Trong khuya vắng mơ hồ, tiếng ngân như từ cõi âm vọng về làm MH bủn rủn cả người. Nàng vốn giỏi thi văn, kỳ và cầm cũng thuộc hàng top chỉ mỗi họa là lởm vì thế nàng thừa hiểu gã đánh giậm đang le te nghĩ gì. Thơ cũng tỏ mùi, phong tình vung vít.. Khuôn mặt gã chắc chắn nàng đã gặp đâu đó, ở cái cõi mà nàng đang sống…
- Anh nói ngay cho tôi biết làm sao tôi lại ở đây?
MH giật giọng ngay khi gã đánh giậm vừa bước qua bậu cửa vào gian giữa. Gã đơ người giây lát rồi sà đến ngồi ngay cạnh nàng, mùi cá tanh xộc lên, chiếc chõng rung nhẹ, MH ríu vào góc chõng. Gã bắt đầu kể, từ chuyện chiếc nhẫn rồi đến chuyện Trời cho hắn nàng MH. Nhưng câu chuyện tuyệt nhiên chỉ có một lần duy nhất, là gã mất nhẫn vàng rồi Trời cho lại, vợ bỏ đi rồi Trời cho nàng MH. Thế thôi, tất cả là của Trời cho.. He..he..
MH cố không tin một câu chuyện hoang đường như thế nhưng thực tại đã chứng minh rõ ràng. Nàng suy sụp hoàn toàn. Nàng là vợ của gã đánh giậm, sống cuộc sống của thủa xưa. Nàng bật khóc, nức nở, oán thán…
Nghe thấy MH khóc, gã đánh giậm đột ngột thay đổi. Gã luống cuống, xoắn xuýt, run rẩy chẳng biết làm gì. Gã định ôm lấy MH vỗ về nhưng không dám, các ngón tay ngắn ngủn thô sần của hắn xoắn vào nhau rôm rốp. Gã như ngồi trên tổ kiến lửa. Gã vốn không chịu được tiếng đàn bà khóc, tiếng khóc đàn bà làm gã thấy có tội ghê gớm.
Nói kỹ về Cò, xuất thân chốn Cu Pha chi xứ thuộc Tì Lê tổng trong Lò Ao tỉnh khi xưa. Làng gì không rõ, chỉ biết bần nông kê bát, thổi sáo đánh giậm nhiều đời. Được cái trong họ trước bảy tầng chi ngang, cành dọc có người làm quan văn. Về sau lay lắt phù vào chút chít, Cò cũng hưởng một tẹo phần trong đó, có tí khiếu vã thơ lót đít. Gã bản tính chăm nhặt, ham học mót, thú la cà nên cũng hiểu biết tí ti. Thích ngao du thiên hạ nên gã chọn ngay nghề truyền, lĩnh giậm tung hoành. Thiên phú thêm cái đa tình hoạt khẩu, hót đến con dế trong lỗ cũng tự bò ra mà không cần hun nước.
Hơn người là thế nên chưa bao giờ gã phải đánh giậm ở mương ngòi, chỉ chọn ao nhà người khác mà giậm. Ấy thế mà ai cũng vui vẻ, đon đả cho gã giậm, lắm khi còn cắt cả buồng chuối non cho gã xách về nấu cá.
Nhiều lần như thế, gái làng quanh say gã như say thuốc phiện. Cứ thấy tiếng oàm oạp bờ ao là hinh híc tốc váy ngồi xem, còn ý tứ chỉ chỗ có tăm cá cho hắn giậm. Lúc lúc lại khúc khích ngắm hình con cò đang mổ trên lưng gã, bẽn lẽn cố liếc qua khe quần xéo nâu khi gã gác chân thượng giậm. Đặc biệt lúc gã nhả thơ, khỏi phải nói sự xốn xang trong lòng, diếc con còn tự chui vào giậm huống chi là gái...
Ao này qua ao khác, rồi đến lúc gã cũng chọn ao toàn cá to, gia chủ phê thơ, mê họa cò. Gã ra về hai hông cá đầy giỏ, vai khoác giậm tay dắt con gái người ta về nhà. Gã lấy vợ mà không cần gạ hỏi, chẳng mất một xu. Chăm chỉ, siêng giậm, chiều vợ nên cuộc sống của gã luôn êm đềm. Gã có thể lam lũ, vất vả nhưng vợ gã thì ngược lại. Không phải động chân tay, áo xiêm, nhẫn xuyến đẹp đẽ, mỗi nhặt rơm, thổi cơm kho cá hàng ngày.
Những tưởng cuộc đời với gã như thế là muôn phần mỹ mãn, nhưng có một điều… không bao giờ gã hé răng với ai, vợ gã cũng vậy.
Cho đến một ngày vợ gã bỏ đi, không nhắn nhe, chẳng về bên ngoại, biệt tích. Cò bỏ giậm đi tìm. Một, rồi hai hôm. Đến hôm thứ ba gã không tìm nữa, gã biết rõ nguyên nhân. Rồi sực nhớ ra, gã định kế đến gặp Trời…
Lúc gặp MH đến giờ Cò mừng húm như bắt được vàng, còn hơn vàng. Của Trời cho một đống, gã tự nhủ sẽ không bao giờ để nàng bỏ đi như cô vợ trước. Lần này gã sẽ…
- Anh đi ra ngay chỗ khác!
Tiếng quát làm Cò giật bắn. Đang bối rối vì thấy MH khóc nay nghe nàng quát gã càng thêm phần khó xử, gã lóng ngóng bước ra hiên.
MH đã định thần trở lại, nàng là sếp, trí lực và uy vũ khác người. Thường ở công ty hễ có nhân viên trái ý thì đừng trách nàng. Nhớ có lần thằng QH trưởng phòng mê nàng, thằng này mẫn cán, thông minh nhưng không biết phận còn dám leo cao ti toe, nàng biết. Hôm sinh nhật nàng nó tặng cặp nước hoa Cha-nen, nàng mở hộp xem, thử liền. Rồi nàng đập bàn, chỉ vào mặt nó cách phân biệt nước hoa. “Anh định để tôi xịt cái mồ hôi dê này lên người à?”. Thằng QH tái mét mặt, hôm sau xin nghỉ việc. Thằng này vừa đần vừa nhát, nói thế thì phải mua cặp khác chứ! Nàng duyệt luôn, hào phóng trả lại nó cái CV chỉ giữ cặp nước hoa.
Trở lại lúc này, khi đã xác định được bí cảnh MH quyết làm chủ tình hình. Nàng lạnh lùng:
- Đêm nay anh ngủ nhà dưới, tôi ở trên này.
Không thấy gã đánh giậm trả lời, nàng biết gã đang ngồi ngoài hiên, rất gần. Nàng tiếp:
- Anh mà động tới một sợi chiếu thì đừng trách tôi vô tình.
Vẫn không thấy gã đánh giậm nói gì, MH hơi hoang mang. Tịnh đôi lát nàng nghe tiếng thở hắt não nề:
- Anh nói ngay cho tôi biết làm sao tôi lại ở đây?
MH giật giọng ngay khi gã đánh giậm vừa bước qua bậu cửa vào gian giữa. Gã đơ người giây lát rồi sà đến ngồi ngay cạnh nàng, mùi cá tanh xộc lên, chiếc chõng rung nhẹ, MH ríu vào góc chõng. Gã bắt đầu kể, từ chuyện chiếc nhẫn rồi đến chuyện Trời cho hắn nàng MH. Nhưng câu chuyện tuyệt nhiên chỉ có một lần duy nhất, là gã mất nhẫn vàng rồi Trời cho lại, vợ bỏ đi rồi Trời cho nàng MH. Thế thôi, tất cả là của Trời cho.. He..he..
MH cố không tin một câu chuyện hoang đường như thế nhưng thực tại đã chứng minh rõ ràng. Nàng suy sụp hoàn toàn. Nàng là vợ của gã đánh giậm, sống cuộc sống của thủa xưa. Nàng bật khóc, nức nở, oán thán…
Nghe thấy MH khóc, gã đánh giậm đột ngột thay đổi. Gã luống cuống, xoắn xuýt, run rẩy chẳng biết làm gì. Gã định ôm lấy MH vỗ về nhưng không dám, các ngón tay ngắn ngủn thô sần của hắn xoắn vào nhau rôm rốp. Gã như ngồi trên tổ kiến lửa. Gã vốn không chịu được tiếng đàn bà khóc, tiếng khóc đàn bà làm gã thấy có tội ghê gớm.
Nói kỹ về Cò, xuất thân chốn Cu Pha chi xứ thuộc Tì Lê tổng trong Lò Ao tỉnh khi xưa. Làng gì không rõ, chỉ biết bần nông kê bát, thổi sáo đánh giậm nhiều đời. Được cái trong họ trước bảy tầng chi ngang, cành dọc có người làm quan văn. Về sau lay lắt phù vào chút chít, Cò cũng hưởng một tẹo phần trong đó, có tí khiếu vã thơ lót đít. Gã bản tính chăm nhặt, ham học mót, thú la cà nên cũng hiểu biết tí ti. Thích ngao du thiên hạ nên gã chọn ngay nghề truyền, lĩnh giậm tung hoành. Thiên phú thêm cái đa tình hoạt khẩu, hót đến con dế trong lỗ cũng tự bò ra mà không cần hun nước.
Hơn người là thế nên chưa bao giờ gã phải đánh giậm ở mương ngòi, chỉ chọn ao nhà người khác mà giậm. Ấy thế mà ai cũng vui vẻ, đon đả cho gã giậm, lắm khi còn cắt cả buồng chuối non cho gã xách về nấu cá.
Nhiều lần như thế, gái làng quanh say gã như say thuốc phiện. Cứ thấy tiếng oàm oạp bờ ao là hinh híc tốc váy ngồi xem, còn ý tứ chỉ chỗ có tăm cá cho hắn giậm. Lúc lúc lại khúc khích ngắm hình con cò đang mổ trên lưng gã, bẽn lẽn cố liếc qua khe quần xéo nâu khi gã gác chân thượng giậm. Đặc biệt lúc gã nhả thơ, khỏi phải nói sự xốn xang trong lòng, diếc con còn tự chui vào giậm huống chi là gái...
Ao này qua ao khác, rồi đến lúc gã cũng chọn ao toàn cá to, gia chủ phê thơ, mê họa cò. Gã ra về hai hông cá đầy giỏ, vai khoác giậm tay dắt con gái người ta về nhà. Gã lấy vợ mà không cần gạ hỏi, chẳng mất một xu. Chăm chỉ, siêng giậm, chiều vợ nên cuộc sống của gã luôn êm đềm. Gã có thể lam lũ, vất vả nhưng vợ gã thì ngược lại. Không phải động chân tay, áo xiêm, nhẫn xuyến đẹp đẽ, mỗi nhặt rơm, thổi cơm kho cá hàng ngày.
Những tưởng cuộc đời với gã như thế là muôn phần mỹ mãn, nhưng có một điều… không bao giờ gã hé răng với ai, vợ gã cũng vậy.
Cho đến một ngày vợ gã bỏ đi, không nhắn nhe, chẳng về bên ngoại, biệt tích. Cò bỏ giậm đi tìm. Một, rồi hai hôm. Đến hôm thứ ba gã không tìm nữa, gã biết rõ nguyên nhân. Rồi sực nhớ ra, gã định kế đến gặp Trời…
Lúc gặp MH đến giờ Cò mừng húm như bắt được vàng, còn hơn vàng. Của Trời cho một đống, gã tự nhủ sẽ không bao giờ để nàng bỏ đi như cô vợ trước. Lần này gã sẽ…
- Anh đi ra ngay chỗ khác!
Tiếng quát làm Cò giật bắn. Đang bối rối vì thấy MH khóc nay nghe nàng quát gã càng thêm phần khó xử, gã lóng ngóng bước ra hiên.
MH đã định thần trở lại, nàng là sếp, trí lực và uy vũ khác người. Thường ở công ty hễ có nhân viên trái ý thì đừng trách nàng. Nhớ có lần thằng QH trưởng phòng mê nàng, thằng này mẫn cán, thông minh nhưng không biết phận còn dám leo cao ti toe, nàng biết. Hôm sinh nhật nàng nó tặng cặp nước hoa Cha-nen, nàng mở hộp xem, thử liền. Rồi nàng đập bàn, chỉ vào mặt nó cách phân biệt nước hoa. “Anh định để tôi xịt cái mồ hôi dê này lên người à?”. Thằng QH tái mét mặt, hôm sau xin nghỉ việc. Thằng này vừa đần vừa nhát, nói thế thì phải mua cặp khác chứ! Nàng duyệt luôn, hào phóng trả lại nó cái CV chỉ giữ cặp nước hoa.
Trở lại lúc này, khi đã xác định được bí cảnh MH quyết làm chủ tình hình. Nàng lạnh lùng:
- Đêm nay anh ngủ nhà dưới, tôi ở trên này.
Không thấy gã đánh giậm trả lời, nàng biết gã đang ngồi ngoài hiên, rất gần. Nàng tiếp:
- Anh mà động tới một sợi chiếu thì đừng trách tôi vô tình.
Vẫn không thấy gã đánh giậm nói gì, MH hơi hoang mang. Tịnh đôi lát nàng nghe tiếng thở hắt não nề:
Anh hùng vượt sóng chân đạp đất
Hiên ngang chẳng quản bước giang hồ
Ba chìm bảy nổi họa bồng bềnh
Tám chín bảy hai nạn nhấp nhô
Chỉ mơ qua núi tìm khe tắm
Ngờ đâu ôm mộng tủi lắm ru
Trời cho sao nỡ không cho hết ..hu..hu..hu..
Đến lúc này thì MH không còn chịu được nữa, động vào chốn văn thơ là đất sổ đỏ chính chủ của nàng lại còn lấn rào sàm sỡ. Nàng xuất não nặn thơ, thoắt cái đã ra đến miệng:
Hoành tráng nỗi gì anh đánh giậm
Chốn giang hồ đâu phải bờ ao
Nạn bồng bềnh tẹo như nước đọng
Họa nhấp nhô kia rõ cọng bèo
Chớ nghĩ đến khe đừng mơ núi
Ở đâu tọa đó, thổ nỗi chi
Trời cho means trò chơi đó guy ..hi..hi..hi..
Gã đánh giậm tịt ngóm, MH nghe thấy tiếng chân xa dần về phía nhà dưới. Nàng nhẹ người ngả mình xuống chõng, đoạn thiếp đi...
(Sắp hết)
Giời

10 Comments:
Cái nhà Giời này ngày xưa luyện chưởng nhiều quá giờ mới đến lúc trở biến ứng vào MH cô nương, nường này giờ bị cơn bão thị trường lôi cuốn rặt k thấy tăm hơi trên bờ lốc uổng công lặn lội thân Cò!
Hihi, đọc mà buồn cười quá đi mất. Phục sát đất tài văn thơ phú của Giời, Giời ơi sao Giời dỏi xế hả Giời? Sáng tác tiếp đê!
Chuối
...he...he... Vote cho Giời phát ...he...he...
Ối , cười mỏi hết cả miệng đây này , Giời ạ! Bùn cười chít đi được đấy ! Lại còn vẽ được cả QH để nhét vào đây ... hihi , Tài thơ văn ứng phó mang tính chuyện chưởng nữa ... chít ngất vì cười !
BB
Giời ơi Giời, Giời sao nỡ bất công thế hở Giời? Giời cho thằng Hehe nhiều thứ thế? Có mỗi việc cho cái máy tính của mấy đứa bạn con vào blog cho ngon ngon thì chả thấy Giời giúp? Chán Giời! Giời xem thế nào đi, Trâu Vàng, Ranglac nó căm Giời lắm đấy???
Cú giời
...He...he... Lão Ma Xó với lão Giời bỗng dưng lại song kiếm hợp bích kinh thế nhỉ :)) :)) :))
Trời cho thì nó hưởng thôi. Anh khác nhé, anh không song phi với nó.
@Cú: Các em TV, RL nó chán blog bỏ cõi đi rồi. Dưng mà đi mô anh chả biết. Hê hê
Giời.
Giời như thế này mà RL và TV còn chán bỏ đi thì k hiểu sao nữa nhỉ ? Vì cớ gì mà blog đang xuân xanh mà lại bỏ đi thế này , hihi ...
Ới RL và TV đi nghỉ tránh mưa gió ở đâu về ngay blog này nhé !
BB
Iem nại cứ tường Giời có phép nạ nên iem mới bẩu thế chứ biết Giời cũng mù tịt thế kia thì iem tốn công bẩu nhàm giề?
Thật rõ chán, thế mà cũng nấy tên nà Giời. Đổi tên đi, tên gì ló tầm xường một xí cho bà cuon nhờ.
Cú giời
@ Cú : Bạn lại nhầm rùi , Giời thời hiện đại , sáng nắng chìu mưa , trưa mưa bóng mây đâu có phải là Giời trong chuyện cổ tích ngày nào . Hihi ...
MÒ
Đăng nhận xét