Chại gà, dờ con dê, ngày con ngựa, tháng con dắn, lăm con mèo.
Anh Mộc iêu quí!
Cắc một cái đã sắp đầy tháng ngày anh đi, nâu quá không thấy thư anh nhên iem đành biên thư lày nhờ các anh chị bạn anh bót nhên bờ nốc gửi choa anh.
Anh có khẻo không, ăn uống như lào, chắc bên đó không có sôi mà ăn anh nhể? Hí hí
Iem vưỡn nhớ cái ngày anh đi, mây đùn da một đống, trời sám sịt như sắp dơi suống đất, hãi quá anh ạ. Anh nũn cũn đi da hàng sôi của iem, chỉ nhặt mỗi hai hạt đậu đen bỏ mồm rồi tủm tỉm cười. Iem ngơ ngẩn còn chưa hểu thì anh bẩu: "Mai đằng lày đi đằng kia dồi, tạm biệt nhé. Tiền sôi khi lào vìa anh gửi, lếu không anh xẽ gửi quà và thư choa." Thế nà iem không gặp anh từ hôm đóa.
Mãi mấy hôm xau iem mới biết anh suất qua biên giới, nghe lói đi đâu tận lước Ổi, chắc nà sa nắm. Nhớ anh qué!
Tờ ngày anh đi iem cứ dư thế lào í chứ, đầu iem chỉ tuyền nhớ vìa anh chả thiết bán sôi lữa. Cũng tại vì anh đóa. Chả ai cóa được cách ăn sôi dư anh, lắm sôi phải toa như bát tô lô dưng nại chỉ choa mỗi một hạt đậu đen bé tí ở trên anh mới ăn. Ăn thế mà không ngán, sáng hai lắm, chiều muộn hai lắm, dỗi dỗi anh cũng tạt qua ăn hai lắm. Nại cuòn cười tít mắt với em lữa chứ. Bán sôi choa anh mà iem thấy lôn lao bủn dủn hết cả người, dưng mà iem thích. Hị hị, yêu ghê cơ.
Anh không biên thư vì cho iem cóa phải vì anh bận không? Hay nà vì anh sợ em đòi tiền sôi anh cuòn lợ? Hay nà vì anh đã chán sôi em dồi?
Em nghe lói bên đóa anh ở cóa một mềnh, khổ thân anh quá. Ai thổi sôi choa mà ăn, chắc nại phải nhên in tờ lét dòm sôi choa đỡ thèm dồi.
Mấy hôm dồi iem cóa nghe các bạn anh lói nà anh có nhên bờ nốc dưng mà mấy hôm lay anh nại không nhên, anh bị ốm hay xao? Nghe lói anh cuòn bị bóng ló đè lữa, thương quá. Ốm song dồi nhớ biên thư vìa cho iem nhá hoặc anh bót nhên bờ nốc nhờ các anh chị gửi choa iem cũng được.
Iem dừng bút viết đây vì dấy gói sôi hơi nhỏa, khi nào dỗi iem xẽ viết thư tiếp choa anh. Nhớ viết thư vìa choa iem đấy nhá! Hị hị
Mút
Anh Mộc iêu quí!
Cắc một cái đã sắp đầy tháng ngày anh đi, nâu quá không thấy thư anh nhên iem đành biên thư lày nhờ các anh chị bạn anh bót nhên bờ nốc gửi choa anh.
Anh có khẻo không, ăn uống như lào, chắc bên đó không có sôi mà ăn anh nhể? Hí hí
Iem vưỡn nhớ cái ngày anh đi, mây đùn da một đống, trời sám sịt như sắp dơi suống đất, hãi quá anh ạ. Anh nũn cũn đi da hàng sôi của iem, chỉ nhặt mỗi hai hạt đậu đen bỏ mồm rồi tủm tỉm cười. Iem ngơ ngẩn còn chưa hểu thì anh bẩu: "Mai đằng lày đi đằng kia dồi, tạm biệt nhé. Tiền sôi khi lào vìa anh gửi, lếu không anh xẽ gửi quà và thư choa." Thế nà iem không gặp anh từ hôm đóa.
Mãi mấy hôm xau iem mới biết anh suất qua biên giới, nghe lói đi đâu tận lước Ổi, chắc nà sa nắm. Nhớ anh qué!
Tờ ngày anh đi iem cứ dư thế lào í chứ, đầu iem chỉ tuyền nhớ vìa anh chả thiết bán sôi lữa. Cũng tại vì anh đóa. Chả ai cóa được cách ăn sôi dư anh, lắm sôi phải toa như bát tô lô dưng nại chỉ choa mỗi một hạt đậu đen bé tí ở trên anh mới ăn. Ăn thế mà không ngán, sáng hai lắm, chiều muộn hai lắm, dỗi dỗi anh cũng tạt qua ăn hai lắm. Nại cuòn cười tít mắt với em lữa chứ. Bán sôi choa anh mà iem thấy lôn lao bủn dủn hết cả người, dưng mà iem thích. Hị hị, yêu ghê cơ.
Anh không biên thư vì cho iem cóa phải vì anh bận không? Hay nà vì anh sợ em đòi tiền sôi anh cuòn lợ? Hay nà vì anh đã chán sôi em dồi?
Em nghe lói bên đóa anh ở cóa một mềnh, khổ thân anh quá. Ai thổi sôi choa mà ăn, chắc nại phải nhên in tờ lét dòm sôi choa đỡ thèm dồi.
Mấy hôm dồi iem cóa nghe các bạn anh lói nà anh có nhên bờ nốc dưng mà mấy hôm lay anh nại không nhên, anh bị ốm hay xao? Nghe lói anh cuòn bị bóng ló đè lữa, thương quá. Ốm song dồi nhớ biên thư vìa cho iem nhá hoặc anh bót nhên bờ nốc nhờ các anh chị gửi choa iem cũng được.
Iem dừng bút viết đây vì dấy gói sôi hơi nhỏa, khi nào dỗi iem xẽ viết thư tiếp choa anh. Nhớ viết thư vìa choa iem đấy nhá! Hị hị
Mút

8 Comments:
Hihi ... líu lô , ngọng nghịu đáng iu quá ! Thế Này thì làm sao mà anh Mộc ngủ được nhỉ ! Hihi ....
KV
:))
Em Mút Sôi này đáng yêu quá , em yên tâm anh Mộc đi rồi còn anh Cắc sẽ ăn xôi của em , đừng buồn.
Em Mút này thật đáng iu ! K bít là lớp mình ngoài anh Mộc ra còn có anh nào khác thường xuyên ăn Sôi của em k nhỉ ! Mộc lại hay chia sẻ lắm , thế nên thể nào cũng giới thiệu Sôi cho mọi người rùi , còn nhớ ở bài trước Mộc có nói đến món thắng cố cơ mà ! Ngoài anh mộc ra còn anh nào nữa thì hãy lên tiếng đi ! Hihi ...
BB
Mut yêu quí!
Tối qua lên blog, thấy thư em gửi cho anh Mộc, chị thấy xúc động quá. Chị đọc cho trẻ con nghe 1 lần, chúng cứ cười năn cười nộn, chúng năn nong nóc trên giường đòi: mẹ đọc lần nữa đi. Chị bẩu: mẹ xin con, mẹ đọc lần nữa chắc mẹ chưa chết vì mệt nhưng chết vì gãy lưỡi.
Nhưng em biết k, em đã làm chị khỏi bệnh alzeimer đấy. Tự nhiên bộ óc gà mơ của chị nhớ lại nhiều thứ. Chị nhớ cái chương trình con đường sức khỏe của VOV giao thông có bà bác sĩ Đỗ Thị Chén, một lần chẩn bệnh cho 1 bệnh nhân nam, bà í bẩu: "bệnh ný của anh nà noại bệnh ný niên quan đến việc ngồi nâu không đứng nên". Em còn làm chị nhớ đến anh Sơn, một lần đi thang máy cùng anh ý, có em Liên thập thò bên ngoài, anh ý hét toáng lên: "Niên, Niên có nên thì nên nuôn đi!". Rồi cũng anh ý trong lần cổ vũ bóng đá văn phòng, lại vừa vỗ đùi vừa quát thằng cu Lê: "Nê, Nê nật đi, úi giời, bảo nật thì nại không nật!".
Đấy, em bảo, cứ thế thì làm sao mà lưỡi chị chịu được.
À, mà chị bảo này, em có ý định gì với anh Mộc lớp chị đấy, chị khuyên em hãy từ bỏ đi vì anh ý sắp thành Tiến sỹ rồi, em cứ ở đó, chăm chỉ mà bán sôi đi nhé. Rồi sẽ có ngày anh ý về trả tiền sôi cho em.
Thương em
Chị Chờ
Nhớ xôi em ghê. Nhớ nhất lần anh đang ăn xôi còn em mút Chuối, lưỡi em bị sưng tấy thò ra mấy ngày không rụt vào được. Em thì không biết sâu, dưng anh chẳng dám bẩu do em vô tình ăn phải loại thuốc xịt mà bọn khựa dùng giữ chuối xanh lâu. hehe
Mộc
Mộc ơi ! Bển đó k có xôi nữa thì Mộc ăn gì nhỉ ?
BB
Mộc + Mút = Tình yêu bọ xít!
Guest
Đăng nhận xét