là biết hết đấy. hê hê
Giời.

Lop12aminhkhai nói...

Em tuy là Cú nhưng em cũng chẳng phải cẩn thận bố con anh nào hết:P, kể cả anh Trời nhé. Tinh vi!
Cú giời

Lop12aminhkhai nói...

nàng MH bên này với H bên ma xó có giống nhau không vậy ? chưa hiểu

Lop12aminhkhai nói...

...he...he... Một bên là chuyện có thật. Một bên là hư cấu 100%. Vậy có giống nhau không? ...he...he...

Lop12aminhkhai nói...

..hi..hi.. bên nào là thật, bên nào là hư cấu thế? ..hi..hi..

Lop12aminhkhai nói...

Bên nào thật bên nào hư thì chỉ có... giời biết

Con giời

Lop12aminhkhai nói...

Theo tớ thằng Giời...đánh có vẻ đúng hơn , nó là giời nên cái gì cũng biết ,nhất là không ai có thể gây sức ép cho nó ,còn MX viết có cái gì đó thiêu thiếu (chắc không dám viết thật )
RL

Lop12aminhkhai nói...

@RL: Gì là "sức ép" hả em? Em bị ép cái gì nói xem nào?
Giời.

Lop12aminhkhai nói...

@Giời :thì là nhà giời ai dám làm gì nên mạnh tay viết đâu chết đó chứ sao ? mà này, giời chỉ được gọi "con" chứ iem không dám coi Giờ bằng "anh" đâu!
RL

Lop12aminhkhai nói...

Hê hê, iu xế! Anh là Giời "Ơi" mà.
Giời.