Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

ĐÔI BÀN TAY

Mục:
Trong khoảnh khắc chàng chìm đắm vào mối ám ảnh về biển, đôi bàn tay chàng thừa dịp trốn thoát khỏi sự kiểm soát chặt chẽ của ý thức chàng và quyết định thực hiện một chuyến bay. Trước kia, chàng đã cảm thấy chúng có một thái độ nổi loạn nào đó. Đôi khi, trong những giây phút căng thẳng nhất, chúng loay hoay bắt chước một cách điên khùng lối sải cánh của chim hải âu hay kiểu bay lướt của chim én. Khi trò ấy diễn ra, chàng phải giấu chúng vào hai túi quần đáy phồng mà chàng thường mặc.


Nhưng chiều hôm ấy ngay cả chính chàng cũng muốn bay xa, để trốn khỏi chính mình và tìm kiếm những chiều cao mới. Thế nên chàng để cho đôi bàn tay thoát đi. Thoạt tiên, chúng run lẩy bẩy như thể chúng chưa quen vỗ cánh. Thế rồi chúng vùng mạnh và bứt ra khỏi hai cổ tay chàng, không một chút đau đớn. Sau khi bay chấp chới một vòng trên đầu chàng, chúng bắt đầu bay xa dần cho đến khi chìm khuất vào nét nhạt nhòa của đường chân trời lạnh lẽo.

Chàng không hề cảm thấy buồn bã hay hụt hẫng vì sự mất mát của đôi bàn tay trước đây đã luôn luôn phục vụ cho chàng, dù có khi chúng cũng gây chút ít phiền toái. Óc tưởng tượng của chàng mạnh mẽ hơn sự mất mát ấy; chàng nghĩ đến cách chúng bay bổng lên lên trong gió, liệu chúng có vui sướng hay không, và phải chăng một lúc nào đó chúng sẽ kết bạn với những con chim.

Chỉ có một lần, trong lúc chàng cố gắng nhét chúng vào hai túi quần, chàng cảm thấy một sự trống rỗng chua xót:
“Chắc hẳn đây là,” chàng tự nhủ, “cảm giác của sự mất mát.”

Và chàng tiếp tục bước đi.

NN

14 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Ơ thế tay chàng bay đi đâu? Chàng bị cụt tay à? Chán nhỉ!

Tiếc

Lop12aminhkhai nói...

Văn thơ blog dạo này càng ngày càng khó hiểu
Lác

Lop12aminhkhai nói...

Hôm qua đọc bài " Những người đàn bà đi qua " tớ đã ếch rùi vì thấy giọng khác nên k hiểu gì ! Hnay lại đôi bàn tay làm tớ chẳng hiểu gì dù giọng chẳng có gì khác cả !
Sao thế nhỉ bạn nào định thay đổi stylish ý nhỉ !
Thay đổi từ từ và dần thui chứ sao cứ lên trình " giáo sư " thế này thì ai hiểu được đây !
KV

Lop12aminhkhai nói...

Có gì đâu, dạo này nhiều người có tâm trạng khó hiểu ý mà. Có lẽ họ còn chả hiểu bản thân muốn gì nữa là, để ai mà hiểu được thì xấu hổ lắm, hihi
Đã bảo blog là nơi để trút tâm tư tình cảm thì cứ để cho người ta trút đi, cứ thắc mắc làm gì.
Chuối

Lop12aminhkhai nói...

@ NN ơi ! Bạn có "cảm giác của sự mất mát " đã lâu chưa ? Nó theo bạn từ khi nào ?

Lop12aminhkhai nói...

Tâm trạng của chàng sau khi đi triệt sản? :))
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

Sao lại khó hiểu , có gì đâu ai muốn hiểu thế nào mà chẳng được , đối với người này thì nó như thế , đối với người khác thì nó lại theo xu hướng khác ... nói chung là thiên biến vạn hoá , hihi ... người vui hiểu theo kiểu vui , người có tâm trạng thì hiểu theo tâm trạng mà mình đang mang.
Phét .

Lop12aminhkhai nói...

Phét nói phét hay xế.
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

Phét nói đúng đó, đọc bài này thấy trống rỗng quá..sự lặp lại đơn điệu những của ước mơ dẫn đến ảo ảnh..đôi lúc mới sực tỉnh..nhưng không thoát ra được..bí như cuộc sống..
Ph

Lop12aminhkhai nói...

Loạn quá! Loạn thật ròi.
Có những em rất thật mà lại lấy nick là Phét :))
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

Lại có các anh, chị ngày nào cũng vào đọc mà chẳng comment và viết giề. Âm thầm tận hưởng.
Chua xót quá! :|
Bod.

Lop12aminhkhai nói...

Ngọt ngào quá ! Hihi ...

Lop12aminhkhai nói...

Thấy Bod chua xót quá nên dù chẳng hiểu tý gì cũng cố nặn ra vài chữ vì sợ bị đánh giá là chỉ biết "Âm thầm tận hưởng".Tớ không chỉ đọc không đâu, mà đang cố hiểu nên chưa cm được.

Lop12aminhkhai nói...

Chắc Bod là NN??

Thắc Mắc