Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011

Lạc em!

Mục:
(Đây đây anh nhớ rồi đây Lạc ơi!)


Lạc ơi, anh sẽ đi tu
Cùng nhau ta phóng Rem(Dream) vù đi chơi
Lạc ơi anh chết (đói) đến nơi
Quyết tâm tu nghiệp để đời tự do
Nãy giờ anh nói quanh co
Bây giờ anh nói lý do tại sào (sao)
Lạc ới có nhớ không nào
Lời Lạc đã hứa ngọt ngào ngày xưa
Rằng Lạc sẽ giúp anh cưa
Mà nay chẳng đổ lại chưa được gì
Lạc này, an ủi làm chi
Đi tu còn sướng hơn là đi yêu
Anh xin dẫn chứng vài điều
Vào chùa chẳng phải cần nhiều đô la
Ăn gì chỉ có chúng ta
Sinh nhật chẳng phải tặng quà cho ai
Làm sư sống được rất dài
Vì vậy anh mời xách hài (dép) ra đi
Lạc ơi hãy nhắn các chi (chị em)
Mỗi ngày mùng một mang gì cho anh
Đừng mang thịt chó canh cua (toàn thứ anh thích)
Vì anh sợ lắm nhà chùa bắt kiêng
Lên chùa có trái “sầu riêng”
Vì anh bị gút bye riềng thịt cho (dog)
Lạc ơi em hãy chớ lo
Ngày rằm mùng một chùa cho gặp nhàu (nhau)
Cho dù gặp chả bao lâu
Nhưng anh cũng đỡ u sầu mấy năm
Thôi nay “trăng đã qua rằm”
Chúc Em hạnh phúc trăm năm với người.


Người yêu Lạc

16 Comments:

Lop12aminhkhai nói...

Rang ơi ! Làm tại một cty có tiếng trong nhiều lĩnh vực như thế , lại là người quan trọng trong bộ máy cầm quyền nữa thế mà sao máy tính gì mà chán đời thế? Bài hay như thế này mà k cm gì được àh ? Lại cứ phải đợi trời tối , đợi đến đêm khuya thì mới làm việc được àh ? Chẹp , chẹp ... thế thì còn gì là không khí ... nữa .
BB

Lop12aminhkhai nói...

Mùi mẫn quá!!! Chẹp...chẹp... biết đâu lạc lại chỉ thích trời tối như thế mới thấy không khí và có nhiều ý tưởng. BB đừng thắc mắc

Lop12aminhkhai nói...

BB chắc cảm động hộ Lạc quá đi mất, ưu ái Comment cho Lạc tận 5 chữ thế thế thế 1 lúc mà sao K thấy Lạc nói gì, hay tại Lạc sướng quá bay tít lên mây xanh òi nhỉ?
Cáo

Lop12aminhkhai nói...

Cẩn thận xem blog buổi tối Rang nhá, thằng lớn nhất mà lò dò vào biết được bài này là toi đấy.
Tào Tháo

Lop12aminhkhai nói...

Không biết phải cẩn thận với thằng lớn hay thằng nhỏ. Mà ở nhà Rang thằng nào lớn, thằng nào nhỏ?
Thắc mắc

Lop12aminhkhai nói...

Mọi người có biết chuyện thằng lớn thằng nhỏ không?

Lop12aminhkhai nói...

À mà chưa biết thật, khéo có thằng chưa cai … cũng nên.

Lop12aminhkhai nói...

Gìơ đây đọc được thơ anh
Tự nhiên lòng thấy chòng chành không yên
Một mình suy nghĩ liên miên
Tính sao thay đổi tự nhiên bây giờ
Mong rằng đột biến bất ngờ
THáng nhiều mùng một đỡ chờ đợi nhau
Ngày xưa nếu nói một câu
Thì bây giờ đỡ mong nhau hôm rằm

Mùi mẫn hơn chưa ?
RAnglac

Lop12aminhkhai nói...

Rang ơi ! Thơ thẩn thế này thì làm sao anh biết đường mà ra , anh đi lòng vòng , anh đi loanh quanh, anh đi nhanh nhanh , anh đi xoắn quẩy ... em có biết k em !
BB

Lop12aminhkhai nói...

Sốc quá, sốc nặng quá, hôm nay vào blog suýt ngất:

Tây Nguyên hùng vĩ không ngờ,
Thơ Rang lại mượt hơn tơ thế này.
“Người yêu Lạc” lạc vào mê
Bước đi vướng “núi”, bước về vướng thơ.


Chuối

Lop12aminhkhai nói...

Kinh! giờ mới biết Lạc văn thơ ra phết thế mà cứ cãi tớ không phải nhà văn. Còn gì khai quuật nốt ra đi cho mọi người thưởng thức
Tây Nguyên hùng vĩ thật. Không biết Bò Đen đến đó bao giờ mà vẽ đwợc chuẩn thế! Hay là đã đánh quả lẻ rồi???
Ném lựu đạn rồi chạy

Lop12aminhkhai nói...

Mềnh chưa đến Tây Nguyên bao giờ, mới chỉ nghe tả là đẹp và hùng vĩ lắm nên hình dung như thế! Đang khám phá.=P~
Bò Đen.

Lop12aminhkhai nói...

Chắc là Tây NGuyên hùng vĩ là 1 bài tập đọc trong sách lớp 4 đây! nhưng công nhận có "hùng" thật nhưng không phải ở "vĩ" nhỉ ?
Xoáy.

Lop12aminhkhai nói...

Có một thời mình kịp nói gì đâu
Em ngồi khóc ta dại khờ quá đỗi
Mình yêu nhau mà không dám nói
Để tim đau nuối tiếc độ thu về.

Người yêu Lạc

Lop12aminhkhai nói...

Người yêu mình cứ như anh hùng Núp ,bài qua lâu rồi tự nhiên nhảy phụt ra vài dòng , chán quá ! hết cả hứng đối đáp rồi !
Ranglac.

Lop12aminhkhai nói...

Anh vào nhưng núi đồi hùng vĩ quá anh không nhìn thấy em.
Người yêu Lạc