Lé: Ở đời ai học được chữ NG ông nhể?
Cáo: Cuộc đời là vô thường mà ông, mọi chuyện đến và đi như một vòng luân hồi. Khi chúng ở bên ta, hãy biết quý trọng và nâng niu. Khi chúng mất đi, ta cũng đừng quá nuối tiếc. Hãy chấp nhận sự ra đi đó như một điều hiển nhiên phải có. Không có gì ở lại với ta mãi mãi..
Lé: Thôi, ông nói gì tôi chả hiểu.
Cáo: Cuộc đời là vô thường mà ông, vô thường là bất bình thường ý. Tôi chả thấy gì đáng NG cả. Này! Sao ông cứ nhìn chằm chặp vào tôi thế? Kinh quá.
Lé: Cái lề gì thốn? Tôi đang nhìn thẳng đấy chứ.
Cáo: ??? À, tôi quên !!!
Lé: Ở đời ai học được chữ NG ông nhể? Cái tay Bi-Da-Đen trốn kỹ thế mà bị bắt, Ô-Ba-Ma nó biến thành Bi-Da-Trắng luôn, sợ không.
Cáo: Nếu cái đó ông cho là NG thì nhiều lắm, cần gì nói đâu xa. Ông có hay vào Bờ-lốc lớp mình không?
Lé: Tôi thích nhưng khó vào quá. Dạo này giá điện tăng, 7h tối là vợ tôi nó tắt điện bắt đi ngủ, 6h chiều hôm sau nó mới bật. Có chuyện gì vậy ông?
Cáo: Nhiều lắm, lớp mình có Hoa Hậu rồi đấy.
Lé: Thế à! Mai tôi phải báo vợ đi công tác một hôm để vào Bờ-lốc xem cái.
Cáo: Xem đi, ông nên cóp vào U-Sờ-Bi mà xem dần. Nhưng Hoa Hậu không phải là người mà tôi và ông nghĩ đến đâu..
Lé: Ở đời ai học được chữ NG ông nhể? Như ông ý, đầu thì như Mích-Ky, lưng lại như chuồn chuồn. Chả ra làm sao.
Cáo: Hoàn cảnh xua đuổi. Tôi không ràng buộc, thêm cánh để đi mây về gió cho dễ. Các em lớp mình giờ xinh tươi lắm, tôi phải lượn nhiều.
Lé: Thế à? Ở đời ai học được chữ NG ông nhể? Nhớ xưa tôi cũng như ông, mắt bé nên cứ đắm.. Ối giời! Ông làm ướt mệ tất tôi rồi.. Nghe nói có mấy em HÓT lắm phải không ông?
Cáo: HÓT lắm. Nóng như Biển Xanh này, mát như Lạc Rang này, mắn như Chuối này, to như Kiến Vàng này, bay như Trâu Vàng này... Tôi dạo này gầy đi vì mất ngủ, rạo rực cả đêm đấy.
Lé: Ở đời ai học được chữ NG ông nhể? Chẹp! Giờ ông sắm cái cánh, tôi cũng thêm được cái kính thế mà vẫn chưa học hết chữ NG ông nhể?
Cáo: Sao ông cứ luôn mồm kêu chữ NG thế? Tôi tặng thêm cho ông chữ U cho hợp.
Lé: Không kêu sao được. Tôi cũng léo thể nghĩ là tôi với ông lại có thể đứng với nhau trong hoàn cảnh này mà lại còn tâm sự lâu như thế.
...
Cáo: Cuộc đời là vô thường mà ông, mọi chuyện đến và đi như một vòng luân hồi. Khi chúng ở bên ta, hãy biết quý trọng và nâng niu. Khi chúng mất đi, ta cũng đừng quá nuối tiếc. Hãy chấp nhận sự ra đi đó như một điều hiển nhiên phải có. Không có gì ở lại với ta mãi mãi..
Lé: Thôi, ông nói gì tôi chả hiểu.
Cáo: Cuộc đời là vô thường mà ông, vô thường là bất bình thường ý. Tôi chả thấy gì đáng NG cả. Này! Sao ông cứ nhìn chằm chặp vào tôi thế? Kinh quá.
Lé: Cái lề gì thốn? Tôi đang nhìn thẳng đấy chứ.
Cáo: ??? À, tôi quên !!!
Lé: Ở đời ai học được chữ NG ông nhể? Cái tay Bi-Da-Đen trốn kỹ thế mà bị bắt, Ô-Ba-Ma nó biến thành Bi-Da-Trắng luôn, sợ không.
Cáo: Nếu cái đó ông cho là NG thì nhiều lắm, cần gì nói đâu xa. Ông có hay vào Bờ-lốc lớp mình không?
Lé: Tôi thích nhưng khó vào quá. Dạo này giá điện tăng, 7h tối là vợ tôi nó tắt điện bắt đi ngủ, 6h chiều hôm sau nó mới bật. Có chuyện gì vậy ông?
Cáo: Nhiều lắm, lớp mình có Hoa Hậu rồi đấy.
Lé: Thế à! Mai tôi phải báo vợ đi công tác một hôm để vào Bờ-lốc xem cái.
Cáo: Xem đi, ông nên cóp vào U-Sờ-Bi mà xem dần. Nhưng Hoa Hậu không phải là người mà tôi và ông nghĩ đến đâu..
Lé: Ở đời ai học được chữ NG ông nhể? Như ông ý, đầu thì như Mích-Ky, lưng lại như chuồn chuồn. Chả ra làm sao.
Cáo: Hoàn cảnh xua đuổi. Tôi không ràng buộc, thêm cánh để đi mây về gió cho dễ. Các em lớp mình giờ xinh tươi lắm, tôi phải lượn nhiều.
Lé: Thế à? Ở đời ai học được chữ NG ông nhể? Nhớ xưa tôi cũng như ông, mắt bé nên cứ đắm.. Ối giời! Ông làm ướt mệ tất tôi rồi.. Nghe nói có mấy em HÓT lắm phải không ông?
Cáo: HÓT lắm. Nóng như Biển Xanh này, mát như Lạc Rang này, mắn như Chuối này, to như Kiến Vàng này, bay như Trâu Vàng này... Tôi dạo này gầy đi vì mất ngủ, rạo rực cả đêm đấy.
Lé: Ở đời ai học được chữ NG ông nhể? Chẹp! Giờ ông sắm cái cánh, tôi cũng thêm được cái kính thế mà vẫn chưa học hết chữ NG ông nhể?
Cáo: Sao ông cứ luôn mồm kêu chữ NG thế? Tôi tặng thêm cho ông chữ U cho hợp.
Lé: Không kêu sao được. Tôi cũng léo thể nghĩ là tôi với ông lại có thể đứng với nhau trong hoàn cảnh này mà lại còn tâm sự lâu như thế.
...
Lé: Chân gà nướng ở đây ngon ông nhể? À, ban nãy tôi thấy ông không rửa tay. Ghê quá!
Cáo: Cánh của tôi siêu thấm mà.. Này, ông đang mút tay tôi đấy!
Lé: ???
...
Cáo: Cánh của tôi siêu thấm mà.. Này, ông đang mút tay tôi đấy!
Lé: ???
...
Chộp và ghi
Bò Đen.

32 Comments:
Hihi...Lé và Cáo làm sao NG được đã bị chụp và ghi âm "chộm" thế này! Đúng là chụp "chộm" nên mờ quá, lúc đầu nhìn Lé tưởng là Dr Châu.
Hóng hớt
Buồn cười quá đi thôi ! Đứng kiểu gì thế !Đứng trong hoàn cảnh đặc biệt ghê nhỉ , thế mà buôn siêu quá đi thui ! Mà cũng thật đáng khen kẻ chộp và ghi còn " siêu " hơn 2 kẻ buôn bán nữa !
KV
Bò Đen đứng ở đâu mà chụp ảnh được Lé với Cáo mà không bị phát hiện nhỉ. Nhìn vào ảnh suy ra chỉ có đứng ở cái chỗ đó đó ... thôi. Ở đời ai học được chữ NG nhỉ!
TV
Hãi quá, Bò đen mà hay rình rập ở những nơi nhạy cảm như này thì bà con phải hết sức đề phòng đấy nhé!
Chuối
Ngày xưa Cáo và Lé có cùng chung phi vụ gì hok nhỉ mà giờ đây lại đứng cùng nhau tâm sự????????Công nhận Bò đen chụp trộm giỏi thật, hok biết 2 tay của Cáo và Lé đang làm gi ở dưới???
Xưa 2 chú này có chung sở thích mắt to mà
Tiếc
Khiếp, ai mới thêm hai câu kết hay kinh!
Chuối
Mắt to ơi, xin đừng đi nhé em
Cáo ông ơi, xin đừng xa cách tôi
Dù cho mới có hai chai, dẫu có hơi phê
Tôi vẫn đứng mãi không lên
Mắt to ơi, xin đừng đi cha cha
Hát vang lên ô là la cha cha
Nào ta cùng xoắn cha cha cha
Nào ta cùng hát cha cha cha
Cùng vui ngày tháng mộng mơ
Đừng đi nhé to, ô la ô cha cha cha
Chờ anh theo với ô la ô cha cha cha
...
Cáo ơi! Đợi tôi với!
Cáo mất hút rùi ! K đợi được đâu ! hihi
Cáo có cánh nên di chuyển nhanh. Lé chỉ cần hát "mắt to ơi" là Cáo mất dạng rồi :))
DH
Cáo mắt tênh hơn chắc chùn mất rầu, ông Lé mắt tèm lem lại còn hát, hát song chừ cõng muộn mất rầu. Bùn ghê là bùn
Mút
Ù hé,Bùn wé!
@Mút: chả phải thế đâu, xong việc thì đi chứ còn lại ở đấy ngửi và cho thằng Lé gặm cánh gà nữa hả
Cáo
Cáo: Lâu ngày ông có còn nhớ xưa tôi đưa ông tờ giấy nháp ghi dòng chữ nhỏ ấy k?
Lé: Ủa, giấy trắng mà sao nói có chữ?
Cáo: Thì chữ tôi viết mực trắng nâng niu trên giấy trắng : Một trăm con gái thời nay ấy / Đừng nói ân tình với thủy chung… Sao giờ ông còn NG gì nữa
Tởng 2 ông nớ thên nhau lắm hó ra hông phãi, ông nào song ông ía chùn trức. Bùn ơi là bùn, khỗ thân êm mắt toa, khóc nhều nhõ hết cả mắt
Mút
Song thì chùn trức chớ! Sanh hổng mọc zờ mà chớt cùng mọc zờ hổng lẽ còn đòi vào ra VS còng mọc zờ. Mút ơi là Mút!
Cáo
@Mut: Mắt to không hề khổ tí nào, có mà ngất ngây con gà tây thì có, không tin hỏi Guess mà xem, thính thoảng bạn ấy vẫn lừa chú chồng đi công tác rồi vào đây đới. Tin đi
Đọc mờ bùn cho nhơn tềnh thế thới ghie, bẹn củ lâu ngầy gẹp nhâu mờ cùn lôi tờ giéy cũ ra đỗ tội cho nhâu. Cới zìa là "đầng nói ân tềnh zới thũy chung..", bùn cho céc ông làm sầu cho ngừi ta rùi chùn. Bùn ghê là bùn..
Mút
Í hị, người ta vào đây đang vui lại làm người ta buồn rồi. Không biết đâu, bắt đền đấy !
Mắt to
Lạy các cụ tiền mãn ten ạ, các cụ nói ngôn ngữ nôm cho con cháu con dễ hểu với ợ! Các cụ nói dư này thì cụ chúng con sống lại cũng chào thua.
Chậm hiểu
Các anh cứ mải tranh luận làm gì nhiều, em xin hát cho các anh nghe này:
Con đường xưa vẫn thế, nhưng sao anh chẳng quay về
Để đêm mùa đông không có anh lạnh biết bao nhiêu
Trong lòng em vẫn thế, vẫn mong anh quay trở về
Bước đi bên nhau như lúc ban đầu, lúc ban đầu...
Mắt to.
@ Chậm hiểu thông cảm đi , bạn MÚT bị đau răng nên "khó ăn cũng như khó nói " nên mới ngọng nghịu 1 chút, bạn gắng hiểu nhé !
BB
@ Mắt to : Sao lại có 2 lần lúc ban đầu cơ àh ? Có phải xem lại k ? Hình như hát nhầm rùi thì phải !
Mắt nhỏ .
Lé ơi, ông ở lại khỏe nhé!
...
U tình tôi nhịn xót đau
NG ông cố giữ để sau mà dùng.
...
Đời trai thỏa chí tang bồng
Chẳng vì to, nhỏ mà lòng mọc gai
Ngày xưa có tí tóc mai
Nay thân tứ hải, nhẹ như lông gà
Bốn biển ta lấy làm nhà
Xoải đôi cánh thấm khỏi cần áo mưa.
...
Tôi bay đây!
Cáo
Lai lan than roi!
Bạn Cáo làm thơ hay như thế , thế mà có 1 người lại bảo là " lan than " là sao?
BB
Sorry, lại lặn thật rồi!
Đã ai đọc kỹ bài này chưa, chừ đọc kỹ mới thấy Bậy thật! Bái phục tác giả! Láo toét quá!
Chậm hiểu
Ơ ! Thế bạn k còn nhớ tác giả là thành viên của "hội láo toét " ngày xưa àh ! Suốt ngày hihí, hôhố đấy thôi ! Ghét lắm !
Cay.
May mà bây giờ nhóm đó k còn trưởng nhóm ( mất đầu rồi ! ) nên mới bớt đi nhiều đấy chứ k thì có mà blog vỡ tung từ lâu rồi ( làm sao mà nguyên vẹn như bây giừ ) !
Hihi
Kái lầy giề đốn? Hây da, ngộ có thấy cái giề pậy pạ đâu a?
oIIo
=))
Đăng nhận xét