…
MH nghe qua biết ngay gã đánh giậm đang có ẩn ý gì đó nhưng nàng nín thinh. Nàng không quan tâm, đầu nàng giờ chỉ có câu hỏi lớn: “Làm cách nào thoát ra khỏi đây, về nhà?”.
Nắng trưa cách thủy mùi rơm bùn, cỏ cây phăng phắc, tịnh không bóng người, ngày mà MH thấy hoang lạnh như đêm. Nhìn gã đánh giậm mải miết mà nàng thấy nực cười, căm ghét, bất lực… Nàng muốn kêu nhưng biết vô vọng, muốn chạy nhưng không biết về đâu.
Vốn dĩ thông minh hơn người, nàng liền vờ lòng xoay xở. Hướng khuôn mặt xinh đẹp về phía bờ ao, nàng thẽ thọt hỏi với:
- Anh cho tôi hỏi đây là đâu?
- .. He..he.. Đây gần nhà mình, cùng là xứ Cu Pha ..He..he..
Câu trả lời làm MH đớ người, gì là “nhà mình”? gì là “Cu Pha”… Cu Pha là chỗ nào? Mình với hắn một nhà sao?
- Anh làm ơn chỉ giúp tôi lối ra đường quốc lộ.
- .. He..he.. Mình chớ vội vã, lát tôi sẽ đưa mình về nhà .. He..he..
Gã đánh giậm liến thoắng, tay vẫn khoắng trong giậm, cười trâng tráo.
Nói sao hết tâm trạng MH lúc bấy giờ, ba phần hoảng loạn giờ thêm bảy phần tuyệt vọng. Cùng đường, MH bất ngờ quay đầu chạy. Nàng chạy hết sức bình sinh, rát chân, vẹo gối.. Cỏ dại bên đường quất nàng đau rát, bám lấy gấu váy nàng như cố tình ngăn cản. Nàng thở hổn hển, kiệt sức, dúi dụi.. vấp ngã.
Bật người dậy toan chạy tiếp thì đã thấy gã đánh giậm sững trước mặt, gã nhe răng cười:
- .. He..he.. Nàng chạy đi đâu vậy, nhà mình phía kia cơ mà. Để tôi đưa mình về nhà.. He he..
Đoạn nhanh như thó thốc nàng lên vai, gã ngoắc giậm rảo chân. MH mệt lả, nàng còn không đủ sức chống chọi đành để mặc gã.
“Thế là hết”, nàng nghĩ.
…
Tiếng động mạnh làm MH tỉnh dậy. Mở mắt, nàng thấy mình đang nằm trên chiếc giường tre góc nhà, quần áo lấm lem nguyên trạng. Ngoảnh lên kế đầu giường, giữa nhà là bộ chõng đặt ấm sứ, đối diện nó là chiếc án thờ dựa tường lọt giữa hai hàng cột gỗ treo câu đối. Mọi thứ đều khá sạch sẽ, ngăn nắp.
Nàng len lén ngồi dậy, liếc qua cửa trái bên thấy treo thẳng thớm mấy cái yếm đàn bà, dưới là chiếc hòm gỗ to kê trên bốn chạc gỗ, vài đôi hài thêu hoa tím.. Không tin vào mắt mình, MH nghĩ lẽ nào mình lại lọt vào không gian của các nếp nhà cũ mà nàng hay đọc trong truyện sách.
Khẽ bước trên nền nhà đất đen đóng chặt những vỏ trám, qua bậu cửa bức bàn nâu bóng nàng đi về phía tiếng động.
Gã đánh giậm đang cong người dập chày giã gạo, lưng quay ra cửa nhà dưới. Hình con cò trên lưng gã nhún nhảy. Thình thịch, thình thịch..
MH muốn ngất cũng không xong. Đây là thật hay mơ, nàng đã lạc vào cõi cổ. Véo sườn chếch thử thì mùi tép kho hành khế thơm xực vào mũi.. là thật rồi.
- .. He..he.. Mình dậy rồi à, để tôi lấy nước rửa chân cho mình nhé .. He..he..
Nàng rúm vào mép hiên rồi bệt xuống bậu cửa, đờ người nhìn gã đánh giậm thoăn thoắt rửa chân cho nàng trong chiếc thau đồng sáng bóng. Nước ấm mềm làm nàng khoan khoái, cảm giác như đi mát-xa chân chỗ Háng Lạ gần cơ quan nàng.
- .. He..he.. Mình đi tạm đôi hài này nhé, đi tắm rồi còn ăn cơm. Quần áo có mấy bộ cũ trong kia mình mặc đỡ, mai tôi sẽ mua cho mình vài bộ mới. Tôi vốn không quen thấy phụ nữ bị khổ.. He..he..
Cái đói làm MH quên đi sự hoảng loạn ban đầu, nhưng nàng vẫn e dè ăn mỗi 4 bát cơm. Tép kho khế mà ngon như tôm hùm rang me ở Pho-tun-na. Hết bát canh rau dền tráng miệng nàng buông bát, lấy lại vẻ cảnh giác ban đầu.
- .. He..he.. Mình cứ nghỉ ngơi để tôi rửa bát, trầu tôi đã têm sẵn trên kia .. He..he..
Thu lu góc chõng dưới ánh đèn dầu leo lét, MH lại bắt đầu hoảng loạn. Tiếng ếch nhái, côn trùng rền rĩ như dọa nạt, đầu nàng lại ong ong “Tại sao mình lại ở đây?”.
Dưới sân chợt vẳng tiếng ngân:
MH nghe qua biết ngay gã đánh giậm đang có ẩn ý gì đó nhưng nàng nín thinh. Nàng không quan tâm, đầu nàng giờ chỉ có câu hỏi lớn: “Làm cách nào thoát ra khỏi đây, về nhà?”.
Nắng trưa cách thủy mùi rơm bùn, cỏ cây phăng phắc, tịnh không bóng người, ngày mà MH thấy hoang lạnh như đêm. Nhìn gã đánh giậm mải miết mà nàng thấy nực cười, căm ghét, bất lực… Nàng muốn kêu nhưng biết vô vọng, muốn chạy nhưng không biết về đâu.Vốn dĩ thông minh hơn người, nàng liền vờ lòng xoay xở. Hướng khuôn mặt xinh đẹp về phía bờ ao, nàng thẽ thọt hỏi với:
- Anh cho tôi hỏi đây là đâu?
- .. He..he.. Đây gần nhà mình, cùng là xứ Cu Pha ..He..he..
Câu trả lời làm MH đớ người, gì là “nhà mình”? gì là “Cu Pha”… Cu Pha là chỗ nào? Mình với hắn một nhà sao?
- Anh làm ơn chỉ giúp tôi lối ra đường quốc lộ.
- .. He..he.. Mình chớ vội vã, lát tôi sẽ đưa mình về nhà .. He..he..
Gã đánh giậm liến thoắng, tay vẫn khoắng trong giậm, cười trâng tráo.
Nói sao hết tâm trạng MH lúc bấy giờ, ba phần hoảng loạn giờ thêm bảy phần tuyệt vọng. Cùng đường, MH bất ngờ quay đầu chạy. Nàng chạy hết sức bình sinh, rát chân, vẹo gối.. Cỏ dại bên đường quất nàng đau rát, bám lấy gấu váy nàng như cố tình ngăn cản. Nàng thở hổn hển, kiệt sức, dúi dụi.. vấp ngã.
Bật người dậy toan chạy tiếp thì đã thấy gã đánh giậm sững trước mặt, gã nhe răng cười:
- .. He..he.. Nàng chạy đi đâu vậy, nhà mình phía kia cơ mà. Để tôi đưa mình về nhà.. He he..
Đoạn nhanh như thó thốc nàng lên vai, gã ngoắc giậm rảo chân. MH mệt lả, nàng còn không đủ sức chống chọi đành để mặc gã.
“Thế là hết”, nàng nghĩ.
…
Tiếng động mạnh làm MH tỉnh dậy. Mở mắt, nàng thấy mình đang nằm trên chiếc giường tre góc nhà, quần áo lấm lem nguyên trạng. Ngoảnh lên kế đầu giường, giữa nhà là bộ chõng đặt ấm sứ, đối diện nó là chiếc án thờ dựa tường lọt giữa hai hàng cột gỗ treo câu đối. Mọi thứ đều khá sạch sẽ, ngăn nắp.
Nàng len lén ngồi dậy, liếc qua cửa trái bên thấy treo thẳng thớm mấy cái yếm đàn bà, dưới là chiếc hòm gỗ to kê trên bốn chạc gỗ, vài đôi hài thêu hoa tím.. Không tin vào mắt mình, MH nghĩ lẽ nào mình lại lọt vào không gian của các nếp nhà cũ mà nàng hay đọc trong truyện sách.
Khẽ bước trên nền nhà đất đen đóng chặt những vỏ trám, qua bậu cửa bức bàn nâu bóng nàng đi về phía tiếng động.
Gã đánh giậm đang cong người dập chày giã gạo, lưng quay ra cửa nhà dưới. Hình con cò trên lưng gã nhún nhảy. Thình thịch, thình thịch..
MH muốn ngất cũng không xong. Đây là thật hay mơ, nàng đã lạc vào cõi cổ. Véo sườn chếch thử thì mùi tép kho hành khế thơm xực vào mũi.. là thật rồi.
- .. He..he.. Mình dậy rồi à, để tôi lấy nước rửa chân cho mình nhé .. He..he..
Nàng rúm vào mép hiên rồi bệt xuống bậu cửa, đờ người nhìn gã đánh giậm thoăn thoắt rửa chân cho nàng trong chiếc thau đồng sáng bóng. Nước ấm mềm làm nàng khoan khoái, cảm giác như đi mát-xa chân chỗ Háng Lạ gần cơ quan nàng.
- .. He..he.. Mình đi tạm đôi hài này nhé, đi tắm rồi còn ăn cơm. Quần áo có mấy bộ cũ trong kia mình mặc đỡ, mai tôi sẽ mua cho mình vài bộ mới. Tôi vốn không quen thấy phụ nữ bị khổ.. He..he..
Cái đói làm MH quên đi sự hoảng loạn ban đầu, nhưng nàng vẫn e dè ăn mỗi 4 bát cơm. Tép kho khế mà ngon như tôm hùm rang me ở Pho-tun-na. Hết bát canh rau dền tráng miệng nàng buông bát, lấy lại vẻ cảnh giác ban đầu.
- .. He..he.. Mình cứ nghỉ ngơi để tôi rửa bát, trầu tôi đã têm sẵn trên kia .. He..he..
Thu lu góc chõng dưới ánh đèn dầu leo lét, MH lại bắt đầu hoảng loạn. Tiếng ếch nhái, côn trùng rền rĩ như dọa nạt, đầu nàng lại ong ong “Tại sao mình lại ở đây?”.
Dưới sân chợt vẳng tiếng ngân:
Hương nồng phảng phất ngỡ là mơ
Gắng sức đêm nay vượt hải hà
Trách lúc ban trưa còn chểnh mảng
Than tia nắng tắt mải lơ là
Gọi sương phớt nhẹ hàng mi phủ
Nhờ khói thoa mềm ngấn lệ sa
Nhẹ gót đưa em vào giấc điệp
Tìm ấp ôm một cánh tay ngà.
Gắng sức đêm nay vượt hải hà
Trách lúc ban trưa còn chểnh mảng
Than tia nắng tắt mải lơ là
Gọi sương phớt nhẹ hàng mi phủ
Nhờ khói thoa mềm ngấn lệ sa
Nhẹ gót đưa em vào giấc điệp
Tìm ấp ôm một cánh tay ngà.
(Vẫn còn)
Giời
3 Comments:
Cái ông Hehe này trông thế mà bẫm nhỉ
Thế này nhiều anh phát thèm, biết thế mình cũng đánh giậm cho xong.
Thèm
Đọc đến phần này mới thấy Giời quả là khéo vẽ thật . Chuyện hay như thật , hihi ...:)
BB
Lớp mình chuyện TY của Hehe chắc có lẽ là dài và ly kỳ nhất nhỉ?
Chuối
Đăng nhận xét