Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

Linh hồn bóng tối

Mục:
 
 1.

Người ta đã định nghĩa ánh sáng là gì, nhưng người ta không định nghĩa được bóng tối. Họ chỉ nói đơn giản, bóng tối là một nơi không có ánh sáng.

2.

Gã mở mắt, dường như vậy. Không rõ gã đã trở về từ đâu, sau một giấc ngủ, hay một cơn hôn mê. Chỉ biết rằng nhận thức đầu tiên là chung quanh đầy bóng tối. Một chút ánh sáng mong manh nhất cũng không. Mắt đã mở, hay mắt đã mù? Gã tự hỏi trong hoang mang.
Cùng một lúc, gã có hai cảm giác trái ngược về cơ thể mình: rất nặng và rất nhẹ. Dường như gã mắc kẹt giữa một không gian đặc quánh. Gã nghĩ mình đang bị giam cầm trong một cái hồ bằng thuỷ tinh, đổ đầy sáp nến. Loại thuỷ tinh màu đen và sáp nến trong như nước. Vì không có ánh sáng nên thứ sáp trong veo ấy cũng chỉ là màu đen.
Có thể nào có một loại ánh sáng màu đen? Hay một thứ lửa nào đó đã đốt cháy rụi ánh sáng, chỉ còn bóng tối.
Trong bóng tối này, gã mất phương hướng. Không còn khái niệm trên, dưới, ngang, dọc. Gã đang nằm, đang ngồi, hay đang bị treo ngược lên. Không biết. Gã bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Sợ hãi lởn vởn như những lớp sóng âm u dập dềnh trên biển đêm. Gã không dám cử động, hay không thể cử động. Chỉ e rằng một cử động nhỏ cũng khiến cơ thể mất thăng bằng, rơi vào một không gian khác, xa lạ và bất trắc hơn.
Giữa sự hoang mang ấy, ý thức chợt loé lên một câu hỏi về thời gian. Trước khi lâm vào tình trạng này gã ở đâu, là ai? Một cách vô thức, gã thử áp dụng một phương pháp gọi là phương pháp đi tìm cái chìa khoá xe. Buổi sáng, một người lấy xe đi làm, mới hay mình không có chìa khoá xe. Cách hay nhất để tìm chiếc chìa khoá là áp dụng thuật quay phim ngược. Bắt đầu từ chỗ để xe trí nhớ đi ngược lại phòng khách, phòng ăn, nhà tắm, phòng ngủ... Nghĩa là tất cả những nơi trong nhà người ấy đã dừng lại, làm việc gì đó, rồi đi qua. Từ hiện tại lần ngược về quá khứ cho đến khi tìm ra cái chìa khoá. Áp dụng phương pháp này, người ta có thể tìm ra chìa khoá ở một nơi không ngờ nhất: trong tủ lạnh.
Nhưng, gã không thể. Trong bóng tối, không có thời gian, không có giây, phút, giờ, ngày để gã lần tìm ngược lại quá khứ của mình. Hình phạt đáng sợ nhất đối với một người tù là bị giam trong bóng tối. Ở đó họ bị mất ý niệm về thời gian và không gian. Bị cắt đứt liên hệ với đồng loại và môi trường chung quanh. Khi ấy, cô đơn trở nên tuyệt đối, đến không thể chịu đựng nổi.
Gã nhúc nhích.
Những tưởng sợ hãi đã làm tê liệt ý chí, nhưng gã đã thực sự có một cử động nhỏ. Rất nhỏ, như một cái nháy mắt. Khi nhìn một pho tượng Phật thật lâu, người ta sẽ thấy, trong một sát na, con mắt bằng thạch cao của Phật nháy một cái. Rồi người ta phân vân không biết mắt Phật nháy, hay mắt mình nháy. Chỉ có một cách để biết là thử lại. Thử lại nhìn Phật thật lâu, thử làm một cử động. Nhưng khi thử cử động lần nữa, gã đã vận dụng cơ bắp nhiều hơn nên cơ thể mất thăng bằng, nghiêng qua một bên, và rơi xuống. Đúng như điều gã đã sợ hãi, gã đang rơi vào một không gian khác.
Một vực sâu.
Sâu hun hút như bóng tối của bóng tối. Rơi đến đâu, cơ thể của gã tan ra đến đó. Đến một lúc gã không cảm thấy mình đang rơi nữa. Khi ấy, phần vật chất của gã đã hoàn toàn tan biến, hoà vào bóng tối. Gã trở nên một phần của bóng tối. Nói cách khác, gã cũng chính là bóng tối. Gã biết, gã chẳng còn lối thoát nào nữa, cho đến khi...

3.

Người đàn bà mở cửa.
Ánh sáng tràn vào căn phòng, như một thứ bom napal, đốt cháy bóng tối. Bóng tối chết đi không một lời kêu than. Từ ấy, người đàn bà sống trong một căn phòng đầy ánh sáng, mà không hay mình đang sống chung với một linh hồn của bóng tối.

4.

Người đàn bà làm thơ, những bài thơ đầy bóng tối

KKK

10 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Tóm lại bài này nói xấu đàn bà à hay nói cái gì?
Ngu Ngơ

Lop12aminhkhai nói...

Văn thơ bác học như này iem đọc chả hiểu gì. Iem cũng là đàn bà đây mà phòng của iem chả thấy sáng bừng hay tối mò trừ lúc tắt đèn đi ngủ
Mẹt

Lop12aminhkhai nói...

Em thấy đàn ông cũng chói sáng đấy chứ, điển hình là em mắt kém quá có dám ngước nhìn bao giờ đâu.
Cận

Lop12aminhkhai nói...

@All: văn của Người Không Dê nó thế, chã đâu vào đâu. Phải có tí dê nó mới dễ hiểu nhể. :))
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

@ Bod : Sao bạn lại khẳng định đây là văn của người k Dê là sao ?
Hiểu thế nào mà chẳng được , hihi . Người viết theo kiểu tự do , k hiểu mình viết gì , k hiểu mình cần gì , k hiểu mình là gì ... tuỳ ! Ai muốn hiểu thế nào thì hiểu ! Đây là văn thì thoải mái ... nhưng k nên sống theo kiểu này bạn nhé !
Phét

Lop12aminhkhai nói...

Ai lói xấu Người không Dê đới, em nà em phản đối nhá. Em thích đàn ông dê và đàn bà dê, em thích thịt dê, nói chung cứ dê là thích. Nhưng em cũng ghét bóng tối. Nếu bảo đàn ông là bóng tối thì em cũng phản đối, mà nếu bảo đàn bà là ánh sáng em càng phản đối hơn.
Mà thực ra bài này có gì khó hiểu đâu, tác giả bảo đàn bà là ánh sáng đang sống với bóng ma đàn ông thế thôi, kinh bỏ xừ. Đọc mà sợ! Chán đàn ông luôn.
SM

Lop12aminhkhai nói...

Bạn Ba Ka này định nói cái gì ấy nhẩy? ai hiểu giải thích hộ cái .
Ranglac

Lop12aminhkhai nói...

Bài này thật ra rất dễ hiểu KKK đã thể hiện rõ nội dung rồi:
Đoạn 1: Mô tả ánh sáng và bóng tối, quá đơn giản, không có gì để nói.
Đoạn 2: Tác hại cuả việc nằm 1 mình,trong bóng tối, muốn "ấy" mà lại không có đàn bà = theo ý tác giả có thể mất mạng.
Tạ sao KKK lại muốn "ấy", vì nó đề cập đến thân thể vừa nặng vừa nhẹ. Cái gì vưà nặng lại vừa nhẹ trên cơ thể con người? Chỉ có cái "ấy". Nó rất nhẹ, chỉ cần nghĩ đến là nó đứng phắt dậy, nó cũng rất nặng, khi nó đã xuống thì ôtô kéo nó cũng không lên.
Đọan 3: Tác hại khi có đàn bà mà lại vào ban ngày, có ánh sáng, chả làm ăn được gì.
Đoạn 4: Hoá ra không phải chỉ có đàn ông tiếc, mà đàn bà cũng tiếc.

Bài học rút ra: Lần sau đi offline nên đi overnight. Có đủ nam + nữ + bóng tối. Sáng mai ai về nhà ấy, ánh sáng lại tràn trề.
Dev

Lop12aminhkhai nói...

Đúng Là Dev dê có khác, mồm to thế, làm thử xem nào hay chỉ tinh vi Võ mồm. Nói linh tinh để bọn thù trong nó nhảy cồ cồ lên rồi lần sau ai được đi họp lớp nữa.
LX

Lop12aminhkhai nói...

Bài này viết na ná bài tả bàn tay biết bay nhể
Tác giả ngủ bị bóng đè nên tưởng người đàn bà bước vào làm căn phòng sáng bừng
Người đàn bà làm thơ về bóng tối nghĩa là làm thơ về đàn ông?
Tóm lại bài này ca ngượi người đàn bà viết thơ về đàn ông
Phét