Khi cuộc sống hối hả chạy qua , bỏ lại sau lưng bao nhiêu điều nuối tiếc, ta chợt ngoảnh lại nhìn những ngày cũ và chợt nhận ra rằng chẳng còn lại gì ngoài những nỗi nhớ . Một nỗi nhớ không tên mà cũng chẳng có định nghĩa , có ý niệm . Có bao giờ bạn bất giác dừng lại giữa cuộc đời và nhìn ngắm lại những gì đã qua, những kỉ niệm, những hình bóng đã cũ, những nụ cười đã cũ nhưng vẫn nằm lại đó, vẹn tròn, và quá khứ sẽ như một thước phim quay chậm cũ kĩ hiện lên trước mắt, nhắc ta nhớ, những nỗi nhớ khi mơ hồ, khi rõ ràng, những nỗi nhớ mà đôi lần ta lại gọi bằng cái tên mộc mạc: nỗi nhớ không tên.
Trong cuộc sống, đôi khi những nỗi nhớ đến một cách bất chợt, không báo trước. Đôi khi là những lúc thả mình lại theo những bài hát quen thuộc, đôi khi là lắng nghe tiếng tích tắc gõ nhịp đều đặn của chiếc đồng hồ già nua để hồi tưởng về những gì đã qua. Nỗi nhớ đôi khi tự tìm đến mình, đôi khi chúng ta tìm đến nó, không thể nói trước.
Nỗi nhớ thật lạ, khi chợt đến khiến ta ngỡ ngàng, khiến ta chìm trong một nốt trầm xao xuyến. Có khi ta đi trên một con phố dài, bắt gặp một cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hoa sữa bạn chợt nhớ một mùa thu nào đó của riêng mình . Để rồi thương nhớ ùa về, ngùi ngùi. Cuộc sống như một bản nhạc dài, mà đôi khi ta dừng lại, như một nốt lặng giữa những phím đàn, để nghe yêu thương, nghe nỗi nhớ ùa về, nghe những gì thuộc về quá khứ bỗng chốc trở nên sống động, khơi dậy những cảm xúc đã ngủ quên trong tâm hồn.
Những nỗi nhớ bắt đầu từ những thứ bình dị nhất: một ánh mắt, một nụ cười, một cái ngoái nhìn. Ai đó bảo rằng thời gian sẽ dần phủ một lớp bụi mờ lên kỉ niệm, rồi mọi thứ sẽ rơi vào quên lãng. Nhưng kỉ niệm không mất đi, nó vẫn nằm đó, lẩn khuất trong một góc sâu thẳm nào đó trong tâm hồn chỉ chờ một dịp nào đó để rồi bừng lên, và dòng nhớ theo đó ùa về, ngập lòng.
Bất kì điều gì có thể ghi nhớ được cũng có thể trở thành nguồn cơn của một nỗi nhớ. Nhưng đôi khi nỗi nhớ không thể được gom lại bằng những hình ảnh hữu hình cụ thể, nó là những cảm giác của một khoảng thời gian mình đã trải qua mà khi bắt gặp những gì tương tự, lại làm mình ngậm ngùi và xao xuyến, thèm được sống lại những cảm giác đó. Những cảm giác đã cũ, ám ảnh trong tim bằng nỗi nhớ dặt dìu, với những kỉ niệm khó phai. Nhưng thời gian nào có quay ngược bao giờ…
Tưởng tượng một ngày bình thường nào đó, bạn quyết định ngồi xếp lại tủ đựng đồ kỷ niệm xưa . Lần giở hồi lâu lại những tấm hình cũ , những quyển truyện thời đi học hay nghiền ngẫm được nằm gọn gàng trong một góc nào đó. Tất cả vẫn vậy, chỉ có thời gian đã phủ lên một lớp bụi mờ cũ kĩ. Lại thấy nhớ, nhớ những buổi trưa nắng hè gay gắt, mấy đứa bạn rủ nhau trốn bố mẹ giờ ngủ trưa để chơi nhay dây mồ hôi ướt đẫm áo. Nhớ những ngày cặm cụi học bài trước giờ kiểm tra, nhớ cả những câu đùa giỡn, những nụ cười mà đám trẻ ngày ấy quăng vào không gian. Nhớ ngày , dạo ngang qua ngôi trường cũ, nắng vẫn vàng đầy sân, những tàng cây vẫn nghiêng mình che bóng cho bao đứa học trò, ngôi trường vẫn thế, chỉ còn đọng lại, là nỗi nhớ, da diết, chùng chình. Nhớ lại câu nói của cô giáo chủ nhiệm những ngày cuối lớp 12: “Các em sau này sẽ trưởng thành sẽ là những con người có ích cho xã hội … Khi ấy, các em đều có con đường của riêng mình, cuộc sống của riêng mình. Khi ấy, các em sẽ thấy nhớ một thời đã đi qua”. Hồi đó trẻ người non dại lời cô dặn trước ngày chia xa dường như chỉ là câu nói thoảng qua trong cái đầu non nớt tội nghiệp chỉ ham chơi mà chưa ham học . Nhưng giờ, lớp 12 của ngày xưa mỗi đứa đã đi trên con đường của riêng mình. Những gương mặt trước đây đã thay đổi rất nhiều từng trải hơn , kinh nghiệm sống nhiều hơn nên trông dày dạn hơn … . Bây giờ còn nhớ vậy, thương vậy, còn mừng mừng tủi tủi cho những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, những buổi họp mặt ngắn ngủi.
Nhắc đến nỗi nhớ, người ta thường hay nghĩ đến tình yêu. Con người thật kì lạ, thường thì chẳng thể hiểu ra mình ở hiện tại, chỉ đến khi mọi thứ trôi qua, chỉ đến khi chúng ta đánh mất mới thấy nhớ, thấy thương. Và khi nỗi nhớ đồng hành cùng trái tim, nó đang chỉ ra rằng : bạn đang yêu đấy.
Nỗi nhớ không chỉ ám ảnh bởi những người ta gặp, những chuyện ta trải qua mà đôi khi một khung cảnh đẹp, một cánh đồng bất tận, một khu vườn ngợp nắng, mặt biển xanh ngát tận chân trời cũng khiến ta mỉm cười khi nhớ đến. Thuở bé, ngày ấy chỉ mong bố mẹ cho đi chơi với đám bạn bằng những trò chơi con nít (đuổi bắt , trốn tìm … ) cùng nhau ngồi mong cơn mưa đến, để rồi chạy lon ton trên sân, đạp nước tung tóe, và quăng vào nhau những tiếng cười, ngây ngất. Lớn lên chút nữa, đón mưa đến bằng tâm trạng chờ đợi nôn nao, thèm cái cảm giác đi giữa màn mưa bụi dưới những tàn cây, nghe lòng mình trải ra, để những giọt nước bắn vào mặt, tan đi, như muốn xoa dịu đi những muộn phiền trong cuộc sống. Mưa, cái khoảnh khắc giọt nước chạm vào mặt đất hay đọng lại bên cửa sổ khiến người ta nhớ, bởi mưa gieo cái buồn man mác vào không gian. Để lòng người chùn lại. Để những giọt nước chảy đi như dòng kỉ niệm cứ cuộn chảy, ùa về, mang theo cả nỗi nhớ khôn nguôi.
Cuộc đời của mỗi con người được xây nên từ những viên gạch của quá khứ, của hoài niệm, nhưng không thể cứ sống mãi trong bức tường kỉ niệm. Đâu thể dừng lại, lặng thinh cho ngày đang tới, khi mọi người đang hướng về phía trước còn ta thì ở lại, phía không ai, phía một mình. Nỗi nhớ chỉ nhắc ta về những gì đã qua, nhắc ta mỉm cười để đón nhận những ngày sắp đến. Cuộc sống không thể vẽ nên bằng những nỗi buồn ám ảnh mùi kỉ niệm, cuộc sống được tô vẽ bằng những từ tươi sáng hơn : nụ cười, hy vọng, tương lai. Ừ, tương lai là những gì chúng ta đang hướng đến. Và nỗi nhớ, chỉ là những thoáng bất chợt vô tình, như một cơn gió thoảng qua gợi chút mùi hương dìu dịu, thắp lên cho đời thêm ý nghĩa, để ta không đánh mất mình, để ta vẫn còn nhớ, và để kỉ niệm vẫn nằm lại đó, vẹn tròn trong tim.
Kiến Vàng
Trong cuộc sống, đôi khi những nỗi nhớ đến một cách bất chợt, không báo trước. Đôi khi là những lúc thả mình lại theo những bài hát quen thuộc, đôi khi là lắng nghe tiếng tích tắc gõ nhịp đều đặn của chiếc đồng hồ già nua để hồi tưởng về những gì đã qua. Nỗi nhớ đôi khi tự tìm đến mình, đôi khi chúng ta tìm đến nó, không thể nói trước.
Nỗi nhớ thật lạ, khi chợt đến khiến ta ngỡ ngàng, khiến ta chìm trong một nốt trầm xao xuyến. Có khi ta đi trên một con phố dài, bắt gặp một cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hoa sữa bạn chợt nhớ một mùa thu nào đó của riêng mình . Để rồi thương nhớ ùa về, ngùi ngùi. Cuộc sống như một bản nhạc dài, mà đôi khi ta dừng lại, như một nốt lặng giữa những phím đàn, để nghe yêu thương, nghe nỗi nhớ ùa về, nghe những gì thuộc về quá khứ bỗng chốc trở nên sống động, khơi dậy những cảm xúc đã ngủ quên trong tâm hồn.
Những nỗi nhớ bắt đầu từ những thứ bình dị nhất: một ánh mắt, một nụ cười, một cái ngoái nhìn. Ai đó bảo rằng thời gian sẽ dần phủ một lớp bụi mờ lên kỉ niệm, rồi mọi thứ sẽ rơi vào quên lãng. Nhưng kỉ niệm không mất đi, nó vẫn nằm đó, lẩn khuất trong một góc sâu thẳm nào đó trong tâm hồn chỉ chờ một dịp nào đó để rồi bừng lên, và dòng nhớ theo đó ùa về, ngập lòng.
Bất kì điều gì có thể ghi nhớ được cũng có thể trở thành nguồn cơn của một nỗi nhớ. Nhưng đôi khi nỗi nhớ không thể được gom lại bằng những hình ảnh hữu hình cụ thể, nó là những cảm giác của một khoảng thời gian mình đã trải qua mà khi bắt gặp những gì tương tự, lại làm mình ngậm ngùi và xao xuyến, thèm được sống lại những cảm giác đó. Những cảm giác đã cũ, ám ảnh trong tim bằng nỗi nhớ dặt dìu, với những kỉ niệm khó phai. Nhưng thời gian nào có quay ngược bao giờ…
Tưởng tượng một ngày bình thường nào đó, bạn quyết định ngồi xếp lại tủ đựng đồ kỷ niệm xưa . Lần giở hồi lâu lại những tấm hình cũ , những quyển truyện thời đi học hay nghiền ngẫm được nằm gọn gàng trong một góc nào đó. Tất cả vẫn vậy, chỉ có thời gian đã phủ lên một lớp bụi mờ cũ kĩ. Lại thấy nhớ, nhớ những buổi trưa nắng hè gay gắt, mấy đứa bạn rủ nhau trốn bố mẹ giờ ngủ trưa để chơi nhay dây mồ hôi ướt đẫm áo. Nhớ những ngày cặm cụi học bài trước giờ kiểm tra, nhớ cả những câu đùa giỡn, những nụ cười mà đám trẻ ngày ấy quăng vào không gian. Nhớ ngày , dạo ngang qua ngôi trường cũ, nắng vẫn vàng đầy sân, những tàng cây vẫn nghiêng mình che bóng cho bao đứa học trò, ngôi trường vẫn thế, chỉ còn đọng lại, là nỗi nhớ, da diết, chùng chình. Nhớ lại câu nói của cô giáo chủ nhiệm những ngày cuối lớp 12: “Các em sau này sẽ trưởng thành sẽ là những con người có ích cho xã hội … Khi ấy, các em đều có con đường của riêng mình, cuộc sống của riêng mình. Khi ấy, các em sẽ thấy nhớ một thời đã đi qua”. Hồi đó trẻ người non dại lời cô dặn trước ngày chia xa dường như chỉ là câu nói thoảng qua trong cái đầu non nớt tội nghiệp chỉ ham chơi mà chưa ham học . Nhưng giờ, lớp 12 của ngày xưa mỗi đứa đã đi trên con đường của riêng mình. Những gương mặt trước đây đã thay đổi rất nhiều từng trải hơn , kinh nghiệm sống nhiều hơn nên trông dày dạn hơn … . Bây giờ còn nhớ vậy, thương vậy, còn mừng mừng tủi tủi cho những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, những buổi họp mặt ngắn ngủi.
Nhắc đến nỗi nhớ, người ta thường hay nghĩ đến tình yêu. Con người thật kì lạ, thường thì chẳng thể hiểu ra mình ở hiện tại, chỉ đến khi mọi thứ trôi qua, chỉ đến khi chúng ta đánh mất mới thấy nhớ, thấy thương. Và khi nỗi nhớ đồng hành cùng trái tim, nó đang chỉ ra rằng : bạn đang yêu đấy.
Nỗi nhớ không chỉ ám ảnh bởi những người ta gặp, những chuyện ta trải qua mà đôi khi một khung cảnh đẹp, một cánh đồng bất tận, một khu vườn ngợp nắng, mặt biển xanh ngát tận chân trời cũng khiến ta mỉm cười khi nhớ đến. Thuở bé, ngày ấy chỉ mong bố mẹ cho đi chơi với đám bạn bằng những trò chơi con nít (đuổi bắt , trốn tìm … ) cùng nhau ngồi mong cơn mưa đến, để rồi chạy lon ton trên sân, đạp nước tung tóe, và quăng vào nhau những tiếng cười, ngây ngất. Lớn lên chút nữa, đón mưa đến bằng tâm trạng chờ đợi nôn nao, thèm cái cảm giác đi giữa màn mưa bụi dưới những tàn cây, nghe lòng mình trải ra, để những giọt nước bắn vào mặt, tan đi, như muốn xoa dịu đi những muộn phiền trong cuộc sống. Mưa, cái khoảnh khắc giọt nước chạm vào mặt đất hay đọng lại bên cửa sổ khiến người ta nhớ, bởi mưa gieo cái buồn man mác vào không gian. Để lòng người chùn lại. Để những giọt nước chảy đi như dòng kỉ niệm cứ cuộn chảy, ùa về, mang theo cả nỗi nhớ khôn nguôi.
Cuộc đời của mỗi con người được xây nên từ những viên gạch của quá khứ, của hoài niệm, nhưng không thể cứ sống mãi trong bức tường kỉ niệm. Đâu thể dừng lại, lặng thinh cho ngày đang tới, khi mọi người đang hướng về phía trước còn ta thì ở lại, phía không ai, phía một mình. Nỗi nhớ chỉ nhắc ta về những gì đã qua, nhắc ta mỉm cười để đón nhận những ngày sắp đến. Cuộc sống không thể vẽ nên bằng những nỗi buồn ám ảnh mùi kỉ niệm, cuộc sống được tô vẽ bằng những từ tươi sáng hơn : nụ cười, hy vọng, tương lai. Ừ, tương lai là những gì chúng ta đang hướng đến. Và nỗi nhớ, chỉ là những thoáng bất chợt vô tình, như một cơn gió thoảng qua gợi chút mùi hương dìu dịu, thắp lên cho đời thêm ý nghĩa, để ta không đánh mất mình, để ta vẫn còn nhớ, và để kỉ niệm vẫn nằm lại đó, vẹn tròn trong tim.
Kiến Vàng
14 Comments:
Hay và Lãng mạn quá KV ơi, vừa vừa thôi nhé, cẩn thận kẻo chòng chành thì lại khổ anh Nam, hihi.
Tớ
Tớ ơi ! Gìa thì có già thật nhưng chưa đến mức lú lẫn đâu ! Cảm ơn bạn đã làm ... thức tỉnh ! Hihi ...
Đọc bài này thấy nhớ quá !
Gấu.
...he...he...Tồng chí KV nhớ lâu dư lày thì thù dai phải biết...he...he...
Đúng rùi tớ nhớ lâu lắm đấy , nên nếu sợ thì đứng xa ra ... 1 chút nhé ! Kẻo gần quá là ... ăn trưởng đấy có bít k ?
chưởng của Kiến vàng anh càng thích!
Ba chai chưa say.
Anh Ba chai chưa say ơi ! Tên anh đã làm em hoảng quá rùi ! Hihi ...
KV ơi! Tớ nhớ đến bạn không thấp thế nhưng ngồi bàn đầu thì tớ ở cuối lớp chẳng thấy đâu.. là một cô bé nhí nhảnh, hiện tại thấy bạn vẫn thế nhưng những bài viết của bạn sâu lắng quá nên tớ chỉ đọc và ngẫm thôi (mặc dù rất muốn bình). Nhớ!
BX
BX àh ! Chẳng họp lớp hay k offline có lẽ cứ như những năm trước đây chỉ gặp 1 số bạn mà mình vẫn thường liên lạc thì vẫn thấy bình thường chẳng sao , thế mà cả lớp gặp nhau tự nhiên cảm xúc cứ đến chẳng thể dứt ra được . Nhớ các bạn nhiều lắm !
Em KV này yêu nhiều quá! Ai lai kịt!
Đọc bài nào của em cũng thấy nôn nao, nhộn nhạo..
Ai lai kịt!
Bạn này thích đồ cổ và nghe nhạc nốt đồ
hihi
Ngày xưa KV kiêu quá nên không bit yêu, bi giờ nhớ lại, hơi tiếc, nhưng mà thế mới hay. Yêu rồi có khi không nhìn được mặt nhau mất nhỉ.
Không phải em kiêu quá đâu mà em ngố quá. Anh toàn đứng ngoài cửa chờ em ra mở cổng mà em cứ tưởng anh đợi thằng nào. Thằng nào ở Cầu Diễn mà lại làm anh thích gặp hàng ngày cơ chứ, toàn bọn chán phèo!
Em ơi mở cửa cho anh
ATKV
Tớ mà kiêu áh ? Nhầm to rùi , hồi đó là do ngốc ngếch nên k bít iêu đó thui ! Bây giờ nghĩ lại thấy cũng tiêng tiếc thật , nhưng mà lại thấy may mắn vì ngày xưa k vướng vào lưới tình của ai nên đi họp lớp gặp lại các bạn thấy dzui , thấy thoải mái , thấy gần gũi ... xa nhau lại thấy iêu hơn , lại thấy nhơ nhớ , lại mong được gặp nhau . Cũng may là Mr NAM bít là hồi đó tớ ngốc nghếch nên giờ mới cho đi thoải mái như thế này !Thật hạnh phúc biết bao khi tớ có tất cả chẳng mất ai ! Hihi ... tớ nói thế những bạn k đi họp lớp đừng buồn nhé
Đăng nhận xét