39 năm vật vã, 3 ngày rục rịch, 1 ngày di dời, 1 giờ chờ đợi thì cuối cùng nó cũng đến.
Nhà hàng Thế Giới Nghiêng vẫn là điểm được lựa chọn cho sự kiện này.
6h. Alô, alo..ô, a..lô, aaa..lô...
Khổ chủ và các khách mời đã đến gần hết. Chén thôi!
- Em ơi, cho anh nồi lẩu gầu. À này, thêm chai Pu-tin vuông nhé!
Đạm bạc quá.
- Cho anh sa-lát Nga nữa!
Hà Thị Kòi đứng phắt dậy. Xoạch xoạch! Xoạch xoạch!
Xong bên kia. "Này, đằng ấy chụp hộ bên này cái". Xoạch xoạch! Xoạch xoạch!
Vẫn bổn cũ: Dr. Châu dựa vào vai phải Hương Tác, Top giơ ngón tay giữa...
30' hết nửa chai Pu-tin, Hà Lé ré lên:
- Này, chị em uống gì nhỉ?
- À, ờ, thì.. chúng em không uống gì đâu ạ.
- Không là không thế nào. Phạt!
" Đúng bẫy bà rồi! É he!", Top làm 2 quai. Lé im bặt.
Đạm bạc quá. Cho anh 2 bát ngao hấp!
Bỗng Dr đứng dậy, mặc áo. Mặt nghiêm trọng:
- Đây phải đi đàng này tí!
- Đi đâu đấy?
- O-đờ rồi, không đi không được. 30' thôi.
- Nhớ mang phong bì về nhé! Kem Tích ới theo.
Ngao hấp ra. Điện thoại Kòi í ới, Rang gọi này!
- Sau lâu thế? Ra đi?...Phải tắm xong mới đi á?..Mọi người đang đợi.
- Không cần tắm đâu. Ra đây ăn xong rồi tắm - Anh em nhao nhao. Cò cười ngoạc mỏ, co nốt chân kia lên ghế.
- Thôi, Giang nói chuyện với mọi người này!
- Alô, không cần tắm đâu. Ra đây cho nguyên bản, ra ngay nhé!.. Xoạch!
- Giang bảo không ra, chưa tắm khó ra lắm.
É he! Ngao ngon thế, nước ngọt lừ.
Ờ, sao Dr Châu chưa về nhỉ? Lẩu em ơi!
- Sao lại 2 nồi. Bọn anh có gọi 2 nồi đâu?
- Em o-đờ rồi, anh thông cảm.
- Em đổ 2 nồi làm 1 rồi tính tiền 1 nồi nhé!
- ...
- Hay 1 nồi rưỡi?
- Anh thông cảm..
Lẩu gầu với Pu-tin quả tuyệt vời. A! Thầy về rồi! Sao lại rẽ phải nhỉ?
"Tầu nhanh ở đâu về rồi vào Toi-lét í mà" - Kem Tích thì thào.
Dr ra, lấy khăn lau tay. Mặt nghiêm trọng:
- Vừa đi nhậu về, o-đờ rồi không bỏ được.
- Ờ, Dr đúng là con người quan hệ rộng. Giữ chữ tín. Em ơi? Cho anh chai nữa!
Kòi thỏ thẻ:
- Anh em uống vừa thôi nhé! Uống nhiều quá.
- Ăn thua gì. Hôm trước tôi với ông Cò 2 người còn uống 20 chai vốt-ka - Dr nói, tay chỉ chỉ phía Cò.
- Ờ, đứng dậy đá vào toàn vỏ chai - Cò phụ họa.
- Thường thôi, đứng dậy phải trượt trên vỏ chai thì mới nói chuyện - Kem Tích gẩy gẩy miếng gầu bò.
Nhoằng cái đã hết 2 nồi lẩu.
- Thế mà cứ lo thừa, hay thêm nồi nữa. Cò bĩu mỏ.
- Nước đang ngọt. Cho anh thêm đĩa gầu, tí rau uống nốt rượu là được rồi. Lé o-đờ.
...
Quần quật, quần quật..Nhờn mép, no miệng ăn, cười, nói.. 9h rồi!
- Sinh hoạt thế này mới thấy thương các bạn ở xa và các bạn không đến được.
- Ờ! À này, thằng Dê Vàng hôm nọ giả giọng Kiến Vàng đấy!
- Thằng đấy vẫn thế! Râu quặp mà.
- Ghét chít đi được. Hết rét rồi mà vẫn còn.. -Top đỏ mặt gay gắt.
- Sao Huyên cứ đứng trên Bờ mà không nhảy vào Lốc nhỉ?
- Biển Xanh dạo này mất tăm, đi đâu í nhỉ?
...............
- Cho anh mấy cái tăm, có gì đét-xê không em?
- Thôi, sang bên Lát-Vê-Gát mình ăn.
- Ok!
...
Hết tăng 1.
Bò Đen ghi.
Cờ-líp và Nền bài đăng nhảy của Hà Thị Kòi.
Nhà hàng Thế Giới Nghiêng vẫn là điểm được lựa chọn cho sự kiện này.
6h. Alô, alo..ô, a..lô, aaa..lô...
Ngồi chờ tranh thủ buôn dưa về nhau trong ánh đèn lung linh và nước chảy róc rách
thật lãng mạn tuyệt vời của một đêm trước ngày Valungtung.
Khổ chủ và các khách mời đã đến gần hết. Chén thôi!
- Em ơi, cho anh nồi lẩu gầu. À này, thêm chai Pu-tin vuông nhé!
Đạm bạc quá.
- Cho anh sa-lát Nga nữa!
Hà Thị Kòi đứng phắt dậy. Xoạch xoạch! Xoạch xoạch!
Xong bên kia. "Này, đằng ấy chụp hộ bên này cái". Xoạch xoạch! Xoạch xoạch!
Vẫn bổn cũ: Dr. Châu dựa vào vai phải Hương Tác, Top giơ ngón tay giữa...
30' hết nửa chai Pu-tin, Hà Lé ré lên:
- Này, chị em uống gì nhỉ?
- À, ờ, thì.. chúng em không uống gì đâu ạ.
- Không là không thế nào. Phạt!
" Đúng bẫy bà rồi! É he!", Top làm 2 quai. Lé im bặt.
Đạm bạc quá. Cho anh 2 bát ngao hấp!
Bỗng Dr đứng dậy, mặc áo. Mặt nghiêm trọng:
- Đây phải đi đàng này tí!
- Đi đâu đấy?
- O-đờ rồi, không đi không được. 30' thôi.
- Nhớ mang phong bì về nhé! Kem Tích ới theo.
Ngao hấp ra. Điện thoại Kòi í ới, Rang gọi này!
- Sau lâu thế? Ra đi?...Phải tắm xong mới đi á?..Mọi người đang đợi.
- Không cần tắm đâu. Ra đây ăn xong rồi tắm - Anh em nhao nhao. Cò cười ngoạc mỏ, co nốt chân kia lên ghế.
- Thôi, Giang nói chuyện với mọi người này!
- Alô, không cần tắm đâu. Ra đây cho nguyên bản, ra ngay nhé!.. Xoạch!
- Giang bảo không ra, chưa tắm khó ra lắm.
É he! Ngao ngon thế, nước ngọt lừ.
Cười xuyên màn đêm - Clip chỉ mang tính minh họa.
Ờ, sao Dr Châu chưa về nhỉ? Lẩu em ơi!
- Sao lại 2 nồi. Bọn anh có gọi 2 nồi đâu?
- Em o-đờ rồi, anh thông cảm.
- Em đổ 2 nồi làm 1 rồi tính tiền 1 nồi nhé!
- ...
- Hay 1 nồi rưỡi?
- Anh thông cảm..
Lẩu gầu với Pu-tin quả tuyệt vời. A! Thầy về rồi! Sao lại rẽ phải nhỉ?
"Tầu nhanh ở đâu về rồi vào Toi-lét í mà" - Kem Tích thì thào.
Dr ra, lấy khăn lau tay. Mặt nghiêm trọng:
- Vừa đi nhậu về, o-đờ rồi không bỏ được.
- Ờ, Dr đúng là con người quan hệ rộng. Giữ chữ tín. Em ơi? Cho anh chai nữa!
Kòi thỏ thẻ:
- Anh em uống vừa thôi nhé! Uống nhiều quá.
- Ăn thua gì. Hôm trước tôi với ông Cò 2 người còn uống 20 chai vốt-ka - Dr nói, tay chỉ chỉ phía Cò.
- Ờ, đứng dậy đá vào toàn vỏ chai - Cò phụ họa.
- Thường thôi, đứng dậy phải trượt trên vỏ chai thì mới nói chuyện - Kem Tích gẩy gẩy miếng gầu bò.
Nhoằng cái đã hết 2 nồi lẩu.
- Thế mà cứ lo thừa, hay thêm nồi nữa. Cò bĩu mỏ.
- Nước đang ngọt. Cho anh thêm đĩa gầu, tí rau uống nốt rượu là được rồi. Lé o-đờ.
...
Quần quật, quần quật..Nhờn mép, no miệng ăn, cười, nói.. 9h rồi!
Hình như BĐ mới tậu thêm nốt ruồi hưởng lạc nên mới thế.
- Sinh hoạt thế này mới thấy thương các bạn ở xa và các bạn không đến được.
- Ờ! À này, thằng Dê Vàng hôm nọ giả giọng Kiến Vàng đấy!
- Thằng đấy vẫn thế! Râu quặp mà.
- Ghét chít đi được. Hết rét rồi mà vẫn còn.. -Top đỏ mặt gay gắt.
- Sao Huyên cứ đứng trên Bờ mà không nhảy vào Lốc nhỉ?
- Biển Xanh dạo này mất tăm, đi đâu í nhỉ?
...............
- Cho anh mấy cái tăm, có gì đét-xê không em?
- Thôi, sang bên Lát-Vê-Gát mình ăn.
- Ok!
...
Hết tăng 1.
Bò Đen ghi.
Cờ-líp và Nền bài đăng nhảy của Hà Thị Kòi.
6 Comments:
...he...he...Đố ai cười được như nhà cháu...he...he...
Cái này đích thị là đang nói đến DV rồi!
Bò Đen tường thuật hay quá cơ ! Dzui ghê !
Bổ sung: So rì BĐ, dù BĐ không muốn nói chi tiết này nhưng cho phép tớ nói nhé. (thù vì BĐ làm tớ đọc bài này bị sái quai hàm).
BĐ đã cố tình quên không nhắc đến chi tiết ‘đôi dép’, nhưng tớ thì lại rất khoái chí vì tới hôm đó tớ mới phát hiện ra sự giá trị của ‘đôi dép’. Tớ hiểu rằng đôi dép không chỉ giúp Kem, DV, Huyền, BX, Hà lé, Hoài, Hằng,… đi từ ngày ấu thơ đến khi học cấp 3 mà cho đến tận bây giờ các bạn ấy vẫn trung thành với việc ‘đeo dép’, thậm chí ‘đôi dép’ còn có một giá trị so sánh ước lệ vô cùng đắt giá trong khuôn khổ văn học của bờ-lóc này, nó giúp tớ ngược dòng lịch sử bờ-lóc để hiểu sâu sắc bài ‘Vô đối’. Thế nhưng cũng vì đắt giá mà cho đến bây giờ nhiều ‘đại gia’ lớp mình vẫn chưa có ‘khả năng’ sắm cho mình ‘dép’ dù là một chiếc. Không tin các bạn cứ hỏi phe ‘đeo giầy’ như Cò, BĐ, P.L.Anh, Như, Nga Tố,Ranglac,… thì hiểu ngay. Thế nên có phải tự nhiên mà hôm đó bọn tớ ngồi thành hai phía rõ rệt đâu: Phía kia là phe ‘chỉ dép’ hoặc ‘chỉ giầy’; còn phía này là phe ‘giầy + dép’. Lần sau thì đề nghị hai phe này ngồi ra một xó nhé!
K/L: “ở đời cần biết mình là ai” – trích dẫn lời BĐ, có đúng không hả Dr., Hương Tác, Top, T.L.Anh, Hoài Hương, Hà Tố,….hehehe.
(Thôi chạy đây không phe ‘chỉ dép’ và ‘chỉ giầy’ nó oánh hội đồng cho phù mỏ!)
Chuối
...he...he...Làm tư lệnh pháo binh như tui oai hùng hết xẩy, nhứt là lúc pháo anh trên đồi cao nã vào...he...he...Nhưng cũng chán nhất khi éo có con gái nhổ tóc sâu, tuyền phải nhờ con gái nhà khác...he...he...
Vui thế. Lớp mìmh nhiều bạn không vào blog nên không được cập nhật thông tin. Quý sau bọn tớ cũng tổ chức
hihi
Đăng nhận xét