Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

Nhật ký 12A (Kỳ2)

Mục:
( Ngu mỗ tôi lấy làm hân hạnh vì tất cả các bình luận của các quý vị, dù tích cực hay tiêu cực thì cũng là một động lực để ngu mỗ tôi có thể tiếp tục hoàn thiện câu chuyện. Tướng Cáo nói cũng đúng nhưng chỉ đúng một phần, ngu mỗ tôi vừa có thửa một chút thuốc pháo hoa (chứ không phải thuốc súng) rắc vào đây hy vọng cho các bạn xem một màn pháo hoa tuyệt đep. Chỉ xin có mấy lời phiếm bàn như sau:
-Thứ nhất: Một câu chuyện muốn hay và hấp dẫn thì thường không thể thiếu kế sách hư cấu, vậy ngu mỗ tôi cũng không giỏi giang gì mà có thể bỏ qua kế sách này. Ngu mỗ tôi đã hư cấu thêm một số tính cách cho các nhân vật trở nên sinh động và dễ hình dung hơn với các độc giả.
-Thứ hai: Đây là câu chuyện viết theo dạng nhật ký gồm rất nhiều nhân vật nhưng không có nhân vật phản diện. Tất cả các nhân vật đều được dựng lại bằng những mảnh ký ức vỡ vụn và chắp ghép sau hơn 20 năm chắc chắn sẽ có nhiều thiếu sót nhưng đảm bảo mảnh nào cũng đẹp nhiều màu sắc sặc sỡ với mục đích tạo ra một câu chuyện thật vui vẻ không gì ngoài mục đích mua vui cho các bạn. Chính vì vậy các nhân vật dù có được/bị dùng những từ ngữ như “hâm” hay “dở hơi” đều là những nhân vật hết sức trong sáng, đáng yêu và đặc biệt nghịch ngợm đúng chất “ma quỷ” của học trò. Điều này nếu đọc hết câu chuyện thì các quý vị sẽ được sáng tỏ.
-Thứ ba: Câu chuyện sẽ còn rất nhiều khoảng trống mà ngu mỗ tôi bỏ ngỏ để các vị có thể xen ký ức của bản thân vào. Ví dụ: Nói đến Tùng cười mặc dù ngu mỗ thừa biết công tử này ngày xưa nghiền cái món lạc rang ăn với táo (apple) hoặc long nhãn nhưng ngu mỗ tôi mà kể thì coi như vứt vì những chuyện thế này phải để Dê vàng, Bò đen hay công tử họ Đoan kể mới đúng chất hay và hấp dẫn. Hay như chuyện về cô nương mắt to, chân dài nhất lớp, vì sao một hôm không hiểu có kẻ nào đó dám vứt vào vở nàng xác 1 con ve to đùng làm nàng gần như chết ngất vì sợ hãi thì có lẽ phải để cho Lâm Voi kể lại thì mới tường tận được.
-Thứ tư: Câu chuyện có dùng tên cho các nhân vật gần giống với tên cúng cơm của các quý vị xin đừng vì thế mà trách ngu mỗ, chỉ gần giống mà thôi. Ngu mỗ nhắc lại tất cả các tình tiết đều muốn vẽ nên một hình ảnh tuyệt vời về các quý vị mà ngu mỗ còn lưu giũ lại được trong ký ức, chỉ xin mở rộng chút xíu theo cách tích cực nhất, hoàn toàn không có chuyện “cay cú” hay “hằn học” gì ở đây cả, mong quý vị đừng nói như vậy mà ngu mỗ tôi vốn đa sầu đa cảm quá mà.
-Thứ năm: Nếu vẫn còn những băn khoăn về tính trong sáng của câu chuyện thì xin quý vị hãy nhìn lại, đây hoàn toàn chỉ là câu chuyện được đăng vào ngày Cá tháng Tư mà thôi.)
Sau đây, mời quý vị theo dõi tiếp:


-Thầy chép đề sai
-Thế à? Tôi hy vọng là đề ra sai. Rồi thầy cũng sửa cho đúng lại. Lớp lại yên một lúc. Sau đó Dũng Hâm lên tiếng trước:
-Thưa thầy, em tuy bất tài cũng xin đem sức khuyển của mình ra giải bài đầu cho ạ?
-Từ từ cái đã
Huyền cô nương thấy vậy quay qua Dũng Hâm ngọt ngào:
-Ai có điểm rồi thì thôi
Dũng thấy vậy bèn nói:
-Thầy cho lên bảng tự do, tự do dân chủ mà.
Dũng Hâm vừa dứt lời đã bị thầy chặn lại:
-Không, tôi gọi
Dũng quay lại ngơ ngác:
Thầy quát:
-Ơ gì mà ơ.
Dũng nghe vậy thì thở dài than:
-Sao thầy lại nỡ làm thế!
Lớp lại lắng xuống. Được một lúc thì nghe thầy giục:
-Nào, xong hết chưa hả Châu?
Dũng Hâm lúc đó lại than thở:
-Bài khó quá, thầy nỡ cho khó thế!
Quả không hổ danh Dở hơi tiên sinh – vừa xung phong lên bảng xong bây giờ lại bảo khó. Được một lúc thầy lại giục:
-Nào xong chưa nào? Ơ… cái thằng Tùng này hay cười thật nhỉ! Ngày xưa tôi có ông bạn từ bé đã gọi là Quang cười. Thì ra ông ấy cười suốt ngày. Vậy bây giờ nên gọi là Tùng cười nhé.
Nói về Tùng cười, một công tử cao gầy, quần áo rộng thùng thình, râu dê nhưng mặt mũi khôi ngô tuấn tú, học rất giỏi và đặc biệt rất hay cười, cứ “hờ hờ hờ…” suốt ngày, họ là Pham Hoàng, ngồi gần công tử họ Đoan, lúc ấy không hiểu có chuyện gì mà cười nên bị thầy trách. Dũng Hâm thấy vậy quay ra bênh Tùng:
-Thưa thầy, cười tăng thọ đấy thầy ạ.
Nói xong lợi dụng lúc thầy không để ý Dũng Hâm liền bỏ Nga Tố mà theo thái thú bàn 2 là Hà con. Hà con thấy Dũng sợ nếu dung nạp e bất lợi nên đuổi Dũng đi nơi khác. Dũng thấy vậy bèn theo Ranglac và Huyên ở bàn 3 nhưng cũng bị hai người này từ chối. Đương lúc bối rối không biết đi đâu thì nghe sau lưng có tiếng quát:
-Dũng, sao dám tự nhiên chuyển chỗ? Muốn làm loạn sao hả?
Dũng giật mình quay lại thấy đó chính là thầy Cường sợ quá vội về lại với Nga Tố. Sau đó thầy sai chị Minh và Hưng Dê lên chữa bài đầu. Hai người ra đi một lúc đã quay về, mỗi người được ban thưởng cho một con 8. Hai người nữa được thầy sai lên chữa bài 2 là Hà Tố và Trường Trọc, họ cũng đi một lúc rồi về không rõ công trạng ra sao vì lúc này người viết đang mải buôn dưa với mấy đứa xung quanh. Trên án đường thầy đang chờ mọi người cho ý kiến. Chờ lâu không ai dám lên tiếng thầy đã bắt đầu hơi bực. Bỗng phía bên kia có người đứng lên. Người ấy họ Nong, tên Tố Như, tự là Như Thỏ, dáng người mảnh dẻ xinh đẹp vô cùng. Thầy mừng lắm sai cho ý kiến nhưng Như Thỏ thỏ thẻ xin thầy ra ngoài. Thầy chưng hửng.
Bỗng phía dưới có người giơ tay rồi lại bỏ tay ngay. Cả lớp đổ dồn ánh mắt về người này những tưởng tìm được vị cứu tinh. Người này cao lớn vô cùng dễ đến 6 thước, mặt dài gồ ghề, họ Bui, tên Trung Dũng, tự là Dũng Kều. Người này trông tuy hơi gồ ghề khúc khuỷu vậy nhưng lại có nhiều biệt tài hấp dẫn chị em, hắn có đôi bàn tay khéo léo tài hoa, nghe đâu ngày bé còn chuyên vẽ truyện tranh Tây du ký và Thủy hử để dụ chị em sang nhà đọc nên chị em trong lớp giờ đây nhiều người đem lòng yêu mến. Thầy thấy hắn hạ tay bực lắm chỉ mặt Kều quát lớn:
-Ơ cái thằng điên này! Định ra ngoài cùng tiểu thư Tố hả?
Từ đó thầy có vẻ bực dọc. Thầy cho thêm đề 19 trong bộ đề. Nhung Miu thấy vậy bèn mượn đề của Dũng Hâm. Được một lúc, thầy khoanh tay đứng xuống trước mặt Dũng. Nhân cơ hội đó Dũng bèn xoa dịu thầy bằng câu hỏi:
-Giầy thầy đẹp quá! Thầy mua bao nhiêu đấy ạ?
Thầy sẵn đang bực nghe DŨng Hâm nói vậy liền chỉ mặt Dũng mắng rằng:
-Điên à? Mày có bị điên không đấy?
Nói xong cũng không phạt vì biết tính Dũng như vậy. Rồi thầy quay trở lại án đường, cầm 2 viên phấn ban cho 2 nữ tướng Mỹ Dung và Thanh Hải mỗi người một viên sai lên chữa bài 3. Hai cô nương vâng lệnh ra đi. Phía dưới quân sĩ có người nhắc bài cho Mỹ Dung, Mỹ Dung đang cuống cuồng định sửa thì thầy quay qua Dung mà rằng:
-Chúng nó nhắc sai đấy.
Nói xong quay qua quân sĩ:
-Lớp pháp vô thân, lớp lệnh vô tình. Từ giờ ai còn dám mở mồm nhắc cho điểm 1 không tha.
Quân sĩ nghe vậy sợ run, khổ thân mấy thằng cha có củm tình với cô nương Thanh Hải, đang định nhắc bài giúp em thấy thầy nói thế rúm hết cả khoai sắn vào. Hai cô nương ra đi khá lâu rồi cũng quay về. Thầy quay qua hỏi quân sĩ xem có ai đứng lên nhận xét. Huyền mỗ cô nương xin đi, nàng lên chữa xong vừa về chỗ ngồi thì quân sĩ bỗng có người đứng lên nói lớn:
-Huyền chữa sai rồi!
Mọi người nhìn thì thấy người này người nhỏ nhưng nét mặt thông minh tuấn tú, họ Nguyen Tuấn, tên Anh, tự là Kem. Kem khi xưa, có lần chưa cần chờ lệnh đã tự nhiên lên chữa bài. Thầy thấy vậy quý Kem lắm. Vừa rồi thấy Kem đứng lên nhận xét như vậy thầy bèn hỏi:
-Vậy ngươi thấy sai ở đâu nào?
Kem nói:
-Dạ sai ở…ở…ở…
-Ờ lên bảng chữa
Kem lên ngay. Dù chân hơi ngắn nhưng hắn đi nhanh thoăn thoắt thật chẳng kém thần Hành Thái Bảo Đới Tung trong Thủy Hử là bao. Kem chữa xong, lập tức lại có tiếng Hưng Dê nói:
-Thưa thầy vẫn thiếu
Lại nói về Hưng Dê, họ Le Quốc, hắn là một người cao to chiều rộng chừng 3 thước rưỡi, cao chừng gần 6 thước, cằm bạnh, mặt vuông, mày rậm dữ tợn nhưng râu lại quặp vì thế trông tướng dữ dằn vậy nhưng hắn lại vô cùng nhút nhát. Hắn là đứa to mồm, hay quát và nói bậy bạ bâng quơ nhưng cứ chị em mà quay lại liếc hay mắng hắn là hắn sợ sệt cụp ngay mắt xuống, trông rất nhu mì tội nghiệp. Được cái hắn học giỏi nên thầy yêu, bạn mến.
Hưng Dê nói xong liền lên chữa thêm, chữa xong thì lại có người đứng lên. Người này cũng nhỏ nhắn nhanh nhẹn, mặt mũi trẻ con lém lỉnh đáng yêu, hắn họ Cáo, tên Quý, tự Lẩm Cẩm. Người này chắc rằng 20 năm sau mà bạn có vô tình gặp hắn thì bạn vẫn tưởng hắn đang là sinh viên, đố bạn đoán được tuổi thực của hắn, vì vậy không biết bao nhiêu cô gái nhẹ dạ đã bị hắn cho ăn quả lừa.
Thầy thấy Quý đứng dậy liền hất hàm hỏi:
-Có chuyện gì?
-Thưa thầy, bài bạn Hải dài ạ. (Thật đúng là Lẩm cẩm)
Phía dưới quân sĩ cười ầm lên chỉ vì đang nhận xét bài của Dung chưa xong, bỗng nhiên quay sang bài của Hải, quân sĩ thật ai cũng vui vẻ vô cùng. Chờ quân sĩ ngưng cười thầy bảo:
-Giờ đến lượt tôi nhận xét. Đúng luật ra thì thiếu điều kiện tôi trừ 5 điểm nhưng hôm nay thì trừ 4 điểm là đủ rồi.
Nói xong, bèn quay qua nhân xét bài Mỹ Dung trước “ban” cho Dung con 6. Xong rồi quay qua bài của Thanh Hải “ban” cho con 5 còn nói nhân nhượng. Thực chưa bao giờ quân sĩ 12A điểm xấu như hôm nay.
Công tử họ Ta Hoàng, tên Định đẹp trai thư sinh, mặt mũi lúc nào cũng đỏ dừ, mắt chớp chớp, ngồi yên từ đầu giờ, lúc này thấy Mỹ Dung bị điểm xấu như vậy thì lấy làm đau xót lắm bèn mới lên tiếng xin với thầy:
-Xin thầy hãy nể tình em mà nâng điểm cho bạn ấy. Bạn ấy vừa mới chuyển vào lớp em thôi mà.
Thầy liền gạt phắt đi:
-Không được, mới cũ cũng vậy cả thôi.
Quân sĩ phía dưới cười ầm ầm. Tiếng cười vang xa tới hơn mười trượng. Vừa lúc đó, bỗng nhiên một hồi trống vang lừng từ phía tiền môn vọng lại. Thấy vậy thầy liền quay qua quân sĩ nói rằng:
-Chắc các tướng biết cả rồi. Thứ 2 này cô hóa sẽ vay giờ của tôi mà tôi cũng biếu luôn. Dũng Hâm nghĩ vậy xót xa:
-Sao thầy nỡ làm thế?
Dũng Kều khi ấy cũng buồn bã nói:
-Thế là bọn em lại phải xa thầy ư thầy? (Cứ làm như xa mãi mãi không bằng í)
-Vâng! Thôi chào các tướng.
Nói đoạn quay ra hành lang thoáng cái đã mất dạng.
Thầy Cường đi rồi, quân sĩ 12A ùa ra hết hành lang.

(nghỉ giữa hồi…)
ĐTCN
(Posted by Cuội)

4 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Tướng ĐTCN viết hay thật đấy. Mình bắn mấy phát sung chào mừng mới được
Đùng đùng đoàng đoàng :))
TV

Lop12aminhkhai nói...

Hihi , hay quá nhỉ! Càng đọc càng thấy hay , hình như màn thi đang hấp dẫn hơn thì phải , sao chẳng mấy ai cm thế này !
KV

Lop12aminhkhai nói...

Đọc đi đọc lại bài này mà vẫn muốn đọc nữa. ĐTCN là bạn nào mà nhớ dai và viết hay thế nhỉ. Tớ thì chỉ nhớ mấy chuyện đi chơi và ăn uống thôi,hihi... hồi đó việc học hành cứ lẹt đẹt nên chẳng nhớ gì mấy chuyện này.
BR

Lop12aminhkhai nói...

Hôm nay mới có chút thờigian vào thăm Blog lớp mình ,thấy có kỳ 2 này nghiến ngấu đọc, nhưng chưa đến lúc hấp dẫn thì ĐTCN đã nghỉ giữa hồi, chán thật, hy vọng nghỉ giữa hồi không quá lâu.
Ranglac.