1.Do Chí Phèo bị chứng vô sinh nên gia đình Chí Phèo quyết định tìm người thay thế ; mong kiếm một đứa con. Đến ngày hẹn gặp người thay thế, Chí Phèo tạm biệt vợ và nói:
- Anh đi đây. Hắn ta sẽ đến ngay đấy.
Nửa giờ sau, một bác phó nháy dạo chuyên chụp ảnh trẻ con tình cờ đi ngang qua nhà Chí Phèo và gõ cửa định hỏi xem họ có cần chụp ảnh cho con không.
- Chào bà, tôi đến để...?
- Ồ, không cần phải giải thích đâu. Tôi đang đợi ông.
- Vậy hả? - Bác phó nháy ngạc nhiên - Tốt quá. Bà biết không, tôi là chuyên gia về các em bé.
- Tôi đợi ông chính là vì chuyện đó. Mời ông vào và ngồi ở đằng kia. Sau một lúc, Thị Nở thẹn thùng lên tiếng:
- Ưm… chúng ta bắt đầu ở đâu?
- Bà cứ để tôi lo. Thông thường tôi thử hai lần trong bồn tắm, một lần trên trường kỷ và hai lần trên giường. Đôi khi ngay cả dưới đất trong phòng khách cũng thú vị. Việc đó hoàn toàn có thể làm được ở bất cứ chỗ nào!
- Trong bồn tắm à, rồi lại dưới đất trong phòng khách? Thảo nào mà ông chồng của tôi chẳng thể nào làm được.
- Thưa bà, chẳng ai trong chúng ta có thể đảm bảo có kết quả tốt trong mọi trường hợp. Nhưng nếu như chúng ta thử ở nhiều tư thế khác nhau và tôi lấy khoảng sáu hay bảy góc độ gì đó, tôi chắc là bà sẽ được thoả mãn.
- Nhưng như vậy đã là quá nhiều rồi ạ...
- Thưa bà, theo cách của tôi, người ta phải có đủ thời gian. Tôi có thể làm trong vòng 5 phút, nhưng nếu thế thì bà sẽ cảm thấy thất vọng.
- Tôi chẳng biết nữa.... - Thị Nở thẹn thùng trả lời.
Bác phó nháy bèn mở túi xách và lấy ra một lô ảnh em bé. - Đứa này là tôi làm trên nóc một chung cư.
- Ôi trời ơi?! - Thị Nở kêu lên, tay bóp chặt khăn mùi-soa.
- Còn cặp sinh đôi này, bà sẽ thấy kết quả còn trên cả tuyệt vời nếu biết được người mẹ đã gặp khó khăn đến chừng nào.
- Bà ấy gặp khó khăn à? - Thị Nở hỏi lại.
- Ô, dĩ nhiên rồi! Tôi đã phải đưa bà ấy đến tận Vườn bách thú để làm việc này. Người ta xếp quanh bốn năm vòng, chen lấn nhau để được xem cảnh tượng tuyệt vời đó. Cứ y như là trong phim!- Bốn năm vòng??? - Thị Nở tròn mắt thốt lên.
- Đúng vậy đó - Bác phó nháy trả lời - Cảnh đó kéo dài khoảng 3 tiếng! Người mẹ không ngừng la hét. Tôi đã bị mất tập trung. Rốt cục tới khi trời tối thì tôi cũng đã làm xong việc. Lúc đó, khi bọn sóc bắt đầu gặm nhấm đồ nghề của tôi, tôi chỉ còn vừa đủ thời gian để đóng thùng.
Thị Nở nhổm người dậy:
- Ý ông muốn nói là bọn sóc đã gặm nhấm... hưm.... đồ nghề của ông???
- Đúng vậy! Được rồi, thưa bà, nếu bà đã sẵn sàng, tôi sẽ chuẩn bị chân gác máy để chúng ta có thể bắt đầu...
- Chuẩn bị... CHÂN GÁC MÁY???
- Ô đúng là vậy, tôi cần phải dùng cái chân gác máy để đỡ cái Canon của tôi. Nó quá to để tôi có thể giữ được lâu...
THƯA BÀ??? BÀ ƠI???... Ôi trời ơi, sao bà lại xỉu?!!
2.Chí Phèo đi làm về, thấy Thị Nở mừng rỡ bảo:
-Anh Chí Phèo ơi, em có tin mừng đây: Em trễ một tháng rồi. Có lẽ chúng ta sắp có em bé! Nhưng anh đừng nói cho ai biết nhé, vì ta chưa chắc chắn mà.
- Ngày hôm sau, người của công ty điện lực đến nhà vì gia đình đó đã muộn nộp tiền điện một tháng. Gặp Thị Nở, anh nhân viên sở điện nói:
- Bà có phải là bà Thị Nở không? Bà đã trễ một tháng rồi đấy!
- Làm sao mà anh biết được? -Thị Nở gào lên.
- Thưa bà, nó ở trong hồ sơ của chúng tôi mà! – Nhân viên sở điện đáp.
- Cái gì? - Thị Nở càng hoảng hốt - Trong hồ sơ của các anh? - Tất nhiên! Thôi để tôi về hỏi chồng tôi đã!
-Thị Nở nói rồi sập cửa. Tối hôm đó, Thị Nở hỏi Chí Phèo về chuyện nhân viên sở điện.
Chí Phèo cáu điên, chạy ngay đến sở điện:
- Có chuyện gì thế hả? Sao các anh lại dám lập hồ sơ là vợ tôi trễ một tháng? Có liên quan gì đến các anh hả
- Xin anh bình tĩnh - Nhân viên sở điện nói - Có gì nghiêm trọng đâu, anh chỉ cần trả tiền cho chúng tôi...
- Trả tiền cho các anh?- Chí Phèo nghĩ ''mình đang bị tống tiền''
- Nếu tôi không trả thì sao
- Hmm... thưa anh, nếu thế chúng tôi chẳng còn cách nào khác là cắt ngay...
- Hả? - Chí Phèo lại hiểu lầm, ngắt lời, hét toáng lên :
- Thế lúc đấy thì vợ tôi làm thế nào?
- Tôi chẳng biết – Nhân viên sở điện lạnh lùng - Bảo cô ấy dùng tạm một cây nến vậy... (Chí Phèo lăn ra... ngất xỉu).
Lởm & Khởm.
--------------------------------------------------------------------------------
- Anh đi đây. Hắn ta sẽ đến ngay đấy.
Nửa giờ sau, một bác phó nháy dạo chuyên chụp ảnh trẻ con tình cờ đi ngang qua nhà Chí Phèo và gõ cửa định hỏi xem họ có cần chụp ảnh cho con không.
- Chào bà, tôi đến để...?
- Ồ, không cần phải giải thích đâu. Tôi đang đợi ông.
- Vậy hả? - Bác phó nháy ngạc nhiên - Tốt quá. Bà biết không, tôi là chuyên gia về các em bé.
- Tôi đợi ông chính là vì chuyện đó. Mời ông vào và ngồi ở đằng kia. Sau một lúc, Thị Nở thẹn thùng lên tiếng:
- Ưm… chúng ta bắt đầu ở đâu?
- Bà cứ để tôi lo. Thông thường tôi thử hai lần trong bồn tắm, một lần trên trường kỷ và hai lần trên giường. Đôi khi ngay cả dưới đất trong phòng khách cũng thú vị. Việc đó hoàn toàn có thể làm được ở bất cứ chỗ nào!
- Trong bồn tắm à, rồi lại dưới đất trong phòng khách? Thảo nào mà ông chồng của tôi chẳng thể nào làm được.
- Thưa bà, chẳng ai trong chúng ta có thể đảm bảo có kết quả tốt trong mọi trường hợp. Nhưng nếu như chúng ta thử ở nhiều tư thế khác nhau và tôi lấy khoảng sáu hay bảy góc độ gì đó, tôi chắc là bà sẽ được thoả mãn.
- Nhưng như vậy đã là quá nhiều rồi ạ...
- Thưa bà, theo cách của tôi, người ta phải có đủ thời gian. Tôi có thể làm trong vòng 5 phút, nhưng nếu thế thì bà sẽ cảm thấy thất vọng.
- Tôi chẳng biết nữa.... - Thị Nở thẹn thùng trả lời.
Bác phó nháy bèn mở túi xách và lấy ra một lô ảnh em bé. - Đứa này là tôi làm trên nóc một chung cư.
- Ôi trời ơi?! - Thị Nở kêu lên, tay bóp chặt khăn mùi-soa.
- Còn cặp sinh đôi này, bà sẽ thấy kết quả còn trên cả tuyệt vời nếu biết được người mẹ đã gặp khó khăn đến chừng nào.
- Bà ấy gặp khó khăn à? - Thị Nở hỏi lại.
- Ô, dĩ nhiên rồi! Tôi đã phải đưa bà ấy đến tận Vườn bách thú để làm việc này. Người ta xếp quanh bốn năm vòng, chen lấn nhau để được xem cảnh tượng tuyệt vời đó. Cứ y như là trong phim!- Bốn năm vòng??? - Thị Nở tròn mắt thốt lên.
- Đúng vậy đó - Bác phó nháy trả lời - Cảnh đó kéo dài khoảng 3 tiếng! Người mẹ không ngừng la hét. Tôi đã bị mất tập trung. Rốt cục tới khi trời tối thì tôi cũng đã làm xong việc. Lúc đó, khi bọn sóc bắt đầu gặm nhấm đồ nghề của tôi, tôi chỉ còn vừa đủ thời gian để đóng thùng.
Thị Nở nhổm người dậy:
- Ý ông muốn nói là bọn sóc đã gặm nhấm... hưm.... đồ nghề của ông???
- Đúng vậy! Được rồi, thưa bà, nếu bà đã sẵn sàng, tôi sẽ chuẩn bị chân gác máy để chúng ta có thể bắt đầu...
- Chuẩn bị... CHÂN GÁC MÁY???
- Ô đúng là vậy, tôi cần phải dùng cái chân gác máy để đỡ cái Canon của tôi. Nó quá to để tôi có thể giữ được lâu...
THƯA BÀ??? BÀ ƠI???... Ôi trời ơi, sao bà lại xỉu?!!
2.Chí Phèo đi làm về, thấy Thị Nở mừng rỡ bảo:
-Anh Chí Phèo ơi, em có tin mừng đây: Em trễ một tháng rồi. Có lẽ chúng ta sắp có em bé! Nhưng anh đừng nói cho ai biết nhé, vì ta chưa chắc chắn mà.
- Ngày hôm sau, người của công ty điện lực đến nhà vì gia đình đó đã muộn nộp tiền điện một tháng. Gặp Thị Nở, anh nhân viên sở điện nói:
- Bà có phải là bà Thị Nở không? Bà đã trễ một tháng rồi đấy!
- Làm sao mà anh biết được? -Thị Nở gào lên.
- Thưa bà, nó ở trong hồ sơ của chúng tôi mà! – Nhân viên sở điện đáp.
- Cái gì? - Thị Nở càng hoảng hốt - Trong hồ sơ của các anh? - Tất nhiên! Thôi để tôi về hỏi chồng tôi đã!
-Thị Nở nói rồi sập cửa. Tối hôm đó, Thị Nở hỏi Chí Phèo về chuyện nhân viên sở điện.
Chí Phèo cáu điên, chạy ngay đến sở điện:
- Có chuyện gì thế hả? Sao các anh lại dám lập hồ sơ là vợ tôi trễ một tháng? Có liên quan gì đến các anh hả
- Xin anh bình tĩnh - Nhân viên sở điện nói - Có gì nghiêm trọng đâu, anh chỉ cần trả tiền cho chúng tôi...
- Trả tiền cho các anh?- Chí Phèo nghĩ ''mình đang bị tống tiền''
- Nếu tôi không trả thì sao
- Hmm... thưa anh, nếu thế chúng tôi chẳng còn cách nào khác là cắt ngay...
- Hả? - Chí Phèo lại hiểu lầm, ngắt lời, hét toáng lên :
- Thế lúc đấy thì vợ tôi làm thế nào?
- Tôi chẳng biết – Nhân viên sở điện lạnh lùng - Bảo cô ấy dùng tạm một cây nến vậy... (Chí Phèo lăn ra... ngất xỉu).
Lởm & Khởm.
--------------------------------------------------------------------------------
16 Comments:
:D
Kiếm hộ tớ 1 bác chụp ảnh nhé !
RAnglac.
Dùng ngay BĐ đi, không tốt hơn à?
Cuội
Lấy nhau được ít lâu, Thị Nở mới biết thực ra chồng mình chẳng có tài cán gì. Mọi việc trong nhà, Thị Nở đều một thân gánh vác.
Đánh vật với cuộc sống ở thị thành không xong, hai vợ chồng dọn về một làng chài ven biển tìm kế sinh nhai.
Chắc vì thiếu kinh nghiệm nên Thị Nở không đánh cá được nhiều như người ta. Cực chẳng đã, Thị Nở khóc lóc với chị hàng xóm:
-Chị ơi, có bí quyết gì không, chỉ cho em với, nhà em chỉ ăn hại thôi, chỉ có mình em mưa nắng kiếm ăn mà không đủ !
Sức vóc em không thiếu nhưng mỗi tội không biết đánh cá chỗ nào cho được nhiều cá.
Chị hàng xóm chép miệng:
- Có gì đâu, cứ mỗi sáng dậy, tôi nhìn cái của nợ của lão chồng, nó ngoẹo sang hướng nào thì đi đánh cá hướng ấy.
Thị Nở về nhà làm theo, quả nhiên đánh được nhiều cá, đời sống khấm khá dần lên.
Được ít hôm, Thị Nở lại chạy sang than thở:
- Chị ơi, nhưng có hôm cái của nợ ấy nó chỉ thẳng lên giời, em chẳng biết là nên đi theo hướng nào cả, hu hu... sao em khổ thế !
Chị hàng xóm cười khẩy:
- Phải gió nhà chị, hôm nào nó dựng đứng lên... thế thì ở nhà chứ đi đánh cá làm gì nữa ! Rõ là phước nhà chị mà không biết hưởng...!
Người khởi xướng đã tuyệt rồi, người mở ra càng tuyệt hơn. Những câu chuyện hay như thế mà tác giả lại ẩn danh làm tớ tò mò quá!
BR
Ngày hnay mình toàn được đọc chuyện dzui , hay thật ngày nào cũng như thế này thì tuyệt nhỉ !
KV
Tác giả chuyện này có phải anh Chí hôm trước cm k nhỉ ! Lại k cho cái tên để BR cứ tò mò mãi ! Xưng danh đi bạn ơi !
Thô kệch
Nghe nói Canon của Bò đen hỏng rồi tìm bác nào có cái máy mạnh 1 chút vì con tớ nghịch lắm !
Ranglac.
:O Lạc đẻ được 2 thằng con zai thì mẹ màn hình phẳng, bố mất bi nên giờ chỉ để đi vs và cho con nghịch.
Canon của anh còn mạnh lắm, tele cực khỏe. Chỉ sợ cho mượn rồi suốt ngày em vần vũ, thích quá rồi ko chịu trả. Hôm nào cần thì ra Hẹn Hò 2 anh cho mượn 30'.
Bò Đen.
@Bò đen : thùng rỗng kêu to !
RAnglac.
@Lạc: thùng nào mà chả rỗng, lúc nào thích mà chả kêu to. :d
Bò Đen.
Chị hàng xóm ơi cái của nợ nó chỉ xuống đất thì em phải làm gì ạ
Thị Nở
...he...he...BĐ ơi! Kêu to thế lỡ trẻ con nó nghe thấy thì sao?...he...he...
a ha bây giờ mình mới hiểu mỗi khi bò rống lên là nó muốn cái gì
Bác nông dân
Hiểu rồi thì chịu khó chăm sóc đi nhé!
Kêu to sợ trẻ con biết thì cứ kêu theo nhạc là xong. Tiến quân ca chẳng hạn :O
Bò Đen.
@ Thị Nở :Ôi thôi , lúc đó nhà em sẽ chẳng có gì để mà mần cả . Chia buồn nhé!
CHị Hàng Xóm.
Đăng nhận xét