Cơ quan tình báo nọ cần tuyển gấp một nhân viên xuất sắc để thực hiện điệp vụ rất khó khăn. Còn 16 ngày nữa là đến giờ G. Vì thời gian quá gấp và số lượng người đăng ký cũng đông nên họ quyết định chọn ngẫu nhiên 3 người: 2 nam, 1 nữ.
Trong bài trắc nghiệm cuối cùng, đầu tiên các nhân viên tình báo đưa một người đàn ông trông có vẻ ngoài rất đàn ông, râu quai nón vào trước. Tới một cánh cửa phòng bằng kim loại họ đưa cho anh ta khẩu súng ngắn:
- Chúng tôi cần chắc rằng anh sẽ thực hiện mọi mệnh lệnh, bằng mọi giá hãy giết người trong phòng này.
Người đàn ông bước nghiêng nghiêng đi vào phòng. Chưa đầy 2 giây anh ta nhảy vọt ra, mặt tái mét, mồ hôi túa ra, anh ta la lên:
- Í, các ông đùa chắc. Tôi không thể bắn vợ tôi được. Never nhé!
Đám điệp viên cựu trào nhún vai:
- Anh chỉ được cái mã, nhìn thấy vợ đã nhũn rồi còn làm gì. Anh không phải là người thích hợp cho điệp vụ này. Hãy bế vợ anh về nhà đi!
Người đàn ông thứ hai trông tầm thước, mặt mũi luôn nghiêm trọng cũng được chỉ dẫn tương tự. Anh ta cầm khẩu súng và đi vào phòng. Không khí tĩnh lặng trong 5 phút rồi anh ta trở ra, nước mắt, nước mũi thề lề:
- Hẹ..hẹ.. Tôi đã cố nhưng tôi không thể giết vợ tôi được!..Hẹ..hẹ..
Đám điệp viên tỏ ra thất vọng:
- Anh chỉ được cái võ mồm. Anh không có được phẩm chất cần thiết. Hãy cõng vợ về nhà đi.
Cuối cùng, đến lượt người phụ nữ được trao khẩu súng và nhận lệnh hạ sát người trong phòng. Cô ta cầm khẩu súng, cười nhạt đi vào phòng. Những phát súng nổ vang lên liên tiếp rồi các điệp viên nghe tiếng thét, tiếng đổ vỡ, tiếng đập huỳnh huỵch.
Sau vài phút, tất cả trở lại yên tĩnh. Cánh cửa từ từ mở ra và người phụ nữ bước qua khung cửa. Cô ta lấy tay áo quệt mồ hôi trên trán, cài lại khuy áo:
- Khẩu súng này nạp toàn đạn đểu. Tôi đã phải dùng đến vũ khí cá nhân, một để trói, một để vụt mới hạ được anh ta.
Đám điệp viên vã mồ hôi nhưng rất vui mừng:
- Ok. Cô được tuyển, 16 ngày nữa cô sẽ có nhiệm vụ mới.
HSĐV
1 Comments:
Vũ khí cá nhân là gì thế bật mí đi điệp viên ơi?
Tò Mò
Đăng nhận xét