... Hắn nín thở lật từng trang nhật ký. Quyển sổ khá dày, cũ kỹ, ghi chi chít những chuyện lợn gà, đồng ruộng, công việc từ bao giở bao giờ. Chuyện học hành, chuyện bạn bè và cả những rắc rối tơ lòng vòng của hắn chỉ thấp thoáng trong đó. Không phải hắn không quan tâm đến việc học; không phải hắn ít bạn bè mà trái lại rất nhiều: trai có, gái có, cùng trường có, khác trường cũng có. Chính vì nhiều bạn nên cũng lắm chuyện rắc rối tơ lòng vòng. Tuy nhiên tất cả những thứ đó chỉ thấp thoáng trong nhật ký là do bị lấn át bởi chuyện công việc. Trong đầu óc hắn công việc chiếm chỗ nhiều hơn những thứ kia và quyển nhật ký đã phản ánh đúng điều này.
Hắn thừa biết chắc chắn nàng sẽ không viết gì vào quyển sổ này bởi nàng hiểu rằng chỉ chủ nhân mới có quyền làm việc đó. Cái hắn cần tìm là một thứ khác nhưng cụ thể là cái gì thì hắn cũng chưa hình dung được. Hắn muốn rũ tung quyển sổ cho cái đó nhanh chóng rơi ra nhưng lại vừa muốn cẩn thận, nhẹ nhàng làm như cái đó mong manh dễ vỡ lắm vậy. Thế nên hắn cố ghìm cảm xúc, khẽ khàng lật giở từng trang từng trang một... Hình như nó đây rồi... Kẹp trong quyển sổ là một tờ giấy cỡ A3, loại giấy mà những người đi Đông Âu, Liên Xô những năm 198x hay mang về. Nó có màu trắng ngà, nhẵn bóng, dày dặn và có mùi thơm dễ chịu. Tờ giấy được cẩn thận gấp làm ba, một đôi chỗ loang nhòe vết nước đã khô làm lộ nét chữ ở mặt trong tờ giấy. Hắn trân trối nhìn tờ giấy và theo thói quen vô thức lại hành hạ các ngón tay xoắn vặn đan vào nhau. Hắn cứ nhìn như vậy cho đến khi cảm giác đau từ các ngón tay dội về não. Thôi nào, thôi nào... Hắn tự nhủ lòng mình, để xem nàng viết gì nào... Tờ giấy run rẩy, rung rinh trên tay. Hắn nhận ra ngay nét chữ quen thuộc cho dù không được viết ngay ngắn như mọi khi.
Ma Xó thân!
Tại sao MX lại đưa nhật ký cho H mà không phải là đưa cho bạn gái nào khác? Ví dụ như bạn C trường ĐK chẳng hạn? Hỏi trêu vậy thôi chứ H không biết C, chỉ là vì thấy MX có viết về C trong nhật ký.
H đã rất hồi hộp và xúc động khi đọc nhật ký này. H thấy là MX mặc dù rất bận rộn, vất vả nhưng vẫn học tốt. H thực sự cảm phục MX về điều đó. Tuy vậy điều mà H muốn biết là những suy nghĩ, cảm nhận của MX về H như thế nào thì thật là mờ nhạt. Đã từ rất lâu rồi H không còn nhận được những lời nói thân mật, những cử chỉ ân cần từ MX nữa. Việc đó làm cho H cảm thấy trống vắng và buồn ghê ghớm. H không có ý trách móc gì đối với MX cả, vẫn thấy MX là một người bạn tốt. Chúng mình sẽ mãi là bạn thân của nhau nhé!
Thấm thoắt vậy mà đã sắp hết học kỳ I rồi. Chẳng mấy chốc nữa sẽ thi ĐH. Thời gian vừa qua H tập trung học mấy môn mà H sẽ thi nên chểnh mảng những môn khác. Cô LA có vẻ lo lắng nên đã nói chuyện với mẹ H. Thế là H bị mẹ mắng cho một trận. Mọi người quá lo xa chứ H cũng đã xác định rồi. Bây giờ với H thì việc thi đỗ ĐH là quan trọng nhất. Nếu mà không thi đỗ thì H cũng chẳng biết sẽ ra sao nữa. Chắc cũng phải thi đến khi nào đỗ mới thôi, không còn con đường nào khác. Phía trước là cuộc đời vô định, chả biết thế nào cả. Học ĐH, rồi đi làm, rồi... Ôi, H chẳng dám nghĩ nữa.
Tuổi học trò sắp hết rồi. Nghĩ đến đó nhiều lúc H chỉ muốn khóc. Thời gian ngắn ngủi còn lại chúng mình hãy sống thật vui vẻ với các bạn nhé.
Thôi H luyên thuyên nhiều quá. Ra trường có tin gì vui MX nhớ báo cho H biết với. Chúng mình sẽ mãi là bạn thân của nhau nhé!
Thân!
Chuyện của Ma Xó đến đây là hết.
H thân mến!
Sau hơn hai chục năm MX vẫn nhớ lời nhắn nhủ của H. Bây giờ mỗi đứa đều có cuộc sống riêng. Những khi lo toan, vất vả tạm lắng xuống cũng là lúc ôn lại kỷ niệm. Thật khó để có thể thường xuyên gặp gỡ bạn bè từ thuở học trò. Blog là nơi cả lũ chúng mình giao lưu thật vui vẻ. MX không biết vì sao H hầu như không post bài, hay comment. Bằng tất cả tình cảm trân trọng những kỷ niệm trong sáng của chúng mình, MX viết lại câu chuyện trên blog với mong muốn biết đâu H sẽ đọc được và sẽ tham gia viết blog nhiều hơn. Chắc tất cả các bạn khác cũng đều mong muốn như vậy. MX cũng hy vọng sẽ có nhiều bạn khác sẽ kể chuyện kỷ niệm cũ. Như thế blog sẽ là một sân chơi bổ ích của lũ học trò 12A ngày nào. Rất mong một ngày gần đây được đọc bài của H trên blog 12aminhkhai. Thế nhé!
Ma Xó.

24 Comments:
Đọc phần kết này vừa vui vừa bùn , vui vì những kỷ niệm học trò ngày nào trở về như mới ngày hôm qua , bùn vì lại là phần kết . Blog rất mong các bạn hãy viết về những hoài niệm một thời . Cảm ơn MX , cảm ơn các bạn đã tạo cho blog thành nơi giao lưu vui vẻ như thế này !
KV
Tại sao lại buồn hả KV, một tình bạn đẹp như thế phải vui mới đúng chứ. CÓ điều nghe trong giọng MX có gì đó hơi nuối tiếc thì phải, không biết là tiếc điều gì. Chúc MX và H sẽ mãi là đôi bạn thân thiết nhé. Ước gì các đôi bạn thân thiết khác cũng lên blog để chia sẻ mọi vui buồn cho bạn bè 12a cùng vui với thì hay biết mấy nhỉ. Lúc đó chắc blog sẽ đông vui lắm đấy.
Chuối
@ Chuối : Thành chuyên gia tâm lý rùi ý nhỉ ? Dò đoán tâm lý của mọi người , hihi , KV sao buồn ? đã nói ở trên rùi còn gì nữa ( đừng suy diễn nữa nhé !) . MX nuối tiếc ? Nếu đẹp như thế thì sao Chuối lại nói là nuối tiếc ? Hihi ... Chuối như đặt tất cả vào dòng suy nghĩ của mình rùi thì phải, hic .
BB
Các em chớ vội khóc.. đời còn dài mà.
Giời.
Giời vỗ về hay an ủi đấy ? hihi ... có ai khóc thì lên tiếng đi nhé ! Hic
BB
Hy vọng sắp tới là tự sự của đôi bạn T và...
Thôi chả nói nữa, ngại nhắm...
Thẹn
Lớp mình ngày xưa chắc nhìu đôi bạn lắm nhỉ ! Chẳng thể nhớ hết ít nhất là 10 còn nhìu thì chắc là 22 ý chứ ! Nếu mà kể hết ra thì có lẽ phải lấy tên " Tình bạn sử ký 12A " mất , hihi ...
MÒ
:))
Nàng đã vào đọc chưa nhỉ mà sao chả thấy nàng nói gì???
Ngóng
Nường ta ở tít núi non
Ở nhà rửa bát, quét nhà. Ngóng chi?
:)) Hihi, chả có nường nào bây giờ như thế đâu mà mơ hão nhé.Hihi
Nường này PR thế cơ mà , hihi
MÒ
Thế thì:
Nường ta mải miết mát-xa
Gội đầu, chải tóc, hấp là. Ngóng chi?
Hihi, PR là cái gì hở BB?
Chắc nường chả biết mat-xa
Có chăng chỉ mải yoga thôi mà.
Đoán
Ma xó sao không bắt trước Cò đi hỏi trời nhỉ?
Áy náy
Nường này tuyệt vời thế cơ mà ! Hihi
MÒ
Hihi , bọn mình nhắc nường thế này khéo tối nay nường mất ngủ , hắt xì suốt đêm mất ... :D
BB
Kệ cho chồng nó chít đi! Hihi
Ối nhỡ chồng nường cũng mất ngủ cũng hắt xì thì sao ? Hihi
BB
Ối, thế thì xã hội chít chứ sao?
Cho người tình lỡ:
Anh ạ, tháng ngày mau quá nhỉ !
Một mùa thu cũ một lòng đau
Ba năm ví biết anh còn nhớ
Em đã câm lời có nói đâu
Ðã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly
Càng khơi càng thấy lụy từng ly
Trách ai đem cánh "ti-gôn" ấy
Mà viết tình em được ích gì ?
Chỉ có ba người đọc thơ riêng
Bài thơ "đan áo" của chồng em
Bài thơ đan áo nay rao bán
Cho khắp người đời thóc mách xem
Là giết đời nhau đấy biết không ?
Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung
Giận anh tôi viết dòng dư lệ
Là chút dư hương điệu cuối cùng
Từ nay anh hãy bán thơ anh
Và để yên tôi với một mình
Những cánh hoa lòng, hừ đã ghét
Thì đem mà đổi lấy hư vinh
....
..he..he.. đừng xát muối cỗ lòng tôi, hãy để nó thiu đi ..he..he..
...he...he... Có Mỗi cái việc bắt chước điệu he he mà cũng không nên ...he...he...
:))Ối nàng hiện hồn về, sợ quá!
Đăng nhận xét