Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

XỨ ĐOÀI MỘT VÒNG LUẨN QUẨN

  Nhớ ngày còn bé đi học, mỗi dịp nghỉ hè được về quê  Sơn Tây là trong lòng thích thú lắm. Có lần lang thang cùng ông nội đi chơi chăn bò với lũ trẻ con mãi tận gần chân núi Ba Vì, đến lúc chân chẳng còn muốn bước nữa thì cứ ngả tạm lưng xuống cỏ, rồi nghĩ xa xăm. Ông suy tư thấy thời gian cũng như ngừng lại, thầm nghĩ có chút khác với bọn trẻ trâu nên ướm hỏi lớn lên cháu sẽ làm gì.
Cháu sẽ cố học thật giỏi. Học giỏi để cháu làm gì. Để cháu thi đỗ vào đại học. Thi đỗ đại học để sau này cháu ra được làm quan. Làm quan để cháu lấy được vợ đẹp. Lấy vợ đẹp rồi sẽ đẻ con khôn. Rồi nó sẽ đi học thật giỏi, sẽ vào trường đại học… Đại loại ông nghe tiến trình như vậy thì cho rằng hoài bão cũng lớn lao, chắc mẩm sau này có thằng cháu ở trong đám quần hồng áo tía, rồi ông cười, cái nụ cười của niềm hi vọng.  Chuyện cũ ở chân núi, giờ viết lại ngẫm cho vui thế thôi.
Mạch núi Ba Vì ôm ráng đỏ mỗi chiều về mặc búa thời gian tàn ác, thoảng thấy có những chỗ nhà hàng mọc lên, ánh sáng hiện đại đánh lừa người ta, cô gái Sơn Tây yểm thủng tày giần giờ không còn nữa, đã là người phố thị lâu rồi. Vũ trụ vần xoay cái gì cũng đổi khác, trời xanh không mấy khi chiều theo lòng người ta. Xong bằng đại học rồi chắc gì làm được quan, làm quan chắc gì đã lấy được vợ đẹp, lấy vợ đẹp rồi chắc gì đã hạnh phúc, mà hạnh phúc nghe người ta phẩm rằng đó là khái niệm trừu tượng, là đích đến ở phía cuối của con đường ( Hoài nghi lắm! Hạnh phúc chính là con đường mình đi chứ nhỉ!?) Chẳng dám bàn nhiều thế lại thành ra chuyện thị phi, thậm ghét vì đã bỏ mặc sau lưng bằng cái phẩy tay rồi.
Gần đây một mình lượn qua thấy ở cổng khu du lịch Asean Resort có vẻ hoành tá tràng lắm, nhất ở xứ Đoài đấy nhé, thấy có bao nhiêu là hình nộm dắt tay hình nộm vào, cả bọn trẻ con tí tởn thế cũng biết yêu rồi, mắt đưa rất tềnh cùng tự tin nhìn khu khách sạn lớn - nghỉ cuối tuần( mà chắc gì chúng nó đã nghỉ ). Lòng trống trải thử làm phép tính, trong những xanh những đỏ ấy có bao nhiêu cặp yêu nhau và bao nhiêu cặp giả vờ yêu nhau, tự hỏi mãi rồi chẳng thể nào tìm ra đáp số được, khó thế! Ngày mai bạn cùng lớp cũ rủ nhau lên đó, trong đám này có nhiều đứa làm kế toán thông minh lắm không biết chồng nó hay ghen thế có đi đựơc không chứ nếu mà gặp chắc nó tính được ngay, trộm nghĩ là vậy nhưng e ngại  không biết liệu đưa ra câu hỏi có đứa nào trả lời mình không và phép cộng của trái tim nếu phỏng có câu trả lời thì có đúng không nhỉ…
  Cáo

12 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Ủa , bạn nào lớp mình làm kế toán mà chồng hay ghen iu nhỉ ! Nghĩ mãi mà chẳng ra , hic , ngôc thật đấy ! Chắc k phải là ghen đâu mà là iu quá nên muốn cho ở nhà đấy thui , hihi ... diển hình lớp mình từ hồi đi học đến giừo còn 1 đôi bền bỉ và bền chặt đến tận bây giờ ... nên ngày mai vẫn ở nhà với nhau mà ... k đi với lớp . Thế mới gọi là ... iu chứ nhỉ ! Ối cặp vợ chồng khác nhìn cặp đó mà học tập ... khoản giữ nhau , hihi ... đùa 1 chút thế thui chứ nếu thật thì có lẽ lớp mình chẳng ai gặp ai được vì ai cũng iu hết , làm gì có ai k iu đâu ...
Bi

Lop12aminhkhai nói...

Làm sao phải đưa ra bài toán rồi tìm cách trả lời làm gì? Cứ yêu thử vài lần đi rồi biết ngay thôi mà Cáo ơi.
Xui đểu

Lop12aminhkhai nói...

Hic , sao lại xui Cáo iu thử là sao ? Phải iu thật chứ , hihi ... iu bằng cả trái tim ... hihi ... iu bằng cả ...nhìu ! Có bao nhiu thì iu tất , hic ...
Tim Cật

Lop12aminhkhai nói...

@Cáo: Cáo ơi sao lo sợ nhiều thứ thế. Nào thì "Xong bằng đại học rồi chắc gì làm được quan, làm quan chắc gì đã lấy được vợ đẹp, lấy vợ đẹp rồi chắc gì đã hạnh phúc, mà hạnh phúc nghe người ta phẩm rằng đó là khái niệm trừu tượng, là đích đến ở phía cuối của con đường ( Hoài nghi lắm!"
Nếu cứ luẩn quẩn như thế thì chả bao giờ dám làm việc gì, phải mạnh dạn thử xem sao chứ. Mà với Cáo thì cứ phải đạt cái đích: Làm quan-vợ đẹp-hạnh phúc à? Sao không phải là: Làm dân-vợ không đẹp-hạnh phúc nhỉ?
Chuối

Lop12aminhkhai nói...

...he...he... phức tạp quá. Quan với chả dân, đẹp với chả xấu. Cứ thế này cho đơn giản: 1 vợ, 2 con, 3 tầng, 4 bánh, 5-6 cái bồng bềnh, 7-8 cái mênh mông ...he...he...

Lop12aminhkhai nói...

giờ thấy mơ ước của Cáo đã đạt quá nửa rồi(không làm quan thì cũng đã làm thầy),chỉ còn phần "vợ đẹp , con khôn" cố mà cho thành hiện thực đi, thế là đời Cáo thành tiên rồi còn gì, phép cộng đấy tự Cáo phải làm thì mới thấy có đúng hay không,kế toán bọn tớ không giúp được.
Kế toán.

Lop12aminhkhai nói...

Bọn kế toán lớp mình ko làm kế toán dịch vụ hoặc sản xuất được, nhân công nam lớp mình cực rẻ (gần như cho ko) mà ko dùng.
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

:)) Phí thế!

Lop12aminhkhai nói...

@ Bod : Phải vào thực tiễn đã đừng nói xuông thế Bod ơi ! hihi ...
Bi

Lop12aminhkhai nói...

Mai có vào thực tiễn tí nào ko?
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

:D

Lop12aminhkhai nói...

Thử xem sao