Thứ Hai, 23 tháng 5, 2011

Chuối không hột ngày chủ nhật ố ồ ô! ( Phần 3 )

Mục:
Đêm yên ắng, cả một bầu trời nặng trịch như sắp trút cơn mưa, hai người một cao một thấp lang thang ngỡ thời gian là vô tận, phía trước con đường nhỏ thấp thoáng ánh đèn khuya, chắc ở đó có kẻ khắc khoải mong trời sáng hay nghĩ chuyện xa xôi. Giật mình chợt RD ghé xuống: Anh thấy ở trên trời kia có những vì sao lạc, nếu quả thật có số mệnh an bài, thì có thể trong những vì sao ấy đã có anh và em…
Không có tiếng trả lời của Chuối, chỉ có tiếng côn trùng đáp lại. Trong lòng nàng nghĩ sao cuộc đời thật chớ trêu, cái sự bất đắc chí cứ đầy rẫy, miếng ăn đến miệng nhiều khi cũng đánh rơi, cả chiếc giầy của nàng cũng lạc bước, nàng nhớ lại mấy câu thơ ngày xưa học cấp 3 có cậu bạn trong giờ ra chơi vội dúi vào tay nàng mẩu giấy nguệch ngoạc:
…Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại chỉ khi còn một nửa
Chỉ còn một là không còn gì nữa
Nếu không tìm được nửa thứ hai kia...


Thoáng một chút buồn và hụt hẫng, nàng thấy có vài giọt mưa vỗ nhẹ vào má, như an ủi vỗ về nàng trong lúc cô đơn. Có những chiều mưa, tan sở rồi vội vã trên đường lao về nhà, nàng vẫn cảm thấy hạnh phúc vì nàng hiểu cái bến đỗ của cuộc đời nó quan trọng đến thế nào. Ga xép, dù to lớn bao nhiêu, con tầu vẫn phải rú lên những hồi còi rồi gồng mình lao về phía trước, chiều mưa đã trở thành hoài niệm. Rồi nàng chạnh buồn. Rồi nàng lan man, nghĩ đủ thứ chuyện. Ở cạnh nơi nàng làm việc có lão nhà văn rởm, thất tình đến hơn chục năm mãi không có em nào để ý nói phét rằng với nàng rằng khi yêu nhau, người con trai sẽ cao lớn hơn những cây tùng bách, còn nàng sẽ thành những đám cỏ dưới chân, giờ nàng nghĩ thấy cũng đúng, sao nàng nhỏ bé trước RD, nàng thấy cuộc đời nàng như có một thế lực nâng đỡ. Khi bàn chân bớt lạnh, bờ vai cũng ấm dần lên, trong trái tim lạnh lẽo của nàng nếu niềm tin trở thành siêu việt thì chút bánh mì của Chúa trong đêm nay có thể nuôi sống nàng mãi mãi. Nhắm tịt mắt lại nàng vẫn hình dung con đường le lói ánh đèn, đêm vẫn trải dài như mái tóc của thiếu nữ đang xoan, nàng chỉ dám theo đuổi những ý nghĩ thánh thiện. RD thì khác, lúc bước thật nhanh như dự định sẽ đến một nơi nào đó cho yên đêm nay, lúc chàng lại cố đi chậm lại nhìn trộm vào má nàng thật khó hiểu. Cảnh ngộ thật trớ trêu, Chuối như phích nước sôi, bên trong thì nóng bỏng còn vỏ ngoài lạnh lẽo, không như RD hệt tủ lạnh Sa Ra Tốp của nước Nga thời bao cấp, bên trong có vẻ như băng giá nhưng ngoài thì nóng và kêu ầm ĩ. Mâu thuẫn cứ đổ lỗi cho nhau làm nên ngang trái cuộc đời…
Cố tình giữ yên lặng trong lòng, cả 2 bàn tay xa lạ cùng 1 tiếng vỗ, đêm mưa nắm vào nhau thật chặt, chẳng có ai biết, chẳng biết từ đâu, từ rạp chiếu phim, từ cái tát vội vã, hay từ cái lạnh của cơn mưa đêm, tại nàng đi bên RD khoảng cách mong manh không còn nữa đúng vào lúc nghe có tiếng gà gáy vọng lại. Ở phía xa Chuối đã thấy có ánh sáng màu hồng báo hiệu một ngày nắng rực rỡ, ngày hè mà cách đây hơn hai mươi năm ở sân trường cấp 3 nàng hiểu khi say nắng thì ít ra phải tìm một chỗ mát để nghỉ ngơi, còn bây giờ thì khác, nàng không cần gì sất vì ánh mắt RD là tất cả bầu trời xanh đầy nắng…
R - Dê ( Tặng Chuối )

7 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Đoạn cuối quá vô lý, nhạt nhẽo, không logic. Chán, đi nhà nghỉ thôi!

Lop12aminhkhai nói...

Sao lại nghĩ đây là phần cuối ... tớ nghĩ chưa dừng đâu hihi ... Đoạn này đọc thấy thư thái nhẹ nhàng chắc báo hiệu sẽ " bùm " ( bùng nổ ) ở phần tiếp theo đây !
KV

Lop12aminhkhai nói...

Kinh thật đấy đi chơi tới sáng cơ à :P
Lại còn 2 người 1 cao 1 thấp
Ánh mắt nhìn nhau không thì giải quyết được gì. Kết thúc chưa có hậu :D
Khoai

Lop12aminhkhai nói...

Người ta đang nốt đố giáng mịa xuống nốt đồ. Chuối mà tớ biết không thích buồn đâu
Bạn

Lop12aminhkhai nói...

Chà, thật bái phục các RD, Rờ Dê và R-Dê quá, các bạn viết thật hay và đầy ý nghĩa. Cho tớ được tưởng tượng mình là người được tặng bài này nhé, tớ thấy thật hạnh phúc quá, tớ đọc và thực sự bị gợi nhớ về nhiều kỷ niệm thân thương đã xa.

Tớ muốn làm con tàu với một Ga chính mãi mãi chứ không phải là Ga xép. Có lẽ tớ cũng muốn Say một cái gì đó không tắt nhanh như Nắng mà vĩnh cửu như trời đất, tình cảm, lãng mạn, tươi vui và tinh tế như các RD, nhưng phải chân tình như tất cả các bạn 12A của tớ.

Hihi, cảm ơn các RD nhiều nhiều nhé, giá mà các câu chuyện của Chuối không hột ngày chủ nhật là chuyện của tớ thật nhỉ? Tớ ao ước quá, lúc đó tớ sẽ có đoạn kết thật có hậu để kể cho các bạn.

Chuối

Lop12aminhkhai nói...

Đọc bài này có cảm xúc y hệt như khi hát bài "Đồng xanh". R-Dê mỏng manh nhạy cảm ghê!
HK

Lop12aminhkhai nói...

Xúc xích quá, hị hị
Ướt