Tiết 3+4: Giờ hóa
Ra chơi chừng 15’ thì ai lại yên vị nấy trong lớp. Khi ấy bước vào lớp là một lady trạc ngũ tuần, vẻ mặt vẫn còn vương nhiều nét thanh tú của một người con gái đẹp thuở xưa. Người ấy mình cao 4 thước 3, tính tình vui nhộn, tay xách túi da, đó chính là cô Hóa, họ Nguyên Thu, tên Hà.
Cô Hà vào lớp, vừa kịp đặt túi lên bàn, quân sĩ đã ầm ầm xin:
-Xin cô cho kiểm tra tiết sau ạ!
Huyền mỗ cũng đứng lên xin với cô rằng:
-Thưa cô bọn em vừa học lý rất mệt mỏi, nếu kiểm tra ngay e bất lợi, vậy cô cho kiểm tra tiết sau ạ!
Cô Hà cho là phải bèn gật đầu đồng ý. Quân sĩ mừng lắm. Cô vào bài mới viết một mạch không nghỉ. Khi viết đến phản ứng:
Ptrắng + O2 --> P2O5 (phát quang)
Cô mới dừng lại rồi quay qua giải thích cho quân sĩ hiện tượng lân tinh. Quân sĩ ai ai cũng rùng mình ghê sợ. Cô Hà giảng tiếp sang thí nghiệm với phốt pho, cô nói:
-Nếu thí nghiệm nhiều răng sẽ rụng, trí nhớ sẽ giảm.
Bỗng có tiếng nói ré lên từ cuối lớp:
-Chắc Huyền thí nghiệm thế này nhiều lắm
Mọi người ngoái lại xem thấy đó chính là Hà lé, tên này người tầm thước, mặt mũi tươi tắn, học thông minh phải tội râu quặp kinh, suốt ngày dính chặt vào tiểu thư họ Pham, nàng bảo gì nghe nấy cứ là răm rắp. May sao cho tiểu thư Hà MÍt ngồi bên cạnh ngày nào cũng được xem phim hành động do hai diễn viên chính này thủ vai, đôi khi còn bị kéo vào làm diễn viên phụ bất đắc dĩ nên cặp mắt béo híp của nàng cũng đỡ buồn ngủ hơn và quả dạ dày hay réo sớm của nàng cũng đỡ xót hơn, chứ không nguy cơ biến thành Mít thùng phi của nàng là quá rõ rồi.
Lại nói tới Huyền, nghe Hà lé xỏ vậy không biết thái độ cô nương Huyền ra sao.
Tiếp đó cô giáo lại nói:
-Ngày xưa tôi rất hay thí nghiệm thế này.
Khi ấy phía quân sĩ lại có tiếng nói:
-Thế mà trí nhớ cô vẫn cứng!
Giọng nói ấy chính là của chị Minh, lực lượng phản ứng nhanh. Từ đó cô Hà hứng chí kể chuyện xưa cho quân sĩ nghe:
-Các em biết không ngày xưa trí nhớ của tôi rất tốt. Bài học trên lớp tôi thuộc ngay tại lớp. Thời bọn tôi đi học, vừa học phải vừa làm lấy tiền đi học, lấy đâu thời gian học ở nhà. Bởi vậy thời sinh viên tôi học rất nhàn, thi vấn đáp trong vài ngày tôi toàn xung phong thi trước rồi về nhà nằm đọc truyện, ngủ thoải mái, tất nhiên là tôi được điểm cao.
Quân sĩ từ nãy nín thở ngồi nghe, giờ thấy cô nói vậy thì trầm trồ:
-Cô quả thực là người thần! Chúng em được cô dạy hóa quả thực là trời giúp bọn em đó. Minh khai được cô Hà, thầy Cường, cô Lan Anh thì việc gì lớn mà không thành! (xu nịnh thế)
Cô lại tiếp tục:
-Có lần đi học nhóm, ngồi cạnh một người anh. Tôi buồn ngủ quá và nói “anh ơi, anh ngồi dịch ra cho em ngủ nhờ một lúc, khi nào kẻng anh đánh thức em nhé”
Quân sĩ nghe vậy cười nghiêng ngả. Cô thực vô tư vô cùng. Chờ mọi người cười xong cô tiếp:
-Sở dĩ tôi học được tốt và luôn luôn tiên tiến là vì suốt thời đi học của tôi, tôi không hề yêu đương gì cả. Những đứa bạn gái của tôi, đứa nào cũng cứ chiều thứ 7 là có xe đón ở cổng trường. Mà xin lỗi các vị, các anh bám theo tôi đầy – Quân sĩ lại cười ầm ầm – suốt thời đi học tôi chỉ có đi bộ, có khi đi hàng chục cây số ra Hà nội, mà tôi đi rất nhanh.
Chợt có tiếng nói:
-Cô ơi, cô đi thi vô địch đi bộ được đấy ạ! Cô đi thi Seagame đi ạ!
Tiếng nói ấy không của ai khác mà chính là của Dở hơi tiên sinh Trân Anh Dũng. Cô quay người rồi tiếp bài mới. Theo như cô Sinh, Nguyên Thị Ngọ thường nói thì vừa xong quân sĩ 12A đã được chén một bữa “thịt” no nê, giờ quay lại ăn “cơm chấm cơm”. Chợt có tiếng Lẩm Cẩm:
-Hết giờ rồi cô ạ!
-Ừ thì ghi cái đầu bài thôi vậy. (Hihii)
Lại nói lúc ấy, trên phía bàn đầu, Dũng Hâm đang đọc “bố già”, Châu Cầu luôn mồm giục “xong chưa”. Chợt phía tay mặt Châu, có cái gì đó vụt qua lao vào người Hùng búp măng đầu bàn. Thì ra đó là cây thước của Thủy Top xinh đẹp, thường gọi là mắt nai, chọc vào sườn Hùng búp măng để giả bộ hỏi giờ. Hùng tuy đau nhưng vẫn vui vẻ trả lời. Lúc ấy giữa bàn 3 lại xảy ra trận quyết chiến giữa Hằng nguyệt nương và Hưng Dê. Nguyệt nương dùng cây thước kẻ nặng 0,082 kg đánh Hưng. Thước pháp của nàng quả thực rất cao cường, Hưng Dê tay không yếu ớt chống trả. Giao tranh chưa đầy 3 hiệp, Hưng Dê đã thua bỏ chạy. Dũng Hâm thấy vậy mừng lắm, chàng muốn cứu Nguyệt nương mà chưa dám xông vào. Ngay lúc ấy một hồi trống lại vang lên, quân tướng lại ùa ra chơi, được chừng 5’ lại quay vào, lục tục giở giấy kiểm tra. Dũng Hâm khi này mừng lắm chưa kịp ban thưởng gì cho Nguyệt nương giờ vào liền ban cho nàng một cái huých “yêu”. Giờ kiểm tra quân sĩ cắm đầu cắm cổ mà làm cho hết giờ. Thỉnh thoảng cũng nghe được vài tiếng than ngắn thở dài của Dở hơi tiên sinh. Hết giờ cô Hà thu bài rồi vụt qua hành lang mất dạng. Ngay lúc đó một người chạy lên bàn giáo viên, mặt vô cùng tức giận. Thế rõ thực là:
Cô Hà vui vẻ vừa ra lớp
Một người tức giận đã phóng lên
(Hết hồi 1)
(Muốn biết người đó là ai định làm gì xem hồi sau sẽ rõ.)
ĐTCN
(Posted by Cuội)
Ra chơi chừng 15’ thì ai lại yên vị nấy trong lớp. Khi ấy bước vào lớp là một lady trạc ngũ tuần, vẻ mặt vẫn còn vương nhiều nét thanh tú của một người con gái đẹp thuở xưa. Người ấy mình cao 4 thước 3, tính tình vui nhộn, tay xách túi da, đó chính là cô Hóa, họ Nguyên Thu, tên Hà.
Cô Hà vào lớp, vừa kịp đặt túi lên bàn, quân sĩ đã ầm ầm xin:
-Xin cô cho kiểm tra tiết sau ạ!
Huyền mỗ cũng đứng lên xin với cô rằng:
-Thưa cô bọn em vừa học lý rất mệt mỏi, nếu kiểm tra ngay e bất lợi, vậy cô cho kiểm tra tiết sau ạ!
Cô Hà cho là phải bèn gật đầu đồng ý. Quân sĩ mừng lắm. Cô vào bài mới viết một mạch không nghỉ. Khi viết đến phản ứng:
Ptrắng + O2 --> P2O5 (phát quang)
Cô mới dừng lại rồi quay qua giải thích cho quân sĩ hiện tượng lân tinh. Quân sĩ ai ai cũng rùng mình ghê sợ. Cô Hà giảng tiếp sang thí nghiệm với phốt pho, cô nói:
-Nếu thí nghiệm nhiều răng sẽ rụng, trí nhớ sẽ giảm.
Bỗng có tiếng nói ré lên từ cuối lớp:
-Chắc Huyền thí nghiệm thế này nhiều lắm
Mọi người ngoái lại xem thấy đó chính là Hà lé, tên này người tầm thước, mặt mũi tươi tắn, học thông minh phải tội râu quặp kinh, suốt ngày dính chặt vào tiểu thư họ Pham, nàng bảo gì nghe nấy cứ là răm rắp. May sao cho tiểu thư Hà MÍt ngồi bên cạnh ngày nào cũng được xem phim hành động do hai diễn viên chính này thủ vai, đôi khi còn bị kéo vào làm diễn viên phụ bất đắc dĩ nên cặp mắt béo híp của nàng cũng đỡ buồn ngủ hơn và quả dạ dày hay réo sớm của nàng cũng đỡ xót hơn, chứ không nguy cơ biến thành Mít thùng phi của nàng là quá rõ rồi.
Lại nói tới Huyền, nghe Hà lé xỏ vậy không biết thái độ cô nương Huyền ra sao.
Tiếp đó cô giáo lại nói:
-Ngày xưa tôi rất hay thí nghiệm thế này.
Khi ấy phía quân sĩ lại có tiếng nói:
-Thế mà trí nhớ cô vẫn cứng!
Giọng nói ấy chính là của chị Minh, lực lượng phản ứng nhanh. Từ đó cô Hà hứng chí kể chuyện xưa cho quân sĩ nghe:
-Các em biết không ngày xưa trí nhớ của tôi rất tốt. Bài học trên lớp tôi thuộc ngay tại lớp. Thời bọn tôi đi học, vừa học phải vừa làm lấy tiền đi học, lấy đâu thời gian học ở nhà. Bởi vậy thời sinh viên tôi học rất nhàn, thi vấn đáp trong vài ngày tôi toàn xung phong thi trước rồi về nhà nằm đọc truyện, ngủ thoải mái, tất nhiên là tôi được điểm cao.
Quân sĩ từ nãy nín thở ngồi nghe, giờ thấy cô nói vậy thì trầm trồ:
-Cô quả thực là người thần! Chúng em được cô dạy hóa quả thực là trời giúp bọn em đó. Minh khai được cô Hà, thầy Cường, cô Lan Anh thì việc gì lớn mà không thành! (xu nịnh thế)
Cô lại tiếp tục:
-Có lần đi học nhóm, ngồi cạnh một người anh. Tôi buồn ngủ quá và nói “anh ơi, anh ngồi dịch ra cho em ngủ nhờ một lúc, khi nào kẻng anh đánh thức em nhé”
Quân sĩ nghe vậy cười nghiêng ngả. Cô thực vô tư vô cùng. Chờ mọi người cười xong cô tiếp:
-Sở dĩ tôi học được tốt và luôn luôn tiên tiến là vì suốt thời đi học của tôi, tôi không hề yêu đương gì cả. Những đứa bạn gái của tôi, đứa nào cũng cứ chiều thứ 7 là có xe đón ở cổng trường. Mà xin lỗi các vị, các anh bám theo tôi đầy – Quân sĩ lại cười ầm ầm – suốt thời đi học tôi chỉ có đi bộ, có khi đi hàng chục cây số ra Hà nội, mà tôi đi rất nhanh.
Chợt có tiếng nói:
-Cô ơi, cô đi thi vô địch đi bộ được đấy ạ! Cô đi thi Seagame đi ạ!
Tiếng nói ấy không của ai khác mà chính là của Dở hơi tiên sinh Trân Anh Dũng. Cô quay người rồi tiếp bài mới. Theo như cô Sinh, Nguyên Thị Ngọ thường nói thì vừa xong quân sĩ 12A đã được chén một bữa “thịt” no nê, giờ quay lại ăn “cơm chấm cơm”. Chợt có tiếng Lẩm Cẩm:
-Hết giờ rồi cô ạ!
-Ừ thì ghi cái đầu bài thôi vậy. (Hihii)
Lại nói lúc ấy, trên phía bàn đầu, Dũng Hâm đang đọc “bố già”, Châu Cầu luôn mồm giục “xong chưa”. Chợt phía tay mặt Châu, có cái gì đó vụt qua lao vào người Hùng búp măng đầu bàn. Thì ra đó là cây thước của Thủy Top xinh đẹp, thường gọi là mắt nai, chọc vào sườn Hùng búp măng để giả bộ hỏi giờ. Hùng tuy đau nhưng vẫn vui vẻ trả lời. Lúc ấy giữa bàn 3 lại xảy ra trận quyết chiến giữa Hằng nguyệt nương và Hưng Dê. Nguyệt nương dùng cây thước kẻ nặng 0,082 kg đánh Hưng. Thước pháp của nàng quả thực rất cao cường, Hưng Dê tay không yếu ớt chống trả. Giao tranh chưa đầy 3 hiệp, Hưng Dê đã thua bỏ chạy. Dũng Hâm thấy vậy mừng lắm, chàng muốn cứu Nguyệt nương mà chưa dám xông vào. Ngay lúc ấy một hồi trống lại vang lên, quân tướng lại ùa ra chơi, được chừng 5’ lại quay vào, lục tục giở giấy kiểm tra. Dũng Hâm khi này mừng lắm chưa kịp ban thưởng gì cho Nguyệt nương giờ vào liền ban cho nàng một cái huých “yêu”. Giờ kiểm tra quân sĩ cắm đầu cắm cổ mà làm cho hết giờ. Thỉnh thoảng cũng nghe được vài tiếng than ngắn thở dài của Dở hơi tiên sinh. Hết giờ cô Hà thu bài rồi vụt qua hành lang mất dạng. Ngay lúc đó một người chạy lên bàn giáo viên, mặt vô cùng tức giận. Thế rõ thực là:
Cô Hà vui vẻ vừa ra lớp
Một người tức giận đã phóng lên
(Hết hồi 1)
(Muốn biết người đó là ai định làm gì xem hồi sau sẽ rõ.)
ĐTCN
(Posted by Cuội)
22 Comments:
ĐTCN ơi ! Chuyện của bạn hay quá , càng đọc càng thấy thích !
KV
Hồi đấy kiểu gì thế nhỉ, cứ thích nhau thì được bố trí ngồi gần nhau mà tự nhiên được ngồi sát nhau lại quay ra thích nhau
Hihi, cm gì mà luẩn quẩn thế? Chắc đấy là cái tài “nhìn người thấu tim” của cô Lan Anh?
Thế hồi bây giờ thì thế nào?
Tò mò
Cô Lan Anh hồi đấy như thế là khuyến khích yêu đương sớm. Với lại buồn cười mấy anh chị không có tình ý gì được xếp ngồi cạnh nhau tự dưng để ý nhau mới chết chứ. Ví dụ như bạn …. mà th ôi chả kể vì kể ra vô khối
DH
...he...he...Tiếc quá, tiếc quá...Mấy năm học éo được ngồi cạnh nàng nào...hic...Ngồi cạnh tuyền dững là Bò Đen, Dương to vật(lớp 11)với lại Dr.Châu (lớp 12)...Giá như được ngồi cạnh em nào thì có phải là giờ có ối chuyện mà kể không...he...he...
@DH : Cứ như là mình biết thật ý nhỉ , nói kiểu đó thì ai mà chẳng nói được ( kiểu mập mờ , lửng lơ con cá vàng ... ấy mà )
@ he ... he ... : Bạn hồi đó là một trong số vô khối bạn có nhiều kỷ niệm để kể mà bây giờ lại bảo do chẳng được ngồi cạnh em nào nên k có chuyện để kể như thế là thế nào ? Hay là sợ kể ra đây ối đứa chết thèm ... hihi cho bọn nó chết thèm hết đi he...he ...
BB
ĐTCN là ai mà có vẻ chăm chú học hành thế nhỉ.
Nhớ hết được nội dung từng giờ học.
Ngày xưa đến lớp mình chỉ để ý mỗi một em thôi, chả quan tâm đến gì khác nên bây giờ đọc lại chả biết ĐTCN nói thật hay điêu nữa.
Mà sao không thấy ĐTCN tiếp nhỉ, làm phát giờ chính trị đi. Trong các thầy cô giáo ngày xưa, mình kết nhất thầy Toại.
Dê Vàng
@ Dê Vàng : Bạn kết nhất thầy Toại , sao k kể giờ học mà bạn nhớ nhất đi mà lại ngồi mong ĐTCN xuất bản nhỉ ! Dê vàng có biết bạn mà kể ra đây thì k khéo nổ tung blog vì cười mất vì bạn có năng khiếu hài hước hơn hẳn các bạn khác , bạn viết đi nhé !
BB
@DV: Bạn quan tâm đến mỗi một em là em nào thế? Tò mò quá, ĐTCN có biết không nhỉ mà sao không thấy viết gì???
Tò Mò
Thày Toại bọ ngựa thì có gì mà kết nhỉ ? mỗi lần đến giờ chính trị là phát khiếp vì cái kiểu rà tên từng đứa để gọi lên bảng của thầy ý! nghĩ lại vẫn thấy sởn gai ốc !
Ranglac.
Mọi người nhớ giỏi nhỉ, mình thì chỉ nhớ mỗi cái mẹt của thầy còn chả nhớ gì. Ai nhớ gì nữa thì viết thêm đi để cho ĐTCN lấy dữ liệu.
Cuội
Tớ nhớ có lần thầy Toại cũng rà tên trong danh sách lớp rồi tự nhiên thày gọi "Sông Thu lên bảng "cả lớp ào ào "lớp em không có ai tên Thu, thày nhầm sổ điểm rồi !" Thầy nói "nhầm là nhầm thế nào " rồi thầy đọc tên đúng và thế là tớ bị lên bảng và nếu theo đúng trí nhớ của tớ thì mặc dù được nhắc bài rất ác chiến từ bàn 1 nhưng cuối cùng tớ cũng bị xơi con ngỗng thì phải .
Ranglac
Thầy Toại hay lắm, biết nhìn người :))
Có chuyện về thầy hay lắm
Bò Đen
Bò đen ăn nói nửa chừng kích động sự tò mò quá. Có chuyện hay về thầy Toại thì kể luôn cho mọi người nghe đi.
Tò Mò
Này BĐ không chơi cái kiểm tập làm người khôn như thế đâu nhé , có chuyện gì thì kể cho chị em cùng biết với chứ , cứ cười một mình người ta bảo là hâm đấy .
Ranglac.
Để ĐTCN viết thì hay hơn
Bò Đen.
ĐTCN ơi ở đâu liên lạc ngay với BĐ lấy tư liệu viết bài đi! BĐ kiêu quá!
Tò Mò
ĐTCN = Đinh Thị Chọc Ngoáy đúng ko nhỉ?
Xoay
Hihi, tên hay quá mà ý nghĩa nữa.
Chuối
...he...he...Không phải vậy rồi, chắc là Đây Thích Chọc Ngoáy mới đúng...he...he...
Oh, thế hóa ra ĐTCN chính là tồng chí he… he à?
Ngu Ngơ
...he...he...Không nói đâu...he...he...
Đăng nhận xét