Hồi thứ 2
Bực với lớp Huyền đề đâm trách mắng
Tán đổ Huyền, Phương thọt hóa anh hùng.
Lại nói, lúc ấy thấy cô Hà về rồi, quân sĩ vội rầm rập cuống lên để ra về. Chợt có người nhảy lên đập bàn ầm ầm như vậy thì giật mình nhìn lên, thấy người đó không phải ai xa lạ chính là Huyền mỗ, minh chủ của lớp 12A.
Nhắc lại, Huyền mỗ từ khi thấy các quân sĩ dưới trướng lên bảng làm bài tập lý điểm kém hẳn mọi khi thì vừa buồn vừa bực, luôn mong hết giờ cho nhanh. Bây giờ cô Hà đã về liền nhảy ngay lên đập bàn đập ghế tuyên bố sinh hoạt đột xuất. Các võ quan lúc ấy bụng réo ù ù, thấy Huyền mỗ tuyên bố sinh hoạt đột xuất thì kinh hãi vô cùng, bởi ai ai cũng ghét “món” sinh hoạt này. Không hiểu ý các văn quan (tóc dài) ra sao?
Huyền mỗ đập bàn quát lớn:
-Chưa bao giờ điểm lý kém thế, rồi nhìn ra chỗ Mỹ Dung nói:- Ngươi là dân thi ban A há không biết làm bài tập mà thiếu điều kiện là lỗi nặng lắm sao?
Quân sĩ không ai nói gì các đại thần cũng vậy.
Đoạn Huyền mỗ thở dài nói tiếp:
-Nay theo ý các người thì phải làm thế nào?
Dũng Hâm lên tiếng:
-Theo ngu ý của tôi, chúa công một mặt cho người dò xét tình hình 12B, một mặt trong lớp chọn người giỏi giúp đỡ người kém. Nếu được như thế tất sẽ thành công. Huyền mỗ nghe thế cho là phải vô cùng:
-Tiên sinh nói rất đúng. Ta được Anh Dũng thế này thì có thể ăn no ngủ yên mà không sợ gì cả. Nay ta phong Lâm Voi làm đại đô đốc, chị Minh làm phó đô đốc, cùng các tướng Hưng Dê, Dũng Kều, Kem tích, Châu Cầu, Hà Lé, Phương thọt, Tùng cười giúp đỡ các tướng kém học hành.
Đoạn quay qua chỗ Dũng Hâm nói:
-Còn việc dò xét tình hình 12B phiền tiên sinh giúp cho có được không?
Dũng đáp:
-Dũng Hâm này nguyện xin đem hết sức khuyển mã ra giúp chúa công.
Các tướng khi nãy được phân công đều nhận lệnh, duy có Phương thọt thì không thấy đâu.
Lại nói về Lâm Voi từ khi bị Huyền mỗ cướp ngôi trong lòng “căm tức” lắm luôn có ý muốn làm cho Huyền mỗ bớt sinh hoạt đi. Khi ấy, Lâm triệu tập một số võ quan phía dưới lớp để bàn việc làm cho Huyền mỗ phải thôi sinh hoạt. Lâm Voi nói:
-Huyền mỗ từ khi lên ngôi suốt ngày bắt sinh hoạt. Vậy nay ai dám lên mời nàng xuống cho ta?
Sở dĩ Lâm vẫn gọi Huyền là nàng vì thực hắn cũng rất quý sếp. Các võ quan nghe Lâm nói vậy thì không ai dám lên. Chợt có người đứng phắt lên nói:
-Tôi tuy bất tài cũng xin đem 3 tấc lưỡi lên tán đổ Huyền mỗ về tâu công.
Mọi người nhìn xem thấy người ấy mình cao 4 thước 8, thân thể gầy gò, mắt to sáng quắc, miêng tươi rộng, tiếng nói rất cao. Người ấy họ Bach Viêt, tên Phương, tự là Phương thọt, cháu 10 đời của Tú Cát. Phương thọt rất thích đọc sách, làm thơ, học hành khá xuất chúng. Có lần bắt chước tiền nhân của mình, Phương ra vế đối:
“Trời sinh ra Phương thọt”.
Huyền mỗ thấy vậy liền bắt chước Trạng Quỳnh mà đối lại rằng:
“Đất nứt con ruồi trâu”
tạo thành môt vế đối hay vô cùng.
Phương thọt biết được từ đó đem lòng “yêu” Huyền lắm, luôn tìm cách tán Huyền. Hôm nay Phương nghe Lâm nói vậy liền xin đi ngay.
Hà Lé thấy Phương như thế liền hỏi:
-Người này là ai, hiện giữ chức vụ gì?
Văn Bờm tiên sinh Họa Quốc Trường đứng lên nói:
-Người này là Phương thọt, anh em kết nghĩa của tôi và Bắc cái, hiện giữ chức tổ viên.
Hà Lé thấy thế hét lớn (đủ nhỏ để Huyền mỗ không nghe thấy):
-Ngươi khinh bọn ta không có người hay sao mà phải sai một tên tổ viên như mi ra hả. Bay đâu, đuổi nó ra ngoài kia.
Quan thượng thư Nguyên Bình Minh thấy vậy liền ngăn Hà Lé lại:
-Tướng quân không nên vin vào chức tước như vậy. Ai có tài thì ta trọng dụng.
Đoạn quay qua hỏi Văn Bờm:
-Có phải người này là tác giả bài “Cáo Huyền mỗ” nổi tiếng đó không? (1)
Bờm nói:
-Chính là người này.
Phương thọt lúc này cũng nói:
-Nếu không tán đổ Huyền xin cứ chém đầu tôi đi.
Lâm Voi bấy giờ vui mừng đồng ý cho Phương thọt đi. Phương đi lên thấy Huyền đang nói bèn hét lớn:
-Huyền ơi xin chớ nói nhiều
Anh đây chỉ sợ Huyền tiêu bộ hàm (2)
Huyền mỗ giật mình quay ra, thấy Phương thì cười lớn:
-Anh này ăn nói sỗ sàm
Tôi đây há chẳng giữ hàm tôi sao?
Chỉ vì nhiệm vụ cô giao
Cho nên tôi phải cố sao hoàn thành
Mà anh định phá tan tành
Cho nên tôi phải đuổi anh về nhà
Nói đoạn sai tả hữu lôi Phương ra ngoài. Phương vội vàng ngăn lại rồi dùng “tỏ tình kế” mà ỉ ôi với Huyền:
-Sao Huyền nớ đuổi anh ra?
Chúng mình năm ấy đã là muội huynh
Xin em, em hãy thương tình
Vì anh đây đã yêu mình, mình ơi! (Hic, mùi mẫn ghê!)
Huyền nghe Phương lả lơi như vậy bực lắm:
-Anh này ăn nói lôi thôi
Người yêu anh á? Huyền tôi đâu thèm.
Hôm nọ tôi muốn ăn kem
Anh đâu có chịu đưa xiền cho tôi.
Phương thọt từng có tiếng là tài ăn nói, nay vẫn đang thi triển tuyệt kỹ “tỏ tình kế”:
-Xin em hãy hiểu Huyền ơi
Bởi vì hôm ấy anh hơi bí xiền
Chứ anh đâu có tiếc em
Vì anh đã trót yêu em rồi mà.
Huyền thực ra cũng rất yêu Phương nên khi nghe Phương nói vậy đã bớt nghi ngờ hơn, nhưng vẫn còn muốn dò hỏi xem lòng dạ Phương ra sao:
-Anh đã yêu tôi thật à?
Không không, tôi biết đây là đùa thôi.
Chứ anh đâu có yêu tôi
Anh chỉ thấy thích hơi hơi chứ gì?
Phương chỉ chờ có vậy, liền tung chiêu cuối cùng (cũng nhờ chiêu này mà hắn từ đó liền nức tiếng giang hồ):
Không, anh yêu em cực kỳ
Nếu cần, anh sẽ xin thề cùng em
Còn em mà muốn ăn kem
Thì anh đây sẽ đưa em ít tiền.
Đây này, anh vẫn giữ khăn (thề)
Khi xưa đã gói thức ăn (Phương mua) cho Huyền
Con đây nữa “sợi dây tình”
Khi xưa cùng nó chúng mình nhảy dây
Vậy mà bỗng chốc hôm nay
Lòng em đã lại đổi thay mất rồi
Nói xong bưng mặt òa khóc, Huyền mỗ khi ấy cảm động quá, không còn cớ gì không tin Phương nữa, mới bưng mặt khóc mà rằng:
-Huhu em đã hiểu rồi
Từ nay em sẽ ghi lời của anh
Nhưng xin anh lớn cho nhanh
Bởi vì em vẫn hơn anh cái đầu huhuhu
Khóc xong liền tuyên bố “bãi triều”. Các võ tướng nãy giờ ngồi há hốc miệng theo dõi cuộc khẩu chiến, giờ thấy Huyền mỗ nói vậy thì mừng quá reo hò vang dội. Họ trầm trồ khen Phương:
-Phương quả thực là anh hùng thời nay!
Từ đó chỉ khi nào có việc gì thật quan trọng sếp Huyền mới cho sinh hoạt.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------
P/S: Viết thêm hồi thứ 2 này trước hết ngàn lần tạ tội sếp Huyền, sếp Phương, thứ đến cũng muốn nói lên lòng mong muốn của các võ quan rằng: từ nay xin sếp bớt “sinh hoạt”, bỏ thêm thời gian vào đây vui cùng ngu mỗ và mọi người. Đa tạ, đa tạ.
Cáo lỗi: mong đừng trách ngu mỗ viết tốn không gian blog.
(1) “Cáo Huyền Mỗ” được Phương làm nhân một dịp Huyền Mỗ nghỉ ốm:
Được tin Huyền Mỗ đi đời (Ác miệng thế?)
Lòng tôi sung sướng bồi hồi biết bao
Hôm nay tôi nhớ ngày nao
Công Mỗ “sinh hoạt” biết bao ân tình
***
“Hôm qua còn thấy Mỗ cười
Mà sao nay đã đi đời Mỗ ơi (Đồ ác khẩu!)
Nhìn trăng, trăng đã chơi vơi
Nhòm dân, dân vẫn bồi hồi nhớ thương.”
(2) Nguyên dựa vào ý thơ Phương tặng Huyền:
“Đi đâu Huyền chớ ăn tham”
(Hết trọn bộ 2 hồi)
ĐTCN (ném bom rồi phắn)
(Posted by Cuội)
Bực với lớp Huyền đề đâm trách mắng
Tán đổ Huyền, Phương thọt hóa anh hùng.
Lại nói, lúc ấy thấy cô Hà về rồi, quân sĩ vội rầm rập cuống lên để ra về. Chợt có người nhảy lên đập bàn ầm ầm như vậy thì giật mình nhìn lên, thấy người đó không phải ai xa lạ chính là Huyền mỗ, minh chủ của lớp 12A.
Nhắc lại, Huyền mỗ từ khi thấy các quân sĩ dưới trướng lên bảng làm bài tập lý điểm kém hẳn mọi khi thì vừa buồn vừa bực, luôn mong hết giờ cho nhanh. Bây giờ cô Hà đã về liền nhảy ngay lên đập bàn đập ghế tuyên bố sinh hoạt đột xuất. Các võ quan lúc ấy bụng réo ù ù, thấy Huyền mỗ tuyên bố sinh hoạt đột xuất thì kinh hãi vô cùng, bởi ai ai cũng ghét “món” sinh hoạt này. Không hiểu ý các văn quan (tóc dài) ra sao?
Huyền mỗ đập bàn quát lớn:
-Chưa bao giờ điểm lý kém thế, rồi nhìn ra chỗ Mỹ Dung nói:- Ngươi là dân thi ban A há không biết làm bài tập mà thiếu điều kiện là lỗi nặng lắm sao?
Quân sĩ không ai nói gì các đại thần cũng vậy.
Đoạn Huyền mỗ thở dài nói tiếp:
-Nay theo ý các người thì phải làm thế nào?
Dũng Hâm lên tiếng:
-Theo ngu ý của tôi, chúa công một mặt cho người dò xét tình hình 12B, một mặt trong lớp chọn người giỏi giúp đỡ người kém. Nếu được như thế tất sẽ thành công. Huyền mỗ nghe thế cho là phải vô cùng:
-Tiên sinh nói rất đúng. Ta được Anh Dũng thế này thì có thể ăn no ngủ yên mà không sợ gì cả. Nay ta phong Lâm Voi làm đại đô đốc, chị Minh làm phó đô đốc, cùng các tướng Hưng Dê, Dũng Kều, Kem tích, Châu Cầu, Hà Lé, Phương thọt, Tùng cười giúp đỡ các tướng kém học hành.
Đoạn quay qua chỗ Dũng Hâm nói:
-Còn việc dò xét tình hình 12B phiền tiên sinh giúp cho có được không?
Dũng đáp:
-Dũng Hâm này nguyện xin đem hết sức khuyển mã ra giúp chúa công.
Các tướng khi nãy được phân công đều nhận lệnh, duy có Phương thọt thì không thấy đâu.
Lại nói về Lâm Voi từ khi bị Huyền mỗ cướp ngôi trong lòng “căm tức” lắm luôn có ý muốn làm cho Huyền mỗ bớt sinh hoạt đi. Khi ấy, Lâm triệu tập một số võ quan phía dưới lớp để bàn việc làm cho Huyền mỗ phải thôi sinh hoạt. Lâm Voi nói:
-Huyền mỗ từ khi lên ngôi suốt ngày bắt sinh hoạt. Vậy nay ai dám lên mời nàng xuống cho ta?
Sở dĩ Lâm vẫn gọi Huyền là nàng vì thực hắn cũng rất quý sếp. Các võ quan nghe Lâm nói vậy thì không ai dám lên. Chợt có người đứng phắt lên nói:
-Tôi tuy bất tài cũng xin đem 3 tấc lưỡi lên tán đổ Huyền mỗ về tâu công.
Mọi người nhìn xem thấy người ấy mình cao 4 thước 8, thân thể gầy gò, mắt to sáng quắc, miêng tươi rộng, tiếng nói rất cao. Người ấy họ Bach Viêt, tên Phương, tự là Phương thọt, cháu 10 đời của Tú Cát. Phương thọt rất thích đọc sách, làm thơ, học hành khá xuất chúng. Có lần bắt chước tiền nhân của mình, Phương ra vế đối:
“Trời sinh ra Phương thọt”.
Huyền mỗ thấy vậy liền bắt chước Trạng Quỳnh mà đối lại rằng:
“Đất nứt con ruồi trâu”
tạo thành môt vế đối hay vô cùng.
Phương thọt biết được từ đó đem lòng “yêu” Huyền lắm, luôn tìm cách tán Huyền. Hôm nay Phương nghe Lâm nói vậy liền xin đi ngay.
Hà Lé thấy Phương như thế liền hỏi:
-Người này là ai, hiện giữ chức vụ gì?
Văn Bờm tiên sinh Họa Quốc Trường đứng lên nói:
-Người này là Phương thọt, anh em kết nghĩa của tôi và Bắc cái, hiện giữ chức tổ viên.
Hà Lé thấy thế hét lớn (đủ nhỏ để Huyền mỗ không nghe thấy):
-Ngươi khinh bọn ta không có người hay sao mà phải sai một tên tổ viên như mi ra hả. Bay đâu, đuổi nó ra ngoài kia.
Quan thượng thư Nguyên Bình Minh thấy vậy liền ngăn Hà Lé lại:
-Tướng quân không nên vin vào chức tước như vậy. Ai có tài thì ta trọng dụng.
Đoạn quay qua hỏi Văn Bờm:
-Có phải người này là tác giả bài “Cáo Huyền mỗ” nổi tiếng đó không? (1)
Bờm nói:
-Chính là người này.
Phương thọt lúc này cũng nói:
-Nếu không tán đổ Huyền xin cứ chém đầu tôi đi.
Lâm Voi bấy giờ vui mừng đồng ý cho Phương thọt đi. Phương đi lên thấy Huyền đang nói bèn hét lớn:
-Huyền ơi xin chớ nói nhiều
Anh đây chỉ sợ Huyền tiêu bộ hàm (2)
Huyền mỗ giật mình quay ra, thấy Phương thì cười lớn:
-Anh này ăn nói sỗ sàm
Tôi đây há chẳng giữ hàm tôi sao?
Chỉ vì nhiệm vụ cô giao
Cho nên tôi phải cố sao hoàn thành
Mà anh định phá tan tành
Cho nên tôi phải đuổi anh về nhà
Nói đoạn sai tả hữu lôi Phương ra ngoài. Phương vội vàng ngăn lại rồi dùng “tỏ tình kế” mà ỉ ôi với Huyền:
-Sao Huyền nớ đuổi anh ra?
Chúng mình năm ấy đã là muội huynh
Xin em, em hãy thương tình
Vì anh đây đã yêu mình, mình ơi! (Hic, mùi mẫn ghê!)
Huyền nghe Phương lả lơi như vậy bực lắm:
-Anh này ăn nói lôi thôi
Người yêu anh á? Huyền tôi đâu thèm.
Hôm nọ tôi muốn ăn kem
Anh đâu có chịu đưa xiền cho tôi.
Phương thọt từng có tiếng là tài ăn nói, nay vẫn đang thi triển tuyệt kỹ “tỏ tình kế”:
-Xin em hãy hiểu Huyền ơi
Bởi vì hôm ấy anh hơi bí xiền
Chứ anh đâu có tiếc em
Vì anh đã trót yêu em rồi mà.
Huyền thực ra cũng rất yêu Phương nên khi nghe Phương nói vậy đã bớt nghi ngờ hơn, nhưng vẫn còn muốn dò hỏi xem lòng dạ Phương ra sao:
-Anh đã yêu tôi thật à?
Không không, tôi biết đây là đùa thôi.
Chứ anh đâu có yêu tôi
Anh chỉ thấy thích hơi hơi chứ gì?
Phương chỉ chờ có vậy, liền tung chiêu cuối cùng (cũng nhờ chiêu này mà hắn từ đó liền nức tiếng giang hồ):
Không, anh yêu em cực kỳ
Nếu cần, anh sẽ xin thề cùng em
Còn em mà muốn ăn kem
Thì anh đây sẽ đưa em ít tiền.
Đây này, anh vẫn giữ khăn (thề)
Khi xưa đã gói thức ăn (Phương mua) cho Huyền
Con đây nữa “sợi dây tình”
Khi xưa cùng nó chúng mình nhảy dây
Vậy mà bỗng chốc hôm nay
Lòng em đã lại đổi thay mất rồi
Nói xong bưng mặt òa khóc, Huyền mỗ khi ấy cảm động quá, không còn cớ gì không tin Phương nữa, mới bưng mặt khóc mà rằng:
-Huhu em đã hiểu rồi
Từ nay em sẽ ghi lời của anh
Nhưng xin anh lớn cho nhanh
Bởi vì em vẫn hơn anh cái đầu huhuhu
Khóc xong liền tuyên bố “bãi triều”. Các võ tướng nãy giờ ngồi há hốc miệng theo dõi cuộc khẩu chiến, giờ thấy Huyền mỗ nói vậy thì mừng quá reo hò vang dội. Họ trầm trồ khen Phương:
-Phương quả thực là anh hùng thời nay!
Từ đó chỉ khi nào có việc gì thật quan trọng sếp Huyền mới cho sinh hoạt.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------
P/S: Viết thêm hồi thứ 2 này trước hết ngàn lần tạ tội sếp Huyền, sếp Phương, thứ đến cũng muốn nói lên lòng mong muốn của các võ quan rằng: từ nay xin sếp bớt “sinh hoạt”, bỏ thêm thời gian vào đây vui cùng ngu mỗ và mọi người. Đa tạ, đa tạ.
Cáo lỗi: mong đừng trách ngu mỗ viết tốn không gian blog.
(1) “Cáo Huyền Mỗ” được Phương làm nhân một dịp Huyền Mỗ nghỉ ốm:
Được tin Huyền Mỗ đi đời (Ác miệng thế?)
Lòng tôi sung sướng bồi hồi biết bao
Hôm nay tôi nhớ ngày nao
Công Mỗ “sinh hoạt” biết bao ân tình
***
“Hôm qua còn thấy Mỗ cười
Mà sao nay đã đi đời Mỗ ơi (Đồ ác khẩu!)
Nhìn trăng, trăng đã chơi vơi
Nhòm dân, dân vẫn bồi hồi nhớ thương.”
(2) Nguyên dựa vào ý thơ Phương tặng Huyền:
“Đi đâu Huyền chớ ăn tham”
(Hết trọn bộ 2 hồi)
ĐTCN (ném bom rồi phắn)
(Posted by Cuội)
10 Comments:
:))
Phắn là phắn thế nào. Tiên sinh còn phải quay lại để kể tiếp kỳ 6,7…. nữa chứ
Tiên sinh này hình như nắm rất rõ tình hình lớp thì phải. Ai thích gì đều biết
hihi
Đúng là không cho phắn ! yêu cầu qua lại viết tiếp để thần dân 12a được thưởng thức !
Ranglac.
Thôi, phắn là đúng đấy, cứ viết kiểu này nữa thì chúng nó đập chết không tha đâu.
Chuối
Chuối ơi ! Các bạn đang muốn thưởng thức tiếp món ăn tinh thần vừa ngon lại vừa vui như thế này , mong được ăn mãi mãi mà bạn lại làm 1 ca nước lạnh thế này thì "tạch hẳn " àh ?
ĐTCN đừng có vì thế mà nhụt chí nhé ! Bạn hãy kéo tiếp nhật ký thành trường ký đi !
hihi... cười mỏi ca quai hàm rồi đây này !
BB
ĐTCN ơi ! Bạn quả là người có năng khiếu văn thơ đối đáp , cười nhiều mệt quá ! Hihi ...
KV
Càng đọc bài này càng thấy hay, hay hơn cả phần trước , hay nhất là các câu thơ đối khẩu không biết ĐTCN dựa vào thư gốc hay tự nghĩ ra ? mà sao lúc nào tác giả cũng đứng ngoài vòng chiến thế nhỉ? thế ĐTCN là ai đấy ?.
Người mê chuyện chưởng .
Sao lại bảo ĐTCN đứng ngoài vòng chiến? Nào ai biết nó là ai đâu vì nó có ký tên thật đâu, biết đâu nó chính là Văn Bờm hay Lẩm Cẩm cũng nên?
Xui đểu
nếu đọc thấy rõ người viết không thể là người tham gia câu chuyện được! xem thằng nào đứngngoài vỗ tay là chính thủ phạm đấy !
Người mê chuyện trưởng .
Khó nhỉ, nó vỗ nó có bảo gì đâu?
Tò Mò
Xong 1 cuộc tình của lớp 12a, bây giờ đến chuyện tướng Lâm voi đi.
Gợi ý.
Đăng nhận xét