Bạn à,
Hơn 20 năm qua mình đã suy nghĩ rất nhiều và gần 1 tháng nay nữa mình lại có cớ để nghĩ về bạn nhiều hơn. Chính vì cái cuộc điện thoại của Ban liên lạc mà nhắc nhớ mình nghĩ tới bạn dù mình đã cố quên.
Mình hối tiếc vì không đi họp lớp được nhưng mình cũng vui vì suốt một tháng qua ngày nào mình cũng vào blog của lớp dù chỉ để đọc tin từ bạn và các bạn của chúng ta. Mình vui và buồn với những tình cảm của bạn và các bạn. Và mình cũng có những nỗi niềm riêng của mình mà mình không dám nói, mình đã giữ cho riêng mình hơn 20 năm qua. Mình đọc và nhận thấy tâm huyết của các bạn thôi thúc mình viết.
Chắc bạn sẽ không bao giờ biết được điều này và kể cả bây giờ nữa khi đọc những dòng chữ này bạn cũng không thể ngờ chúng lại dành cho bạn. Không sao bạn ạ, vì đó chỉ là tình yêu đơn phương mà mình dành cho bạn mà thôi. Bạn còn nhớ không, ba năm học ấy với bao kỷ niệm vui buồn, giờ đây có khi nào bạn chợt nhớ tới mình? Còn mình thì không bao giờ quên hình ảnh của bạn: bạn hiền, ít nói, hay cười, thông minh và có nhiều tài lẻ. Xung quanh bạn lúc nào cũng rất đông bạn bè, làm mình chỉ dám đứng xa để nhìn. Sao ngày đó mình rất thần tượng các anh bộ đội. Lúc nào mình cũng tưởng tượng bạn trong dáng vẻ hiên ngang của những anh bộ đôi ấy. Còn mình như một cô gái Hà thành bé nhỏ, e lệ sánh bước bên bạn. Mình hay tưởng tượng như thế và soi gương tự cười một mình với khuôn mặt đỏ dừ vì xấu hổ. Nhiều lúc ngồi trong giờ học mình cũng nghĩ như vậy rồi bất giác liếc nhìn bạn, mình cũng bắt gặp ánh mắt bạn rất lạ trộm nhìn mình. Bằng linh cảm, mình hiểu rằng hẳn bạn cũng có một tình cảm rất đặc biệt dành cho mình. Nhưng mình rất buồn vì bạn đã không nói gì suốt cả ba năm học ấy. Ba năm học ngắn ngủi ấy trôi qua cuốn đi giấc mơ tình đầu tuyệt đẹp của mình. Ngày ấy mình luôn ước: ước gì chúng ta đổi phận được cho nhau để mình sẽ nói, sẽ tự tin nói hết lòng mình cho bạn hiểu. Giờ với biết bao thay đổi, lo toan đã không còn giữ bạn và mình như ngày xưa nữa nhưng tình cảm mà mình dành cho bạn dường như vẫn trẻ con như ngày nào, ngượng ngùng và sẽ mãi mãi không lời. Mình vẫn thầm ước: giá như, giá như…
Ngốc
Hơn 20 năm qua mình đã suy nghĩ rất nhiều và gần 1 tháng nay nữa mình lại có cớ để nghĩ về bạn nhiều hơn. Chính vì cái cuộc điện thoại của Ban liên lạc mà nhắc nhớ mình nghĩ tới bạn dù mình đã cố quên.
Mình hối tiếc vì không đi họp lớp được nhưng mình cũng vui vì suốt một tháng qua ngày nào mình cũng vào blog của lớp dù chỉ để đọc tin từ bạn và các bạn của chúng ta. Mình vui và buồn với những tình cảm của bạn và các bạn. Và mình cũng có những nỗi niềm riêng của mình mà mình không dám nói, mình đã giữ cho riêng mình hơn 20 năm qua. Mình đọc và nhận thấy tâm huyết của các bạn thôi thúc mình viết.
Chắc bạn sẽ không bao giờ biết được điều này và kể cả bây giờ nữa khi đọc những dòng chữ này bạn cũng không thể ngờ chúng lại dành cho bạn. Không sao bạn ạ, vì đó chỉ là tình yêu đơn phương mà mình dành cho bạn mà thôi. Bạn còn nhớ không, ba năm học ấy với bao kỷ niệm vui buồn, giờ đây có khi nào bạn chợt nhớ tới mình? Còn mình thì không bao giờ quên hình ảnh của bạn: bạn hiền, ít nói, hay cười, thông minh và có nhiều tài lẻ. Xung quanh bạn lúc nào cũng rất đông bạn bè, làm mình chỉ dám đứng xa để nhìn. Sao ngày đó mình rất thần tượng các anh bộ đội. Lúc nào mình cũng tưởng tượng bạn trong dáng vẻ hiên ngang của những anh bộ đôi ấy. Còn mình như một cô gái Hà thành bé nhỏ, e lệ sánh bước bên bạn. Mình hay tưởng tượng như thế và soi gương tự cười một mình với khuôn mặt đỏ dừ vì xấu hổ. Nhiều lúc ngồi trong giờ học mình cũng nghĩ như vậy rồi bất giác liếc nhìn bạn, mình cũng bắt gặp ánh mắt bạn rất lạ trộm nhìn mình. Bằng linh cảm, mình hiểu rằng hẳn bạn cũng có một tình cảm rất đặc biệt dành cho mình. Nhưng mình rất buồn vì bạn đã không nói gì suốt cả ba năm học ấy. Ba năm học ngắn ngủi ấy trôi qua cuốn đi giấc mơ tình đầu tuyệt đẹp của mình. Ngày ấy mình luôn ước: ước gì chúng ta đổi phận được cho nhau để mình sẽ nói, sẽ tự tin nói hết lòng mình cho bạn hiểu. Giờ với biết bao thay đổi, lo toan đã không còn giữ bạn và mình như ngày xưa nữa nhưng tình cảm mà mình dành cho bạn dường như vẫn trẻ con như ngày nào, ngượng ngùng và sẽ mãi mãi không lời. Mình vẫn thầm ước: giá như, giá như…
Ngốc
0 Comments:
Đăng nhận xét